HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Saturday, September 7, 2019

Buy it online

Trong bài trước tôi đã chuyết về mục đích và lý tưởng của việc tiết kiệm tiền. Trong bài này, tôi sẽ nói về cách mua hàng tiết kiệm tiền: Mua hàng trực tuyến.

Với các mặt hàng như máy tính, tôi mua từ Mỹ luôn cho rẻ. Dùng rất tốt và yên tâm, đây là khoản đầu tư tốt. Nói chung thì đồng hồ vv các thứ tôi sẽ mua hết từ nước ngoài, sau khi so sánh giá cẩn thận, vẫn rẻ hơn trong nước nhiều.

Nhưng cũng có nhưng thứ bạn sẽ mua trong nước, trong trường hợp này bạn chỉ nên window shopping ở các khu thương mại, ghi chú lại thứ làm bạn quan tâm, rồi tạo một Album trên Page của Skynet, tìm cách mặt hàng tương tự và ghi lại giá để so sánh. Cuối cùng, bạn lên trang thương mại điện tử uy tín (tôi hay mua trên trang Ti**) để mua.

Lợi thể mua online là thường có coupon giảm giá theo mùa, và được tích điểm. Ví dụ mua điện máy thanh toán bằng ví điện tử M*** thì được tích 1%. Hoặc là tôi có thể mua bằng thẻ tín dụng và không trả tiền ngay, trong thời gian đó đem tiền đi đầu tư lấy lời.

Trước đây, tôi thường hay vào siêu thị thậm chí cửa hàng tiện lợi mua những đồ tiêu hao. Nhưng 1 năm rồi tôi không đi cửa hàng tiện lợi nữa vì giá cao hơn siêu thị. Nhưng giờ tôi không đi siêu thị nữa vì tôi đặt hàng online thường có giảm giá. Những thứ gì mua được online mà tôi biết chất lượng rồi thì tôi sẽ mua online.

Không phải thứ gì cũng có bán online, trong trường hợp này thì mua ở cửa hàng thực.

Ngay cả tiền ăn tôi cũng tiết kiệm được bằng cách tìm lựa chọn rẻ hơn siêu thị. Ví dụ tôi hay mua các loại hải sản một nắng vv thay vì mua trong siêu thị giá cao thì tôi tìm ra cửa hàng hải sản gần nhà do nhà họ ở biển làm gửi lên luôn. Giá rẻ hơn siêu thị 30 ~ 40%. Về cơ bản thì tôi ăn hải sản, cá một nắng đã làm sạch nên tiết kiệm rất nhiều công và đảm bảo được nguồn đạm dồi dào và an toàn, với giá rẻ hơn thị trường 30 ~ 40%. Mà lại không tốn công chế biến nữa.

Quy tắc mua hàng online

Friday, September 6, 2019

Tiết kiệm và đầu tư 2020

Hôm trước tôi đã viết Phương trình về hưu sớm, quan trọng không phải bạn kiếm được bao nhiêu mà quan trọng là bạn tiết kiệm được bao nhiêu. Tức là quan trọng nhất là TỶ LỆ TIẾT KIỆM. Tất nhiên là tiết kiệm quá mức ảnh hưởng đến sức khỏe thì sẽ mất cả chì lẫn chài. Nên trước hết vẫn là phải có lối sống lành mạnh để có sức khỏe tốt.

Bạn phải tiết kiệm được tiền thì mới có dư dả tài chính và thời gian để bắt đầu đầu tư. Việc tiết kiệm tiền và đầu tư thì lúc nào cũng được, không nhất thiết ngay từ lúc bạn đang còn trẻ như thính - diễn giả rêu rao. Dù bạn đã già, bạn vẫn có thể bắt đầu tiết kiệm và đầu tư, vận dụng kinh nghiệm sống mà bạn đã có.

Nhân tiện, vì sao thính - diễn giả rêu rao phải đầu tư càng sớm càng tốt? Thậm chí từ khi bạn mới 1x tuổi? Chúng ta sống phù hợp với hoàn cảnh. Không phải ai cũng dư dả để đầu tư sớm. Khi bạn còn trẻ thì TÍCH LŨY TRẢI NGHIỆM quan trọng hơn là tích lũy tiền bạc. Nếu bạn đi vào con đường tiết kiệm thì có thể bạn mất đi nhiều trải nghiệm, chắc gì sau này bạn có thể duy trì thành công lâu dài? Thính - diễn giả hoặc là người có hoàn cảnh tốt, không cần cố gắng cũng được nhiều trải nghiệm, nhờ tiền của cha mẹ, đúng kiểu đi du học như đi chợ, hoặc là bị thiên lệch về giá trị quan, coi tiền bạc quan trọng hơn trải nghiệm.

Nhưng khi theo đuổi mục tiêu TIỀN BẠC hơn cả mục tiêu TRẢI NGHIỆM, con người rất dễ thành "robot thành công", sớm muộn cũng sẽ gặp rắc rối trong cuộc đời. Vì thế, TIẾT KIỆM - ĐẦU TƯ thì cũng chỉ là nhu cầu của bạn, lúc nào cần thì làm. Một khi bạn đã tiết kiệm được (tức là có lối sống tạo ra dòng tiền dương), bạn sẽ nghĩ tới việc đầu tư một cách tự nhiên. Một khi trong tiềm thức của bạn muốn đầu tư thì bạn cũng sẽ học nhanh thôi.

Thời trẻ bạn càng trải nghiệm nhiều, về sau bạn càng sáng tạo và khả năng học tập nhanh, từ đó có khi còn dễ dàng vượt qua được các "robot thành công". Vì nói thật, "robot thành công" chỉ học máy móc, học THUẬT chứ không học ĐẠO, nên càng đi càng mệt và không thể đi xa.

Vì sao người Neanderthal "thiên hạ vô địch" tuyệt chủng?
Hãy hỏi thính - diễn giả.

Điểm chung của thính - diễn giả dạng "robot thành công" và người Neanderthal

Tuesday, September 3, 2019

Phương trình về hưu sớm cho người có 0 tỷ, 1 tỷ, 2 tỷ, 3 tỷ

Ngày nay giới trẻ Nhật Bản làm cách mạng về lối sống tối giản, giới trẻ phương tây làm cách mạng FIRE (Financial Independent, Retire Early), giới trẻ VN làm cách mạng chống bong bóng nhà đất. Ai cũng sống sung túc và hạnh phúc. Thế giới này tràn ngập ánh nắng và cơ hội.

Sao không về hưu sớm nhỉ? Cụ thể là sau 10 năm. Ví dụ bạn 25 tuổi thì về hưu năm 35 tuổi, bạn 35 tuổi thì về hưu năm 45 tuổi.

Trong bài này tôi hướng dẫn cho các bạn trẻ có 0 tỷ, 1 tỷ, 2 tỷ và 3 tỷ cách về hưu sớm, trong không quá 10 năm. Không phải ai cũng làm được và không phải ai cũng làm được trong vòng 10 năm, vì con người không thế ngừng thói quen chi tiêu, nhất là làm việc vất vả là sẽ "tự thưởng". Việc "tự thưởng cho bản thân" này giúp mọi người đi làm quần quật đến cuối đời. Để về hưu sớm, bạn phải tiết kiệm, trong nhiều trường hợp, phải TẰN TIỆN. Người tối giản ở Nhật, người FIRE ở phương tây, người xì hơi bong bóng nhà đất VN đều sống tiết kiệm.

Trường hợp có 3 tỷ

Đây là trường hợp dễ nhất và có thể về hưu ngay lập tức. Nếu bạn có thể chắt bóp được 3 tỷ từ cha mẹ, bạn không bao giờ cần đi làm nữa. Cách chắt bóp 3 tỷ từ cha mẹ thì còn tùy hoàn cảnh và tùy cha mẹ có để cho bạn bòn rút hay không nữa.

Bài toán là thế này: Lấy 3 tỷ đầu tư vào quỹ an toàn như trái phiếu, lấy lãi 8%/năm, một năm được 240 triệu, mỗi tháng chi tiêu trong vòng 20 triệu. Như thế bạn có thể về hưu không cần đi làm. 20 triệu nếu tiết kiệm được dư ra thì đầu cơ, ví dụ coin số. Chỉ mua vào không bán ra trong 10 năm, sau đó chiến tranh xảy ra và coin số tăng giá. Bạn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.

Trong thời gian đó, bạn có thể lấy bằng xe hơi và chạy vận tải công nghệ, kiếm 5 ~ 15 triệu/tháng.

Bạn cũng nên kiếm người yêu trong cộng đồng Về Vườn Sớm (về hưu sớm), góp gạo thổi cơm chung thì có nhiều điều vui, và chủ yếu là tiết kiệm được tiền nhà. Tức là tổng chi phí cho 2 người độc thân, trẻ, nhiều khao khát ở cùng nhau là 30 triệu, mỗi người còn dư ra được 5 triệu. Người phụ nữ không chạy xe hơi vận tải công nghệ thì bán mỹ phẩm online, kiếm đâu 5 ~ 15 triệu/tháng.

Nhưng về hưu sớm thì còn làm làm dog gì? À, vì đam mê thôi. Chứ không làm gì thì căng thẳng và lại phải chi tiêu giải sầu. Bạn làm việc mà không áp lực tài chính thì chỉ là vì vui và vì giao tiếp xã hội, chẳng căng thẳng gì mấy, không có cảm giác đi làm.

Ở phương tây thì cộng đồng FIRE sẽ phấn đấu kiếm 1 triệu đô la từ 25 tới 35 tuổi, năm 35 tuổi đem đầu tư quỹ lấy 4%/năm, tức 40k/năm, sống gói gọn trong số tiền này. Như vậy vốn không mất đi, không phải đi làm, dành cả ngày làm việc mình yêu thích.

Bạn thậm chí có thể cho thuê nhà và đi du lịch bụi các nước, với chi phí sinh hoạt rẻ hơn nhiều.

Ngon nhỉ?

Trường hợp có 0 tỷ hoặc không tới 3 tỷ

Thì vẫn phải đi làm. Nhưng trong vòng 10 năm vẫn có thể về hưu sớm được. Đây mới là phần tôi muốn nói.

Giả sử bạn có 600 triệu, thu nhập 1 tháng là 30 triệu, chi tiêu 1 tháng là 15 triệu, thì sau bao nhiêu năm bạn có thể về hưu?

1 năm bạn để dành được (30 - 15) x 12 = 15 x 12 = 180 triệu.

Giả sử không tính tới lạm phát, thì để đạt tới con số 3 tỷ, bạn sẽ cần kiếm thêm 2400 triệu (3000 triệu - 600 triệu đã có) nên cần 2400 / 180 = 13.3 năm.

Tức là sau 13.3 năm, nếu thu nhập và chi tiêu không thay đổi, bạn sẽ đạt tới mức có thể về hưu sớm.

Nếu bạn mua nhà trả góp, mọi thứ sẽ tan biến ngay. Bạn sẽ đi làm tới cuối đời.

Nhưng nếu bạn muốn kết hôn thì sao? Nếu bạn về hưu rồi thì bạn có thể chạy vận tải công nghệ đi xe chung và dư sức kết hôn nhé.

Thậm chí, bạn còn có thể bán cá ngoài chợ, vì bạn đã đủ thu nhập thụ động để sống rồi mà.

Bài toán tổng quát và Phương trình về hưu sớm

Con ruồi, tô bún chả và làm từ thiện

Nếu đang ăn một tô bún chả và có một con ruồi đói cứ vo ve nhất định lao vào tô bún của bạn? Làm thế nào để thoát khỏi nó. Bạn có thể vừa ăn vừa canh, não căng như dây đàn, hoặc vội vội vàng vàng nuốt cho nhanh không bị con ruồi nó làm ô uế tô bún. Như thế thì cũng chẳng có trải nghiệm vui vẻ gì mấy.

Tôi có cách hay hơn đây: Sao không lấy một ít bún, một ít thịt và dọn cho con ruồi một bữa thịnh soạn cho nó ở ngay bên cạnh bữa ăn của bạn? Nó sẽ không còn vì đói làm liều nữa. Như thế, bạn thành người bố thí và người làm từ thiện cho con ruồi (gọi là FLY PHILANTHROPIST). Bằng cách trở thành nhà từ thiện làm việc thiện nguyện ("phi làn tô biếc"), bạn làm việc thoát khỏi lề thói tư lợi thường ngày ("phi làn"), tô một màu xanh tươi đẹp cho xã hội ("tô biếc").

Vì thế, làm việc thiện và trở thành "phi làn tô biếc" sẽ giúp cuộc sống của bạn dễ thở hơn, cũng như giúp xã hội tốt đẹp hơn.

Khi cuộc đời xô đẩy bạn tới đau khổ cùng cực vì thói tư lợi, sao không thử bố thí và làm từ thiện, trở thành đại bồ tát "phi làn tô biếc" và sống hạnh phúc hơn hẳn nhỉ?

Luân lý học về "phi làn tô biếc"

Monday, September 2, 2019

Cuộc cách mạng ngầm của trung lương VN

Hôm trước tôi có viết về cuộc cách mạng ngầm của trung lương (gọi chung tầng lớp trung lưu và những người làm công ăn lương) Nhật Bản. Trong lần này, tôi sẽ nói về đường lối đấu tranh của trung lương VN và cuộc cách mạng ngầm đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta.

Đây cũng là chủ đề mà tôi yêu thích vì bạn đấu tranh thì bạn mới hạnh phúc được. Cho dù bạn sinh ra trong gia đình giàu có, vẫn phải đấu tranh vì trung lương, vì họ là những người lao động gánh vác xã hội mà chúng ta sống. Nói thật, nếu không có họ thì chúng ta đã ra đồng gánh phân và trồng lúa lâu rồi, làm gì có điều kiện mà viết blog.

Nếu không đấu tranh thì sao? Chẳng sao cả, nếu nhà bạn có điều kiện. Có lẽ bạn sẽ đi ăn nhà hàng, đi chơi với người yêu trên du thuyền, vv, biết bao nhiêu việc "vui" để làm, nhưng cuối cũng vẫn cảm thấy trống rỗng trong tâm hồn. Bởi tiền của bạn, à, của cha mẹ bạn, là xương máu của trung lương. Những thú vui dựa trên vật chất sẽ không thể duy trì lâu, và còn lâu mới tìm được niềm vui trong công việc hay chia sẻ kinh nghiệm như trung lương. Sớm muộn cũng sẽ bị "phức cảm tự tôn của người giàu có hay thành công" (thành công nhưng lại không hạnh phúc được như người lao động).

Nếu trung lương chẳng giàu có nhưng vẫn không đấu tranh thì sao? Trở thành súc sinh của lãnh đạo hoặc tư bản.

Đây là điều mà bạn nên tránh. Vì như thế sẽ bị "phức cảm tự ti của người không thành công" và đêm dài sẽ lắm mộng, đêm tối sẽ đầy nỗi kinh hãi. Không sớm thì muộn, rồi mùa đông cũng sẽ tới trong tâm hồn.

Vậy có cách nào để chúng ta, tất cả chúng ta, ngủ ngon mỗi đêm, tránh được cái cảnh đêm dài lắm mộng, và sống một cuộc sống hạnh phúc kể cả trong mùa đông tăm tối hay không? Cho dù bạn có là trung lương, hay không là trung lương, thì bạn cũng có thể sống được như thế nếu làm điều đúng đắn.

Chỉ quan trọng là bạn có muốn đấu tranh hay không và tham gia cuộc cách mạng nhân dân đánh đổ TBCN đi lên XHCN hay không mà thôi.

Cách mạng XHCN có nhà ở của nhân dân!

Nội dung và đường lối cuộc cách mạng ngầm của trung lương VN

Hãy nhìn người thực sự nghèo khổ, họ đi làm mà không có tích lũy. Nếu có dư tiền, vì nỗi sợ hãi phải cầm tiền mặt, họ sẽ đem nó đi tiêu xài hay cho người khác vay.

Người nghèo chỉ có VAY TIỀN - THU LÃI - BỊ QUỊT TIỀN, gói gọn trong vòng đấy. Bởi vì họ không có tính tự giác và tự chủ về tiền (do hoàn cảnh của họ là hoàn cảnh gia đình tức là phải giúp nhau lúc khó khăn), nên thế nào cũng tiêu xài và lúc bệnh tật sẽ cần tiền. Lúc đấy sẽ vay của nhau, rồi lúc làm dư lại trả. Đây cũng là một dạng BẢO HIỂM NGHÈO KHÓ, mà tôi sẽ nói kỹ trong một dịp khác. Khốn khổ thay, khi phẩm cách không cao khi lúc nào cũng phải ngửa tay vay tiền người khác!

Những người này bị lãnh đạo ghét nhất! Vì họ chẳng đóng đồng thuế nào cho lãnh đạo mà lúc giải tỏa mặt bằng cho tư bản xây dự án lại tốn nhiều công của đuổi họ đi vào khu tái định cư (mà cuối cùng cũng kẹt tiền mà bán lại cho người khác).

Trung lương không phải là những người như thế. Họ là những người có học vấn, trách nhiệm cao, đặc biệt là họ thường có khả năng tích lũy tiền bạc. Vì thế, đây mới là đối tượng mà cả lãnh đạo lẫn tư bản nhắm tới. Chặt chém trung lương là dễ nhất, mọi người đều chìa cổ ra cho chém.

Vậy thì chặt chém trung lương kiểu gì?
  • Bán nhà, đất cho trung lương với giá cắt cổ.
  • Lạm thu thuế, phí ví dụ thuế thu nhập, phí bảo hiểm và ngày càng tăng hơn.
  • Bán giáo dục cho con cái trung lương giá cắt cổ.
  • Bán y tế cho trung lương với giá cắt cổ (cái này thì chung số phận với người nghèo).

Trước hết cái mà dễ chặt chém trung lương nhất là mua nhà. Vì trung lương có nhu cầu kết hôn thì nhất định sẽ phải mua nhà bằng mọi giá. Người giàu (lãnh đạo tư hữu và tư bản) nắm hầu hết đất trong tay và tự do quyết định giá, cái giá mua nhà là để trung lương làm việc cúc cung tận tụy tới ngày về hưu.

Giá nhà là do thu nhập trung lương quyết định, miễn là trung lương có thể mua trả góp để lập gia đình rồi đi làm trả nợ thì giá nhà sẽ được xác lập.

Vậy không nên mua nhà, từ đó không lập gia đình nữa?

Không hẳn! Đấy không phải là cách đấu tranh đúng, làm thế thì dân số trung lương sẽ giảm rất nhanh và chẳng còn ai đấu tranh nữa.

Trung lương vẫn lập gia đình, vẫn mua nhà bình thường, nhưng ở một thời điểm khác, theo một cách khác. Tới đây thì tôi sẽ nói về nội dung và đường lối của cuộc cách mạng ngầm của tầng lớp trung lương VN.

Đối với trung lương thì đang bong bóng nhà đất. Đối với người giàu, người sẽ giàu thì đất đai vẫn rẻ. Vì thế có đang bong bóng hay không bong bóng thì còn tranh luận lâu dài và vô bổ, cũng như coin số có đang bong bóng không vậy. Bong bóng hay không thì không quan trọng.

Nhưng thực tế là nếu bạn đang là trung lương và định mua nhà lập gia đình, thì giá nhà năm sau cao hơn năm trước (cho dù là thị trường đóng băng đi nữa, bạn vẫn không mua được giá rẻ). Bạn càng làm và càng tích lũy thì giá nhà lại càng lên cao và bạn càng khó mua hơn, vì mọi người đều đầu cơ nhà đất, nên giá nhà tăng cao hơn tăng trưởng GDP nhiều. Tức là bạn càng làm, càng tích lũy, thời gian càng trôi, càng khó mua nhà!

Điều này khác ở Nhật. Giá nhà không tăng, mà dân số giảm nên giá nhà trung bình giảm đi, bạn càng tích lũy càng dễ mua nhà.

Như vậy, để mua được nhà thì hiện nay trung lương làm gì? Mua lúa non, tức là mua chung cư vv trên giấy, rồi sau đó trả góp dần tiền gốc và lãi cho ngân hàng.

Tức là tư bản và ngân hàng sẽ lấy tiền của bạn (họ xây nhà và cho vay đều bằng tiền của các bạn) và làm giàu trên chính bạn. Sau vài năm họ giao nhà cho bạn, nhưng thực ra là tiêu sản (chung cư vv) với giá cắt cổ, để bạn còn phải đi làm và đóng tiền cho họ thêm nhiều năm nữa, cho tới khi bạn kiệt sức. Còn nhà của bạn thì ngày càng xuống cấp và giảm giá. Đổi lại, bạn có thể kết hôn, sinh con đẻ cái để làm "người bình thường".

Tôi ví dụ thế này: Bạn mua nhà chung cư 3 tỉ để an cư lạc nghiệp và lập gia đình. Bạn có khoảng 1.5 tỉ và vay ngân hàng 1.5 tỉ. Sau đó è cổ trả nợ trong 10 năm hoặc hơn, cuộc sống mất hết thi vị vì cứ phải gắn bó với một công ty đã bạc đãi nhân viên, chỉ vì bạn sợ không có tiền đóng tô cho ngân hàng (và không đóng được là mất nhà). Công ty ngày càng bạc đãi hơn vì họ biết bạn cần trả nợ.

Vậy tại sao không lấy 1.5 tỉ mua quỹ cổ phiếu/trải phiếu, lấy lãi 8%/năm, và đi thuê nhà? Chỉ vì bạn cần lập gia đình sớm?

Nếu bạn đầu tư ngay từ 25 tuổi, và tận dụng tuổi trẻ cày cuốc, tới năm 35 tuổi, bạn có thể có 3 tỉ. Lúc đấy có thể mua nhà và lập gia đình. Nhưng tôi có cách hay hơn:

Đem 3 tỉ đi đầu tư nơi an toàn, sinh lời 8%/năm, tức là 240 triệu/năm. Đây là số tiền bạn sống không cần đi làm, không thiếu thốn, toàn thời gian bạn làm việc khác để kiếm tiền bằng thứ bạn yêu thích. Số tiền này bạn sẽ dùng để đầu tư và trong 10 năm bạn sẽ mua nhà riêng.

Còn lợi tức của 3 tỉ đầu tư kia, bạn dùng để THUÊ NHÀ nhưng miễn phí tiền nhà.

Thuê nhà nhưng miễn phí tiền nhà và làm xì bong bóng bất động sản

Sunday, September 1, 2019

Cuộc cách mạng ngầm của trung lương Nhật Bản

Những tưởng phong trào đánh đổ CNTB đi lên CNXH của nhân dân ta nói riêng, và nhân dân thế giới nói chung, chỉ là TRÀO  PHÚNG và thất bại thảm hại, nhưng khi quan sát kỹ thì tôi nhận thấy, phong trào đang có những bước tiến triển to lớn, tạo thành cuộc cách mạng ngầm khắp thế giới. Bản thân tôi cũng tự chuyển biến, tự diễn tiến để trở nên như thế, như cách người ta hòa nhập trong Ma Trận.

Không phải ai cũng chỉ chăm chăm nịnh tư bản để được tư hữu (sở hữu tài sản). Tôi không phải người như thế và cũng có rất nhiều bạn trẻ không như thế. Mục đích sống chỉ là để chia sẻ kinh nghiệm và cùng nhau tiến bộ, dìu dắt nhân dân đi tới CNXH.

Trong bài này tôi nói về cuộc cách mạng ngầm của trung lương (chỉ chung những người làm công ăn lương và tầng lớp trung lưu) Nhật Bản, và những bài học mà chúng ta có thể học, để đi tới CNXH và đánh đổ tư bản, tư hữu.

Vì sao trung lương Nhật bị bần cùng hóa?

Vì nhà máy, công việc bị chuyển ra nước ngoài nơi có nhân công rẻ hơn, rồi họ lại mua hàng hóa từ nước ngoài. Họ càng mua hàng hóa giá rẻ từ nước ngoài, công việc lại càng bị tư bản, tài phiệt Nhật chuyển ra nước ngoài, nên họ (trung lương) lại càng nghèo, lại có nhu cầu mua hàng hóa rẻ hơn.

Cứ như thế, họ bị bần cùng hóa dần, chẳng bao lâu nữa sẽ tới mức họ cũng nghèo. Khi họ nghèo rồi, họ lại cướp lại công việc từ nước ngoài để làm "công xưởng thế giới". Nước nào đã được gắn mác "công xưởng" thì đều cạnh tranh nhau về mức độ nghèo.

MUA HÀNG HÓA GIÁ RẺ chính là sự giết chết tương lai của chính mình. Nếu bạn không mua hàng hóa giá rẻ từ nước thuộc thế giới thứ ba (công xưởng thế giới) nữa thì sao?

Bạn không tốn tiền nữa. Bạn mua hàng tốt và dùng nó lâu dài, và cơ bản là không mua thêm nữa. Đây chính là nền tảng của LỐI SỐNG TỐI GIẢN mà người Nhật đang áp dụng.

Lối sống tối giản của người Nhật

Người Nhật đạt được gì với lối sống tối giản? Họ hầu như không cần mua thêm hàng hóa nữa, tức là nhu cầu chi tiêu ít đi, vì thế dù kiếm ít tiền hay thu nhập không tăng, họ vẫn sống thoải mái.

Mục đích của lối sống tối giản chính là để chống lại CNTB hiện nay. Nếu bạn không mua hàng giá rẻ nữa, thì nhà máy của tư bản ở các nước công xưởng không bán được nhiều, vì thế, lợi thế nhân công cũng không còn.

Nhưng mục đích của họ không phải là chống CNTB, mà là để cuộc sống vẫn thoải mái dù thu nhập ít đi. Trong lối sống tối giản thì có vô vàn các cách để tiết kiệm tiền. Nếu bạn tránh được việc mất tiền và mua thứ thực sự ích lợi, bạn không chỉ bớt gánh nặng tài chính mà còn sống hạnh phúc hơn.

Cho dù khủng hoảng kinh tế hay suy thoái kinh tế thì tôi vẫn sẽ sống thoải mái. Tôi thậm chí không quan tâm về suy thoái kinh tế hay bong bóng bất động sản có vỡ hay không. Vỡ hay không cũng được, chẳng liên quan gì mấy.

tôi không mua hàng giá rẻ. Tôi không mua hàng quần áo hay giày dép giá rẻ bao giờ, mà mua toàn hàng hiệu nhưng mua một lần thôi. Sau đó sẽ dùng trong khoảng 10 năm. Đồ đạc của tôi không tăng lên mà tôi còn thanh lý bớt đi cho gọn nhẹ.

Dự kiến năm sau tôi sẽ thuê nhà còn rẻ hơn nữa. Như thế sẽ tiết kiệm thêm được một vài trăm USD một năm.

Tiền này dùng để đầu tư "đánh bạc" và thử vận may tí.

Sống tối giản! Xây dựng CNXH! Đi lên CNCS!

Chúng ta có thể học rất nhiều từ lối sống tối giản

Wednesday, August 28, 2019

Hướng dẫn điền form xin visa du học Nhật Bản 2020 với QRCode

Trong bài này iSea hướng dẫn cách điền form xin visa du học Nhật Bản với QR Code bởi vì đại sứ quán Nhật tại Hà Nội sẽ yêu cầu nộp form đánh máy có QR Code (mã vạch hai chiều) để quét cho nhanh. S thường làm form xin visa cho các bạn nhưng không có QR Code và nộp tại lãnh sự quán Nhật Bản tại SG thì không sao nhưng nếu nộp ở HN thì sẽ cần nên tổng kết tại đây.

Để có thể tạo ra QR Code chứa các thông tin đã gõ vào form, chúng ta phải tải form visa mới nhất từ trang web của đại sứ quán hay lãnh sự quán Nhật Bản vv và mở bằng Acrobat Reader để tạo QR Code. Bạn cũng có thể điền bằng phần mềm khác (ví dụ tôi hay dùng PDF-XChangeViewer bản portable) nhưng khi mở bằng các phần mềm đó sẽ không thấy QR Code được tạo ra mà phải dùng Acrobat Reader mở để tạo QR Code - thường là phải ấn nút Print trong form để tạo. Sau khi tạo rồi thì mở bằng các phần mềm đọc PDF sẽ nhìn được QR Code đã tạo, tuy nhiên nếu bạn thay đổi thông tin và muốn tạo mã vạch hai chiều mới, bạn vẫn phải mở bằng Acrobat Reader (và ấn nút Print nếu cần).

Mẫu đơn xin visa có tư cách lưu trú (du học vv) mới

Đây là form xin visa trắng chưa điền thông tin mở bằng Acrobat Reader:

Mã QR nhỏ không chứa thông tin gì

Phía trên bên trái là mã vạch nhỏ và chưa chứa thông tin gì.

Đây là form xin visa đã điền đủ thông tin và có ấn nút Print để tạo mã QR chứa thông tin:

Sau khi điền xong và mở bằng Acrobat Reader,
thường phải ấn nút PRINT để tạo hay cập nhật mã QR mới!

Bạn có thể điền bằng Acrobat Reader hay phần mềm khác như PDF-XChangeViewer vv nhưng để tạo hay cập nhật mã QR với thông tin mới nhất thì phải mở bằng Acrobat Reader và ấn nút PRINT (dù không in ra bằng máy in, sau khi hiện màn hình in thì Cancel).

Kiểm tra thông tin trên mã QR đã đúng chưa

Sử dụng app trên điện thoại ví dụ như app chuyên để đọc QR và barcode, hay các app ngân hàng chẳng hạn.

Đây là thông tin đọc được từ mã QR trên:

Tuesday, August 27, 2019

Make My Hair Great Again

Làm cho mái tóc vĩ đại trở lại. Không liên quan gì tới du học nhưng làm thế nào để ngăn rụng tóc, tóc mỏng và hói đầu? Nếu không thực hành ngay từ giờ, tôi chỉ sợ vài năm nữa lược chỉ còn là khái niệm trừu tượng và tôi sẽ phải chịu nỗi đau khôn xiết liên quan tới tóc. Vấn đề hói đầu rất dở hơi, vì sẽ không biết phải xử lý thế nào với tóc còn lại. Nếu cạo trọc thì cũng tốt, cho mát, nhưng ai chẳng biết bạn hói vì hai mảng da đầu khác nhau. Giá mà hói toàn bộ thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Đây là hai giải pháp:

1. Cạo hết và đội tóc giả
2. Làm cho mái tóc vĩ đại trở lại

Không phải đầu ai cũng đủ tròn để cạo hết và đi ra ngoài, giả vờ làm thế cho mát. Vì ai nhìn, nhất là từ đằng sau, chẳng biết bạn làm thế vì bạn hói. Tôi không thấy vấn đề gì với hói đầu nhưng như người ta vẫn nói: Còn nước còn tát. Như thế cho đỡ tốn thêm chi phí và thời gian, sẽ rất tuyệt nếu mái tóc vĩ đại trở lại và bạn có thể tự tin ra đường mà chẳng cần chăm sóc tóc hay động chân động tay nhỉ?

Tôi chọn cách hai, tức là làm cho mái tóc vĩ đại trở lại. Để làm điều này, phải ngăn được việc rụng tóc. Sở dĩ tóc bạn bị mỏng đi hay bị hói là do:

Tóc rụng đi > Tóc mọc thêm

Nếu đảo ngược được phương trình này, tức là Tóc rụng đi < Tóc mọc thêm, thì bạn có thể khiến cho mái tóc vĩ đại trở lại.

Make My Hair Great Again!

Trước hết là bằng niềm tin

Saturday, August 24, 2019

Việc lương cao ngày càng hiếm?

Bắt chước mấy hotgirl bán mỹ phẩm tí:

Việc nhàn thì lương không cao.
Việc lương cao thì không nhàn.
Việc nhàn và lương cao => Không có.

Đây là chiêu để dụ người ta bán hàng đa cấp mỹ phẩm tức là bạn muốn kiếm tiền thì kiếm hotgirl lấy hàng về rồi bán, bỏ công bỏ sức ra bán sẽ kiếm được tiền, chứ đừng ngồi chờ sung rụng. Bởi lẽ: Phụ nữ cần gì đàn ông, chỉ cần kiếm được tiền và làm đẹp là được.

Ai chẳng biết, mấy hotgirl này ế chỏng ế chơ và chỉ bán mỹ phẩm online để kiếm tiền. Mà tự mình bán thì hết khách mấy hồi, nên phải bỏ mối để bán bằng mạng lưới của người khác.


Vì sao việc nhàn lương cao ngày càng hiếm?

Thử tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu và lao và thị trường lao động xem thế nào. 99% là vỡ mộng. 1% còn lại quyết tâm ... ăn bám cha mẹ tới cùng. Tôi yêu 1% này. Trước hết là tôi không hề kỳ thị những người có điều kiện và tôi cho rằng, họ là người có phẩm cách cao. Lao động không phải là vinh quang, chỉ có làm súc sinh cho lãnh đạo mới là vinh quang. Nếu cha mẹ có điều kiện thì làm công việc tầm thường làm gì?

Có một sự thực là công việc lương cao ngày nay hiếm lắm rồi. Cách đây vài chục năm khi kinh tế mới mở cửa, bạn chỉ biết sơ sơ tiếng Anh đi dịch là kiếm 100$ một ngày, nói theo ngôn ngữ bây giờ là 1000$ một ngày ý. Ngon không? Ngon. Quá ngon.

Vì chẳng ai biết tiếng Anh. Hơn nữa, chẳng ai có thông tin.

Đấy là ví dụ. Hoặc là bạn tốt nghiệp đại học ngon, ví dụ ở bên Nhật là To Dại, Oa Xê Da, Một Cây Cầu, Kê Ô gì đó, rồi vào doanh nghiệp lớn kiểu "cây cao bóng cả" mà làm, là sự nghiệp ngon lành. Lương và danh vọng tăng cao kiểu sống lâu lên lão làng (tức là văn hóa 年功序列 niên công tự liệt ở Nhật). Rồi đến khi nghỉ việc được quăng một cục tiền vào mặt kiểu tiền nghỉ việc hay tiền chia tay, sơ sơ tầm vài ba chục triệu yên, đủ mua mansion ở Đông Kinh dưỡng già.

Mà nếu mọi người biết bạn làm việc cho những Sony, Sharp, Panasonic vv, lại học Tô Đai, Oa Xê Da vv ra thì chỉ có đường mà ngưỡng mộ hết mực.

Nước ta cũng vậy thôi. Anh nhanh nhạy tí móc nối với tư bản làm hàng xuất khẩu cho họ, hay làm đại lý cho họ ở trong nước thì kiếm tiền tỉ dễ như bỡn. Làm thế thì chẳng phải làm gì mấy! Chỉ là con đường trải hoa hồng.

Nhưng giờ thì khó khăn hơn nhiều rồi. Vì sao lại thế? Phải chăng vì kinh tế toàn cầu đang đi xuống. Một phần là thế, nhưng không hẳn là thế.

Tức là, giờ bạn tốt nghiệp đại học xịn hay tốt nghiệp đại học không quan trọng mấy nữa. Bạn có thể lên Yêu Tuýp học skill và tự mình kiếm tiền. Thời đại này bạn không chỉ học kỹ năng trên mạng, mà còn học được nhiều kỹ năng tổng hợp, thậm chí tự tạo ra một dạng công việc mới. Mà kiểu như vlogger là một dạng như thế.

Trong thời đại thông tin và hàng hóa thừa mứa, bạn dư sức sống tốt chỉ với một nghề tay trái, chứ đừng nói với nhiều nghề tay trái. Bạn không mong muốn đi làm NGHỀ TAY PHẢI tẹo nào nữa, vì nó không phù hợp thể chất của bạn.

Tôi cho rằng, đây là lý do mà số lượng người lương cao ngày càng ít đi. Vì ai cũng có thể học và tấn công vào nghề của họ. Bạn cần lập trình viên, người dịch, thiết kế vv thì kiếm phi làn (freelancer) rất dễ dàng. Không cần phải thuê hẳn ban bệ hoành tráng để quản lý nhau nữa.

Kỹ năng đặc thù giờ được chia sẻ tràn lan trên mạng, dẫn tới nó không đặc thù, và vì thế lương không cao nữa.

Nên bỏ tư duy nghề tay phải?


Saturday, August 17, 2019

"Mùa nào thức nấy" (mẹo tiết kiệm)

Mẹo tiết kiệm (節約術 tiết ước thuật) là một chủ đề mà người Nhật cực kỳ yêu thích. Dù nhiều người Nhật cũng là dạng lãng phí, xa xỉ nhưng họ vẫn thích đọc và bàn về mẹo tiết kiệm. Nếu bạn đang sống xa xỉ vẫn nên học về mẹo tiết kiệm. Giống như là bạn sống không tối giản nhưng vẫn đọc và học về lối sống tối giản vậy.

Nhưng tôi không tiết kiệm cũng chẳng tối giản đọc về nó phỏng có ích gì? Bạn hạnh phúc hơn. Vì bạn có nhiều LỰA CHỌN hơn. Một người đọc thiên kinh vạn quyển và một người thất học khác nhau ở chỗ, khi cần thay đổi người đọc thiên kinh vạn quyển thay đổi nhanh và ít đau đớn hơn.

Hơn nữa, đọc và học cũng là niềm vui, thế nào chả có ích trong tương lai.

Bạn nào đang du học hay không du học mà muốn luyện thêm về tiếng Nhật thì lên Yêu Tuýp và tra 節約術 sẽ có nhiều chuyện hay cười ra nước mắt.

Vận dụng "Mùa nào thức nấy"

Tiếng Nhật gọi rau quả, cá vv đúng mùa là 旬 SHUN [tuần]. Người Nhật ít khi ăn rau củ quả hay hải sản trái mùa vì giá cao, không kinh tế. Dù họ có xa xỉ thì vẫn "đúng mùa". Vì sao ăn sản vật đúng mùa?

Trước hết vì lúc đó nó ngon nhất, thứ nữa vì lúc đó sản lượng cao và giá rẻ nhất.

Bạn có thể vận dụng điều này để tiết kiệm. Chúng ta phải mở rộng thêm nó thành "xứ nào thức nấy".

Tôi giờ đang ở VN nên bỏ không ăn trái cây nước ngoài như táo, lê tây, hồng, đào, kiwi, nho vv. Vì những thứ này thực sự đắt đỏ. Thực ra thì ăn cũng được nhưng không thấy nhu cầu mấy.

Ngược lại, tại sao ở VN không ăn trái cây nhiệt đới giá cực kỳ phải chẳng nhỉ? Ví dụ chuối, đu đủ vv. Nếu vào mùa thì vải hay nhãn cũng rẻ bèo.

Như vậy, trong thời gian ở VN tôi chỉ ăn trái cây nhiệt đới trồng được trong nước.

Còn các bạn ở Nhật rõ ràng chỉ nên ăn trái cây ôn đới trồng được trong Nhật, ví dụ sắp tới mùa thu thì hồng rất rẻ.

Đừng cố tìm mua và ăn sầu riêng khi bạn ở Nhật, vì đây là sản phẩm phải nhập khẩu và bảo quản nên giá rất cao. Trong khi, ăn chưa chắc đã ngon khi nó sang được tới Nhật vì không phải "hàng nóng".

Không săn hàng hiếm

Ăn cao lương mỹ vị không giúp bạn sống lâu hơn.

Lối sống phù hợp với thể chất

Vấn đề ngày nay là con người chạy theo cái gọi là "thành công" một cách bầy đàn, đa số vẫn không thành công. Vì sao không thể "thành công" như lời thính - diễn giả vẽ ra? Vì lối sống của bạn không phù hợp với thể chất.

Thế nào là lối sống phù hợp với thể chất?

Ví dụ người dân các đảo ở Địa Trung Hải, hay Okinawa thì sao? Họ sống thoải mái hơn nhiều. Vì họ không bị bó buộc phải đúng giờ. Họ có thể dậy vào trưa, làm buổi chiều rồi tối đi thăm hỏi nhau. Bạn có thể tới nha sỹ vào buổi sáng, nhưng người ấy chưa dậy và hẹn sang chiều. Khi bạn tới vào chiều, được hẹn vào hôm sau do hôm đó họ có bạn tới thăm và đang ... ăn trưa.

Người nông dân ở ta thì sao? Họ tranh thủ ra đồng sáng sớm cho mát, sau đó về nhà ăn cơm ngủ trưa trà nước tới chiều. Đấy gọi là lối sống phù hợp với thể chất. Mọi người không quá so đo tính toán vì ai cũng biết nhau và thực sự cũng chẳng ai hơn nhau mấy. Miễn là có đất là có ăn, không ăn nhiều thì ăn ít.

Lối sống robot

Ngày nay thì tất cả đều áp dụng một lối sống đó là 8-5 hay 9-6 (làm từ 9 giờ sáng tới 6 giờ chiều). Mọi người đều như nhau như thế. Vì thế phải chen nhau đi làm và chen nhau về. Có việc ở ngân hàng hay làm giấy tờ? Chẳng có lúc nào đi làm vì cuối tuần bạn nghỉ thì ngân hàng và trung tâm hành chính cũng nghỉ.

Muốn đi shopping một chút cho khuây khỏa? Khó mà lẻn đi được, mà lẻn đi được cũng khó mà không cắn rứt lương tâm. Tóm lại đã nhận tiền thì ngồi yên đấy và giả vờ như đang làm việc, để mọi người yên tâm về bạn.

Lối sống này gọi là CƯỠNG ÉP LAO ĐỘNG và dẫn tới sự mệt mỏi, trầm cảm. Liệu bạn có thể chịu thêm được bao nhiêu năm? Chẳng phải bạn muốn đi chơi lúc trời còn đang đẹp hay sao?

Đây là lý do tôi không thể nhốt mình trong một văn phòng và sống lối sống robot vì nó không phù hợp với thể chất bản thân.

Chọn lối sống phù hợp với thể chất

Tuesday, August 13, 2019

Vì sao thất bại trong việc thực hành lối sống tối giản

Lối sống tối giản (minimalist lifestyle) chỉ phù hợp với người Nhật? Không hẳn. Nó phù hợp với người Bắc Âu nữa. Thực ra, bất kỳ ai muốn đều có thể, kể cả du học sinh. Nhưng không phải ai cũng thành công nên trong bài này tôi sẽ chuyết về vấn đề này để chúng ta hiểu rồi thực hành hay không thực hành. Dù bạn KHÔNG thực hành lối sống tối giản, bạn cũng nên HIỂU để sống cho thoải mái.

Như kiểu thế này: Dù bạn chẳng có cảm hứng gì với các lớp học truyền động lực, phát triển bản thân để thành công vv, bạn vẫn nên hiểu những thính - diễn giả này để yên tâm là họ chẳng đi tới đâu, để tránh bị phân tâm vì những trò ngụy biện nhảm nhí của họ.

Mọi người không nên sống tối giản. Vì vật chất là niềm vui của đa số mọi người. Con người đi làm việc mình không thích, gây ấn tượng với người mình không ưa để sống cuộc sống công sở mình không muốn. Tức là HI SINH thời gian để kiếm tiền. Từ tiền kiếm được, tất nhiên là vì làm việc mình không thích với người mình không ưa mà sẽ bị PHỨC CẢM TỰ TI, họ sẽ dùng nó mua hạnh phúc hay xóa bỏ phức cảm tự ti bằng hành vi mua sắm để được làm khách hàng, làm "thượng đế", làm một kẻ sẵn sàng hục hặc và hành hạ nhân viên bán hàng để nâng cao lòng tự tôn đang thảm hại vì công việc.

Mọi người không thể dừng tiêu tiền. Tiêu tiền là cách khẳng định bản thân. Bản thân tôi cũng tiêu tiền ầm ầm, trên trung bình khá nhiều, không phải để khẳng định bản thân (vì bản thân tôi là rác + ác nhân có thương hiệu không cần khẳng định) mà chủ yếu là để cho thoải mái và với MỤC ĐÍCH DƯỠNG SINH. Tôi không dừng tiêu tiền và cũng không có ý định dừng tiêu tiền.

Nhưng tôi lại không có hứng thú với sở hữu vật chất trừ một số rất ít đồ vật. Nên tôi bán bớt đồ thừa để sống lối sống tối giản. Bởi lẽ, tôi không bị phức cảm tự ti của người đi làm (công việc mình không thích/với người mình không ưa). Tôi làm công việc tôi thích và tôi thích công việc tôi làm, mà tôi chỉ làm với người mà tôi thích.

Lý do thất bại trong lối sống tối giản

Monday, August 12, 2019

Vì sao không nên mai mối và không nên khuyên đầu tư

Mai mối và khuyên đầu tư là hai việc ngu ngốc trên đời. Đây là điều mà chúng ta không nên làm.

"Hôn nhân chỉ như rắc muối lên cá biển. Đầu tư chỉ như câu cá biển bằng cần câu tôm."
- Ngạn ngữ nhân loại cổ -

Vì lúc sướng thì chúng ta không hưởng nhưng khi người ta khổ thì chúng ta sẽ lãnh đủ sự uất hận của người trong cuộc.

Mà tính chất của cuộc đời là sẽ đến lúc nào đó mọi niềm vui biến thành tro trong miệng. Ngay cả khi bạn bắt đầu đầu tư, bạn cũng phải xác định là có ngày bạn sẽ phải chịu nỗi đau khôn xiết. Tức là mất trắng và phá sản ý. Tôi từng phá sản rồi và cũng không sợ nỗi đau khôn xiết lắm. Tôi chỉ đầu tư bằng tiền dư dả chứ không phải bằng sinh hoạt phí.

Khi khuyên đầu tư, họ đi theo bạn, rồi có ngày mất trắng hay mất mát thì sao? Họ sẽ hận bạn. Vấn đề ở đây là họ không chịu trách nhiệm việc họ làm, mà bắt bạn chịu trách nhiệm cho việc bạn khuyên và họ làm. Chắc gì họ đã là chính nhân quân tử? Nếu là người quân tử, họ không bao giờ trách bạn vì họ chỉ nhận lời khuyên như lời khuyên. Tiểu nhân sẽ nhận lời khuyên như "cơ hội kiếm lời". Cho lời khuyên bừa bãi thực ra sẽ làm hại họ, làm họ mất tiền và chịu nỗi đau khôn xiết. Tất nhiên, nỗi đau khôn xiết là thứ giúp phân biệt quân tử và tiểu nhân.

Cũng có người đầu tư theo lời khuyên của bạn, mất trắng, chịu nỗi đau khôn xiết. Nhưng nếu bản chất của họ là người trượng nghĩa, họ sẽ sớm nhận ra không phải do bạn mà là do họ, và từ đó họ sẽ tiến hóa lên thành một người dám làm dám chịu, và có thể chơi lớn hơn. Vì thực lòng mà nói, ai cũng sẽ phải phá sản và chịu nỗi đau khôn xiết thôi, trừ khi quanh quẩn trong "chuồng gà" (váy của mẹ) cho an toàn.

Cơ bản thì tôi không khuyên đầu tư. Về mặt cá nhân ý, tôi khuyên không nên đầu tư. Còn với đại chúng thì tôi khuyên nên đầu tư bằng tiền dư dả và phải sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết khi khoản đầu tư này mất trắng. Cùng lắm thì như bị ngân hàng sụp đổ hay chính phủ đổi tiền thôi, chứ có gì to tát đâu?

Mai mối cũng như vậy. Cơ bản là không mai mối. Bởi lẽ, khi sướng thì bạn không sướng, khi hôn nhân trục trặc thì mọi người sẽ nhớ tới bạn.

Nguyên tắc là thế này: Hôn nhân chỉ như là rắc muối lên cá biển. Một việc làm hoàn toàn thừa thãi và hại sức khỏe. Bạn ăn cá biển thì không cần thêm muối, vì cá có sẵn muối rồi. Nếu bạn sống vui vẻ trong CUỘC ĐỜI, mọi ảo mộng của bạn sẽ trở thành hiện thực. Hôn nhân chỉ là một chút muối trong cuộc đời để bạn hiểu ra việc gì đó.

Tức là không nên vì hôn nhân hạnh phúc hay bất hạnh mà bạn cũng bị cuốn theo nó. Cuộc sống của tôi không ảnh hưởng mấy bởi chuyện tình cảm. Trong chuyện tình cảm, bạn cũng phải sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết. Đó đơn giản là sự cô đơn. Bạn có thể sống cô đơn hay cô độc mà vẫn bình thường, mới gọi là chính nhân quân tử được. Đây là tinh thần vô sản bách chiến bách thắng.

Rồi sẽ có ngày bạn hoàn thành tiểu nghiệp, kiếm năm thê bảy thiếp vui sống điền viên. Nếu bạn vẫn còn để cuộc sống ảnh hưởng bởi những tình cảm nhỏ bé, sao có thể thanh thản mà sống nhỉ?

Tất nhiên thì tôi cũng biết là sẽ có người nói rằng làm sao tôi chịu cảnh cô đơn được, chẳng phải nó đáng sợ hay sao, chẳng phải mọi niềm vui sẽ biến thành tro trong miệng hay sao? Chẳng qua, họ đang sống trong sợ hãi mà thôi. Họ để nỗi sợ đè bẹp ý chí của bản thân, cuối cùng gục ngã trước những gian khó trong cuộc đời.

Bạn không cần sợ hãi như thế. Bản chất cuộc đời là cuộc đời, không phải là hôn nhân. Bạn chẳng cần hôn nhân hạnh phúc, thực ra, bạn cũng không cần quá hạnh phúc. Bạn chỉ cần ý chí đấu tranh. Cứ đi theo đường mòn là sẽ tới được miền đất hứa. Quan trọng là hãy vui chơi giải trí khi có cơ hội. Nếu sau này thành công và sống trong vinh hoa phú quý, thì nhớ hoàn thành tiểu nghiệp của nhân dân nhé.
Mark

Thursday, August 8, 2019

Tản văn

Hết chủ đề rồi. Chắc game over rồi. Thật đáng buồn.

Đấy là trên mạng thôi. Khi chẳng còn gì để viết nghĩa là chẳng còn gì để đấu tranh. Tôi đã thối chí và không còn đấu tranh chống CNTB nữa. Tôi nhận ra, chẳng ai đấu tranh chống CNTB nữa cả. Ai cũng cố gắng làm thuê cho tư bản, kết thân với tư hữu, nên câu thơ sau chỉ còn là TRÀO PHÚNG:

"Đánh cho (tư) bản cút, đánh cho (tư) hữu nhào"

Hết thật rồi. Mọi người đã tự diễn biến và nô nức tham gia vào bữa tiệc tàn của CNTB, để mong ăn cơm thừa canh cặn của tư bản và tư hữu. Thế thì làm sao phong trào có thể thành công? Nguyên nhân thất bại thì có nhiều nhưng quan trọng vẫn là lòng người không hướng tới CNXH, ai cũng chỉ muốn tư hữu. Lòng tư lợi rất lớn, thành ra phải mua mọi thứ với giá cắt cổ.

Nhưng kệ họ. Chúng ta cần quái gì quan tâm. Theo như tôi thấy, thì thiên hạ cũng thái bình rồi. Tôi đã xây dựng được lối sống tốt, ngày càng tốt hơn.

Cụ thể:
- Không xem ti vi và không xem quảng cáo
- Cài AdBlock trên trình duyệt và không bao giờ còn thấy quảng cáo nữa
- Không bao giờ trả tiền để quảng cáo
- Tận dụng mạng xã hội làm trang nhật ký cá nhân, upload lên thật nhiều ảnh để đánh vào hậu phương của CNTB
- Không đọc báo là cải, không đọc tin tức

Tôi thấy là, trên mạng mà càng buồn thì ngoài đời thực càng vui. Ngày nay xuất hiện một đám sống ảo vì trong đời thực chẳng có gì vui cả.

Quan trọng là có một lối sống tốt, nhìn được thời cuộc và con đường mình sẽ đi và cứ thế mà đi thôi. Nghĩa là chẳng có nhu cầu gì lớn. Chẳng phải, đây là bí quyết để hạnh phúc hay sao? Tôi còn không có nhu cầu hạnh phúc mấy, mà mỗi ngày có việc gì đó phấn khích là được rồi. Nhưng tôi cũng không hiểu còn có thể viết tiếp được nữa không, vì không còn gì để viết nữa.

Vì tôi nhận ra một điều quan trọng. Đó là không ai muốn học luân lý mấy. Đa số chỉ mong học được bí kíp nào đó giúp họ kiếm được thật nhiều tiền và thế là giải quyết được mọi vấn đề cho họ. Từ vấn đề tình cảm cá nhân, xóa bỏ phức cảm tự ti, tới giải quyết các vấn đề xã hội và du lịch vòng quanh thế giới để xóa bỏ phức cảm tự ti dân tộc.

Chẳng ai thành công đâu, mọi người đều vẫn sống trong xã hội tệ hại con người chà đạp lẫn nhau, và vẫn bị phức cảm tự ti dân tộc.

Nhưng chúng ta cũng không cần bận tâm vấn đề này nữa. Đấy chẳng phải lỗi của bạn và bạn cũng chẳng cần sửa chữa nó. Vấn đề của chúng ta chỉ là làm sao sống tốt trong CNTB, nhất là CNTB hoang dã mà thôi.

Mà việc này thì lại dễ dàng. Chỉ cần biết ngoại ngữ và phát huy năng lực của bản thân, thì dư sức ngồi chỗ cao đẹp để "tọa sơn quan hổ đấu". Khi nào chiến tranh và cách mạng nổ ra thì chọn lấy một phe (chọn phe thắng ý) để thực hiện ước mơ bạo lực của bạn. Phải học thật kỹ lịch sử để làm một phát cho thành công, đã làm thì làm cho hoành tráng. Cho tới lúc đấy thì cứ học tập rèn luyện bản thân và xây dựng lối sống phù hợp thể chất là được. Nhớ đầu tư nữa, để sau này chiến tranh xảy ra thì bạn kiếm bộn tiền, như con đường mà tôi đã vạch ra.

Cuối cùng, sau thời gian dài đấu tranh chống CNTB, tôi cũng giác ngộ ra nhiều điều. Đấy là không cần phải chống CNTB nữa, cứ sống thoải mái thôi. Đây không phải là thoái chí hay phản bội lý tưởng, mà gọi là "hòa hoãn". Tốt nhất là nên hòa trộn vào số đông, và sống vui vẻ trong đấy.

Cách sống vui vẻ

Saturday, July 27, 2019

Tiền mobile vs. thẻ tín dụng

Phong trào chống CNTB của chúng ta tất yếu thất bại, do chủ quan duy ý chí và điều kiện không cho phép, nhưng nó sẽ giúp bạn trưởng thành suy nghĩ như nhà tư bản để thoát được bi kịch bị tư bản chăn dắt (thông qua chi phí y tế, giáo dục, bảo hiểm, mua nhà vv). Mục đích của phong trào là "chống tư lập cộng" (chống tư bản/tư hữu, thiết lập/tái lập chủ nghĩa cộng sản) nhưng thực ra mỗi người đều chỉ muốn "ủng tư lập thân" (ủng hộ tư bản để có lợi cho bản thân), do lòng tham này mà phong trào chẳng bao giờ thành công.

Nhưng vẫn phải đấu tranh để trưởng thành. Vì tư bản giờ cũng đang đánh nhau để tranh giành quyền chăn dắt.

Tôi ví dụ thẻ tín dụng. Nếu bạn NGU TRUNG với một hãng thẻ hay một ngân hàng, bạn chẳng được gì. Bạn phải đóng phí thường niên và không được tặng quà mỗi năm. Nhưng nếu bạn cứ dùng thẻ 1 năm rồi cắt đổi sang hãng khác thì sẽ được tặng quà. Tôi mới kiếm được 2 triệu bằng cách này. Chẳng mất đồng nào cả.

Hiện tại tôi dùng các loại thẻ cả debit (ghi nợ) và credit (tín dụng) mà không tốn phí thường niên. Các ngân hàng tôi cũng chọn ngân hàng miễn phí chuyển khoản liên ngân hàng. Tôi cũng cắt hết dịch vụ nhắn tin SMS số dư, nên thực chất thì tôi không tốn các loại phí cho ngân hàng nhờ việc họ cạnh tranh để tranh khách với nhau.

Tất nhiên là khi quẹt thẻ tín dụng thì ngân hàng sẽ thu tiền của các cửa hàng, nên họ vẫn lời chán. Tiền mà bạn gửi trong ngân hàng họ cũng lấy cho vay với lãi suất cao hơn nên bạn vẫn làm lợi cho ngân hàng. Vậy vì sao còn tốn thêm các loại phí như chuyển khoản cho họ nữa?

Tiền mobile và thẻ tín dụng

Friday, July 19, 2019

Con đường gian khổ

Con đường quốc dân đánh đổ TBCN đi lên XHCN là con đường gian khổ. Nếu không có ý chí kiên định nhất định sẽ thất bại và mang họa vào thân. Thà sống như vẫn thế từ trước tới nay.

Tức là lối sống thế này:
- Cầu xin tư bản chia sẻ một ít sự giàu có của họ cho bản thân
- Theo học diễn giả (chó săn của tư bản) để học thói quen và tư duy thành công
- Hạ mình kết thân với người giàu có hơn, thành công hơn vv

Không phải là quá ĐÁNG THƯƠNG, ĐÁNG TỘI hay sao? Không phải là làm nhục cha mẹ hay sao?

Tôi cho là không nên làm như thế. Hãy học nghề gì cho tốt và kiếm tiền, cày tiền, và phát triển nhiều nguồn thu nhập, để không bị phụ thuộc vào ai. Như thế có thể ngẩng cao đầu mà sống, và không làm tổn hại lòng tư tôn của bản thân cũng như danh dự của cha mẹ.

Với lại, lẽ nào tư bản sẽ chia bớt sự giàu có cho bạn? Lẽ nào diễn giả (chó săn của tư bản) không lấy tiền của bạn?

Đấy là con đường thông thường "để thành công" nhưng nói thật, nhìn cứ tồi tội thế nào ý. Sao không làm cuộc cách mạng trong chính cuộc đời của mình, trước là để cứu thân, sau là để cứu độ chúng sinh nhỉ?

Chứ sống chỉ để làm giàu cho bọn tư bản, tư hữu, bọn phản dân hại nước, thì sống làm gì. Không thể sống đớn hèn như thế.

Muốn giàu có thì hãy đoạt lấy, bằng bạo lực cách mạng, không phải bằng cầu xin. Gặp giặc mạnh mà không tự lực tự cường (vì bất lực!) mà chỉ cầu xin để giữ hòa bình, không cho ai nói tới vấn đề, thì đời nào mà giữ mãi được.

Con đường gian khổ

Trader (chết đờ)

Đánh đổ người giàu và thế chân họ à? Chẳng bao giờ thành công. Sở dĩ theo phong trào này là để bạn trưởng thành, chứ phong trào tất yếu sẽ thất bại. Cũng như đấu tranh chống thực dân mà thôi, luôn luôn thất bại và bị phức cảm tự ti nặng hơn, cho tới khi thực dân choảng nhau và thực dân Mẽo nhảy dù vào rừng huấn luyện dân thuộc địa chống ... thực dân cho bõ ghét. Sau này là để chống phe trục, một mũi tên trúng hai đích, nhưng dù thế nào thì cũng là thực dân đế quốc choảng nhau. Nhìn Liên Xô xem! Vì sao LX hùng mạnh bách chiến bách thắng lại sa lầy ở A Phú Hãn và sụp đổ không lâu sau đó? Bàn tay lông lá nào đã tuồn rất nhiều vũ khí cho người A Phú Hãn để kháng chiến chống Xô cứu nước?

Sở dĩ người nghèo không thể đánh đổ người giàu là vì người giàu vẫn khôn hơn người nghèo về tiền bạc. Chúng ta chỉ simulation phong trào quốc dân chống CNTB đi lên CNXH là để học tập mà trưởng thành, từ đó tìm vị trí cao đẹp để tọa sơn quan hổ đấu, chờ đến một ngày chiến tranh nóng và cách mạng nhân dân xảy ra. Lúc đó thì lịch sử lặp lại: Người dân sẽ săn lùng người giàu theo nghĩa đen của từ này. Chắc chắn, bạn không muốn là người giàu bị đi săn như thế, nên càng phải giấu tài sản cho thật kỹ và cứ giả nghèo là hơn. Hơn nữa, còn phải tích cực tham gia phong trào nhân dân này, trước là để không ai biết bạn là người giàu, sau là để thực sự đánh đổ người giàu bằng bạo lực cách mạng cho đúng mục đích phong trào. Phong trào này thành công và bạn còn lấy của người giàu chia cho bản thân, thì còn thế nào nữa?

Ngày đấy còn xa. Không nên hi vọng "lấy nước xa cứu lửa gần". Điều bạn cần làm là chấm dứt đem tiền làm giàu cho người giàu, đồng thời lấy tiền của mọi người bỏ vào túi của bạn để bạn giàu lên. Nguyên lý làm giàu thật cực kỳ đơn giản là vậy, nhưng nhiều không làm được vì họ ... nghèo. Họ còn bận xóa đi phức cảm tự ti của người nghèo, của người không thành công, của người có hoàn cảnh khó khăn, và cuối cùng là SĨ DIỆN HÃO.

Trader (chết đờ)

Sunday, July 14, 2019

Coin số, bất động sản vs. chứng khoán

Nếu bạn làm việc như một con ong chăm chỉ và bận rộn (thời nay thì các đấng tư bản và diễn giả rao giảng "bận rộn = đạo đức xã hội") và thừa tiền thì sao? Nhỡ thừa tiền mà không có thời gian tiêu (vì quá bận) thì sao? Đầu tư. Sau đó sẽ thua lỗ và mất hết, rồi lại cày từ đầu, để cho có động lực.

Có thể là vay thêm mua nhà và mang nợ, rồi lại cày như một con ong chăm chỉ và bận rộn.

Vấn đề là tại sao bạn thua lỗ, ví dụ đầu tư chứng khoán chẳng hạn? Ai cũng kỳ vọng tham gia thị trường, mua bán tích lũy kinh nghiệm, rồi sinh lời. Sự thực là mọi người đều mất mát do dùng đòn bẩy (chứng) hay ôm bom (bất động sản) mà không bán được.

Rắc rối ở đây chính là bạn mua bán quá thường xuyên. Bạn mua và đợi lên giá tức là có ý định "mua đáy bán đỉnh" đúng không? Có hàng vạn, hàng triệu người ngoài kia nghĩ như bạn. Bọn cá mập hiểu tâm lý của bạn và tạo sóng để bạn theo. Tức là cuối cùng bạn sẽ "mua đỉnh bán đáy" hoặc mua hú họa ngẫu nhiên cầu may.

Cơ bản thì rất ít người có thể "mua đáy bán đỉnh". Trừ khi bạn là người tạo sóng tức là tạo ra nhu cầu ảo. Đây cũng không phải là cách nhà đầu tư khôn ngoan làm. Vì chẳng ai muốn cả ngày dán mắt vào màn hình coi chart cả.

Tôi nghĩ là vẫn phải tập trung vào công việc, business của mình (nhất là đó là công việc yêu thích/phù hợp thể chất). Nghề đầu tư không phù hợp với thể chất của số đông, nói thẳng ra là chẳng phù hợp với ai cả đâu. Vì sẽ kéo chất lượng cuộc sống xuống rất thấp. Không như đi làm công ăn lương có giờ hành chính, đầu tư kiểu mua bán phải theo dõi 24/7.

Nguyên tắc đầu tư thực ra là MUA TÀI SẢN, BÁN TIÊU SẢN.

Ví dụ đầu tư chứng khoán, bạn chọn công ty mà bạn nghĩ là tốt và sẽ tăng trưởng, rồi mua cổ phiếu và ĐỂ ĐẤY. Đầu tư bất động sản cũng vậy, bạn chọn bất động sản mà bạn nghĩ là TÀI SẢN (chứ không phải TIÊU SẢN) mua rồi để đấy cho thuê hoặc đơn giản là để đấy (ví dụ đất nền vv).

Bạn KHÔNG BÁN TÀI SẢN và KHÔNG MUA TIÊU SẢN. Tất nhiên là bạn có thể bán tài sản nhưng lúc đó là để mua một tài sản khác mà bạn nghĩ là sẽ sinh lời nhiều hơn.

Nói thì khó nhưng làm thì dễ ^^

Khoe bận

Ngày nay do trào lưu coi thành công là trên hết nên chúng ta không tập trung vào cuộc sống nữa, mà tập trung vào việc chứng tỏ mình đáng sống, đáng được ghen tị. Các phong trào khoe (appeal) xuất hiện như nấm sau mưa trên mạng.

Trước hết là khoe thân (appeal of body). Nếu tập gym ăn uống ngon lành và có thân thể ngon ngon chút là thế nào cũng khoe lên mạng xã hội.

Tiếp theo là khoe tiền hay khoe giàu (appeal of being rich). Nếu bạn bán hàng đa cấp hay mỹ phẩm thì phải thường xuyên khoe tiền để lôi kéo nhiều người tham gia.

Rồi tới khoe cuộc sống sang chảnh. Đi du lịch nhiều nước khác nhau, ăn uống sơn hào hải vị vv.

Khoe người yêu yêu mình, khoe con xinh xắn thông minh, khoe gia đình đầm ấm.

Khoe thì không có gì sai, vì khi đi xin việc ở Nhật bạn cũng phải "khoe bản thân" (自己アピール = self appeal) tức là khoe khả năng, thế mạnh để được tuyển dụng. Chả phải ở Nhật, ở VN cũng vậy thôi.

Theo như lời khuyên các diễn giả thì bạn phải khoe thật lực, ai cũng phải biết bạn đang làm gì, như thế mọi người mới mua hàng và giới thiệu khách hàng cho bạn, giúp bạn thành công. Khi đi nhậu cũng phải khoe hết mình biết đâu "anh em có cơ hội hợp tác".

Dạo gần đây còn thêm một hình thức khoe, là KHOE BẬN. Vì sao khoe bận?

Vì bạn là trung lương (trung lưu/làm công ăn lương) ngoài bận ra thì có gì mà khoe? Nhưng khoe bận cũng là nghệ thuật đỉnh cao ẩn chứa "khoe và tự khoe" đằng sau đó. Tức là như diễn giả và tiến sỹ hài bựa thường nói "Tuổi trẻ phải làm hết sức, chơi hết mình" thì bận rộn là việc tốt, và theo trào lưu ngày nay thì bận rộn đồng nghĩa với thành công và đạo đức.

Phương trình cơ bản là thế này:

Tôi bận rộn => Tôi thành công => Tôi hạnh phúc

Tương lai tôi sẽ thành công, sẽ hạnh phúc, sẽ ngon lành đấy. Vì thế, tôi là người hấp dẫn và đáng được tôn trọng. Việc khoe như thế chứng tỏ tôi là người có trách nhiệm, phù hợp để làm người yêu hay kết hôn, vv. Từ đó, cũng là một dạng THÍNH thả ra để kiếm người yêu. Với bạn bè thì khoe như thế cũng là để chứng tỏ "Tôi thành công và có công ăn việc làm ngon lành", như thế sẽ được bạn bè tôn trọng và muốn gặp hơn, biết đâu lại có cơ hội làm ăn chung.

Khoe gì để nổi bật

Saturday, July 13, 2019

Hưng trầm cảm

Trầm cảm tưởng là tệ lắm rồi, nhưng vẫn còn thứ tệ hơn: Hưng trầm cảm (rối loạn lưỡng cực). Thực ra thì cũng chẳng biết thứ nào tồi tệ hơn thứ nào, vì khi mùa đông đã tới trong tâm hồn một chút ánh nắng cũng chẳng làm ta thấy ấm hơn hay đêm tối bớt kinh hãi hơn.

Hưng trầm cảm ít ra còn có lúc "hạnh phúc" (hưng cảm) với tâm trạng lên cao ngất, những ý nghĩ liên tục lóe ra, tự tin và hủy hoại quá độ. Nhưng so với trầm cảm, hưng cảm mang tính hủy hoại cao hơn, vì khiến người ta làm chuyện điên rồ vượt quá khả năng, tự hủy hoại bản thân về thể xác, tinh thần, tài chính, cuối cùng sẽ nhanh chóng rơi vào trầm cảm.

Cũng vẫn là về vấn đề dẫn truyền thần kinh, lần này là hoạt động quá độ, ngược với trầm cảm. Thà chỉ trầm cảm thì chẳng có năng lượng làm gì, vì thế, không gây hại ai và cũng không làm hại bản thân. Lưu ý là tuổi thọ người trầm cảm có thể thấp hơn trung bình, chủ yếu là tự sát, trong đó tuổi thọ nam giới thấp hơn nữ giới, vì họ tự sát nhiều hơn. Còn nếu không tự sát thì vẫn tuổi thọ như bình thường, thậm chí có thể sống lâu, nếu ăn ít và sống điều độ.

Vấn đề là tự sát. Không mấy ai tự sát khi đang trong giai đoạn trầm cảm. Vì lên được kế hoạch cũng rất vất vả, không đủ sức. Người ta thường tự sát vào ngày đẹp trời, khi tinh thần, khi lực tốt lên rất nhiều. Vì thế, nếu một người trầm cảm đã lâu mà đột nhiên thấy yêu đời, đây mới là lúc cần phải lưu tâm đến họ, chứ không phải lúc họ đang trầm cảm.

Trầm cảm sẽ tăng vì tư bản hóa, đô thị hóa

Friday, July 12, 2019

Chăn dắt trung lương

Người (tư duy) nghèo chỉ có một vai trò: Giúp người giàu giàu lên và trở thành kẻ bị chăn dắt. Trung lương có thể không nghèo nhưng vẫn chỉ là người tư duy nghèo.

Tôi thà vứt hết tiền của mình đi còn hơn làm giàu cho người giàu. Vì người giàu có tôn trọng bạn đâu. Họ chỉ là tư bản, tư hữu, làm giàu bằng mọi giá và cứ làm như mình là quý tộc vậy. Dù sao họ cũng bị "phức cảm tự tôn" của người thành công nên cũng như chúng sinh cả thôi.

Ăn uống nhà hàng sang chảnh, mua đồ hiệu với giá phi lý

Bọn nào nhỉ? Hokkaido S. và S. Bugs. Giá phi lý hơn chất lượng và thanh thiếu niên chen chúc để thể hiện với nhau.

Bạn vào đấy không giúp bạn sang chảnh hơn chỉ chứng tỏ bạn bị chăn dắt. Trước hết là trả tiền phi lý cho đồ ăn đồ uống tầm thường, tiếp theo là trả phí bất động sản cắt cổ. Bạn bị cắt cổ tới 2, 3, 4 lần, gồm cả thuế tiêu thụ và phí phục vụ nữa. Chưa kể nếu còn để lại cả tiền tip nữa thì lại thêm một lần ngốc nữa, vì dịch vụ chẳng ra sao.

Điều đó không phải tôi không dùng đồ hiệu. Tôi mua máy tính xịn trực tiếp từ Mỹ, mua đồ cá nhân như ví toàn hàng Made in Japan xịn nhưng giá vẫn vô cùng phải chăng. Mua đồ thực sự tốt, tôn vinh nghệ nhân tạo ra nó (nhất là đồ Nhật), với giá phải chăng mới là việc đúng. Tôi luôn cảm thấy những thứ này rẻ.

Tôi thường mua đồ luôn phải vượt xa trung bình nhưng giá vẫn rất rẻ, so với chất lượng và trải nghiệm.

Chứng khoán và bất động sản

Đầu tư 2020

Không biết phải đặt tên cho phong trào đầu tư 2020 là thế nào, nên tôi tạm gọi là "phong trào quốc dân đánh đổ TBCN đi lên XHCN". Tên gọi chỉ là để cho vui thôi, nhưng cũng thể hiện ĐẠI NGHĨA của chúng ta, trong việc đánh đổ người giàu, lấy của cải chia cho người nghèo (là chúng ta).

- Phải đánh đổ người giàu tư bản tư hữu và đầu tư thứ họ e sợ -

Dù làm gì, cũng phải giương cao lá cơ đại nghĩa và lôi kéo cả một phong trào quần chúng mới thành công. Muốn đấu tranh làm cách mạng (thay đổi vận số) thì phải đấu tranh có tổ chức, đề ra phương châm, cương lĩnh để hành động, nếu không sẽ bị bọn tư bản (người giàu) dìm trong bể máu.

Bạn muốn đổi từ giàu sang nghèo thì phải ĐÁNH ĐỔ NGƯỜI GIÀU. Nếu bạn chỉ đúng kiểu em ngoan cắp sách đi học như nuốt từng lời của họ, tin vào đạo đức, phẩm chất của họ, có lẽ bạn chỉ là súc sinh bị chăn dắt mà thôi.

Trước hết là tôi không bị ấn tượng gì về thành công của những người này. Tôi chỉ đánh giá cao nhân cách và tinh thần đấu tranh, những thứ mà họ rất hạn chế.

Nhưng dù sao cũng có nhiều thanh niên sinh ra trong hoàn cảnh kém may mắn, bị phức cảm tự ti và phải thành công bằng mọi giá, nên sẵn sàng đem tiền làm giàu cho người giàu, thì cũng không phải là khó hiểu và làm thế có thể là hợp lý nhất cho họ. Vì rõ ràng, đấu tranh không dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn không có tiền, làm sao bạn đầu tư? Không đầu tư làm sao giàu? Lao động chăm chỉ mà giàu á? Chỉ có tiền mới đẻ ra tiền mà thôi.

Tôi chỉ nói về tư duy trừu tượng, chứ còn cách làm cụ thể thì tôi chỉ nói trong hội nhóm. Nhưng tư duy trừu tượng là đủ để đánh đổ người giàu, từ đó mà thành công rồi.

Tôi phải nhắc lại một lần nữa:

Bạn không đánh đổ người giàu thì không bao giờ thành công mà chỉ là súc sinh của người giàu để họ chăn dắt.

Tôi cũng có quen một bạn gái xinh như hoa như mộng. Người này chỉ thích những thứ sang chảnh và tôi cũng đành phải say goodbye. Vì điều này trái với lối sống của tôi, và hơn nữa phong trào quốc dân chống tư bản mới quan trọng chứ yêu đương, tình cảm thì quan trọng quái gì.

Những người không thể cùng chúng ta đấu tranh chống tư bản thì không thể quen họ về lâu dài. Mà suốt ngày mua đồ sang chảnh, đi ăn nhà hàng (toàn thứ lởm kém xa tôi nấu) vv thì khác gì đem tiền cúng cho người giàu nhỉ?

Điểm qua một số cách đầu tư kinh điển để không đầu tư

Chứng khoán

Nhiều trung lương đầu tư chứng khoán và kết cục là mất tiền. Nếu bạn muốn mất tiền, hãy đầu tư chứng khoán.

Chứng khoán có cái lợi là không cần vốn lớn, vốn bao nhiêu cũng được, chỉ để mua một mảnh của công ty nào đó đã niêm yết (trên sàn chứng khoán).

Bạn mua một mảnh của công ty và kỳ vọng công ty sinh lời sẽ chia cho bạn, gọi là "cổ tức".

Nhưng hiện nay nhiều công ty không trả cổ tức tiền mặt, mà trả cổ phiếu, tức là một dạng "đánh bùn sang ao". Vì cổ phiếu càng loãng giá trị càng thấp và đằng nào ban giám đốc tư lợi cũng chẳng chia cho bạn đồng nào, họ sẽ chỉ trả tiền lương thưởng cho gia đình bạn bè họ thôi.

Ngoài ra, nền kinh tế đang đi tới khủng hoảng lớn, nên doanh nghiệp chỉ teo tóp lợi nhuận, thậm chí thua lỗ, phá sản.

Cơ bản thì tôi không đầu tư chứng khoán.

Trái phiếu (doanh nghiệp)

Trái phiếu doanh nghiệp thường có kỳ hạn dài 5, 10 năm và lãi suất cao hơn ngân hàng (không chẳng dụ được kẻ ngốc nào). Bạn sẽ bị chôn tiền trong thời gian dài đó, và nhỡ mùa đông mà tới (siêu lạm phát, in tiền, đổi tiền vv) thì coi như là mất trắng.

Cứ nhìn trái phiếu nhà nước là sẽ thấy, hiệu quả sinh lời là như thế nào để có động lực đầu tư trái phiếu doanh nghiệp nhé.

Bất động sản

Tuesday, July 9, 2019

Làm gì trong chiến tranh

Nếu chiến tranh xảy ra thì sẽ nhiều người thất nghiệp và mọi người không thể sống như cũ, vì dù không thất nghiệp thì thu nhập giảm đi, lạm phát cao và chi phí tăng cao. Như thế phải làm thế nào để sinh tồn trong chiến tranh?

Bạn phải có tiền tiết kiệm và giữ ở dạng không bị lạm phát như vàng chẳng hạn. Nhưng phải mua vàng có uy tín tránh vàng giả, vàng không đủ tuổi.

Chiến tranh có nghĩa là phải làm việc gấp hai và ăn ít đi gấp hai mới có thể sinh tồn được. Bạn có thể tập sẵn từ bây giờ. Nếu bạn có thể làm gấp đôi và ăn ít một nửa thì bạn sẽ sinh tồn tốt. Điều quan trọng là tính TỰ CHỦ TỰ GIÁC.

Ngay trước chiến tranh bạn phải mua vàng để tích trữ và giấu thật kỹ đừng để ai biết. Vì chiến tranh ai cũng khó khăn nên ngay cả họ hàng cũng sẽ "làm liều", tự lấy tiền của bạn để bố thí làm phước cho họ. (Ăn cắp thực ra cũng là một dạng bố thí chỉ không tự nguyện nên hơi ức chế thôi.)

Thực ra chúng ta đều là dân sự nên không quá ảnh hưởng bởi chiến sự, mà chỉ bị ảnh hưởng do thay đổi nền kinh tế, từ kinh tế dân sự sang chiến tranh. Do đó, nếu công việc của bạn có thể tiếp tục trong chiến tranh thì bạn vẫn có thể làm việc, kiếm tiền bình thường.

Ngoài ra, chiến tranh xảy ra thì nhiều người thất nghiệp hay ít việc, vì thế sẽ thiếu tiền, nên sẽ cần bán nhà. Nếu bạn đợi lúc này mua nhà thì có thể mua được nhà với giá rất rẻ. Nếu bạn dư tiền thì đây chính là thời điểm để đầu tư bất động sản. Dù là mua nhà hay đầu tư bất động sản thì thời điểm bong bóng vỡ là thời điểm tuyệt vời.

Nếu bạn không mua nhà, thì do thanh niên đi lính, hay lánh nạn về quê, nên nhà cho thuê cũng rẻ bèo. Bạn có thể tiết kiệm chi phí thuê nhà, mỗi năm bạn lại đổi nhà một lần để có giá tốt hơn. Lòng "trung thành" chỉ khiến bạn tốn thêm tiền khi thuê nhà. Nếu bạn có quy trình chuyển nhà thì sẽ tiết kiệm được khá nhiều. (Tiền chuyển nhà không bằng tiền tăng nhà.)

Bạn chỉ nên thuê một nơi tối đa 2 năm trước khi nó tăng giá nhiều.

Đầu cơ trong chiến tranh

Sunday, July 7, 2019

Self-help, self-rape

"Self help" hiểu nôm na là "tự lực", tự lực để thành công, tự giúp mình để thành công. Các loại sách self hepl giờ tràn ngập thị trường, các lý thuyết tự lực để thành công, tự vươn lên thành công cũng thế. Nào là đối nhân xử thế, cách thức bán hàng đỉnh cao, vv. Có cảm giác như bạn - chỉ cần đọc vài cuốn sách tâm đắc - là có thể bán hàng ào ào, bán cho mọi người thứ mà họ không cần.

Mà tốt nhất là bán cho họ tiêu sản nhà ở. Vì giá trị cao và là cái ai cũng nghĩ là mình cần, bằng mọi giá phải mua nhà bằng được. Bằng cách này, bạn tự vươn lên thành nhà đầu tư bất động sản, dùng đòn bẩy tài chính nữa thì giàu lên tỉ phú mấy hồi.

Nhưng đấy là những người có "nền tảng" (background), tức là có cha mẹ tốt để nếu thất bại thì về nhà cha mẹ nuôi. Chứ những người có cha mẹ xấu, đã không lương hưu lại còn hay bệnh tật, thì khó mà vươn lên được. Vì không bắt đầu từ tay trắng mà từ số âm do cha mẹ là tiêu sản, và ngày càng âm hơn.

Vì thế mà lại sinh ra vô số người đọc sách tự lực vươn lên (self help) mà vẫn không tài nào thành công. Cuối cùng thành ra là SELF RAPE (tự hấp).

Như thế cũng đau khổ vì dục vọng lớn hơn năng lực của bản thân.

Những người này trở thành Đông Ki Sốt đi đánh nhau với cối xay gió, lý tưởng thì tốt nhưng không nhìn được hoàn cảnh của bản thân, cũng như của những người mà mình muốn cứu giúp. Thành ra mãi mãi vẫn không đạt được tới đích.

Giới trẻ ngày nay rất nhiều người đi vào con đường TỰ HẤP này. Tủ sách không có sách chuyên môn mấy, mà toàn sách thành công.

Nhồi nhét quá nhiều lý thuyết thành công tưởng là hay nhưng hóa ra lại khiến cho bản thân tẩu hỏa nhập ma, muốn làm mà không có đủ sức, đủ năng lượng. Vì đâu có đủ sự TĨNH LẶNG để suy nghĩ ra cách làm hợp lý.

Lúc nào cũng hừng hực khí thế do được diễn giả truyền cho, nhưng càng nhiều mục tiêu, càng nhiều công việc, và cuối cùng chết chìm trong một mớ bòng bong hỗn độn.

Như thế là TỰ HẤP (self rape) rồi còn gì.

Vậy phải làm thế nào để tránh con đường TỰ HẤP?

Thời đại này chỉ lấy thành công (nhất là về tiền bạc) làm thước đo thì tự hấp là con đường chung. Nhưng bạn có thể tránh được nó.

Đừng lấy thước đo là thành công, tiền bạc. Tôi nghĩ chỉ có lối sống bền vững, thư thái (càng nhiều càng tốt) mới là thước đó đúng, như ngay từ đầu vẫn vậy chứ nhỉ?

Nếu bạn yêu thích công việc của mình (như tôi) thì tuyệt vời. Nếu bạn làm tốt công việc của mình thì tốt. Thành bại chỉ là hư ảo, tiền bạc lúc có lúc không, là thứ phụ thuộc vào thời cuộc, làm sao bạn có thể kiểm soát hoàn toàn?

Đừng bao giờ đặt mục tiêu quá cao rồi cuối cùng lại tự hấp như thế. Cứ thư thái mà sống thôi.

Hãy lấy niềm vui và sự thư thái làm thang đo (giá trị quan) chứ không phải thành công hay tiền bạc (nhất thời).
Mark

Saturday, July 6, 2019

Chuẩn bị sẵn cho chiến tranh - Vì sao chiến tranh thương mại xảy ra

Khi chiến tranh xảy ra thì quan trọng nhất là nhanh chóng chuyển sang lối sống thời chiến. Bạn càng chuyển sang nhanh bao nhiêu thì càng bớt thiệt hại và càng an toàn bấy nhiêu, hơn nữa vẫn có thế sống (tương đối) thoải mái.

Nhưng bạn không thể nào đột nhiên thay đổi thói quen, lối sống được, mà phải thay đổi dần từ bây giờ. Thay đổi đột ngột sẽ khiến bạn gặp rắc rối về thể chất, tinh thần. Tôi đã đổi sang lối sống chiến tranh rồi, ví dụ không đi ăn nhà hàng mấy, không dùng máy lạnh và không dùng nước nóng.

Thời gian đầu tuy có hơi khó chịu nhưng quen rồi thì thấy cũng thoải mái. Về lâu dài thì tinh thần thoải mái hơn vì không còn tốn kém vì những thứ không cần thiết nữa. Nhờ thế mà tích lũy tiền tốt hơn dù chất lượng sống không giảm đi.

Đây là các việc để chuẩn bị sẵn phòng trường hợp chiến tranh xảy ra:
- Hạn chế tối đa chi tiêu, đặc biệt đi ăn nhà hàng (giá cao vì bong bóng bất động sản)
- Tăng cường tích lũy tiền tiết kiệm
- Tiết kiệm cả dạng vàng, ngoại tệ nếu cần thiết (để đề phòng lạm phát do chiến tranh): Khi cảm thấy nguy cơ chiến tranh
- Nghiên cứu sẵn cách mua coin số (để đầu cơ/tránh rủi ro v)

Quan trọng nhất chính là KHOẢN TIẾT KIỆM của bạn. Bạn phải có kế hoạch tiết kiệm mỗi tháng, mỗi năm, tránh tiêu xài hết tiền. Bạn có thể tiết kiệm nhiều hơn mà không giảm lối sống bằng cách ghi chép chi tiêu từ đó tìm ra cách chi tiêu hợp lý hơn.

Nhờ việc ghi chép mà tôi biết khoản nào có thể tiết kiệm, chi tiêu bao nhiêu một tháng, từ đó mà có thể tìm ra cách khác rẻ hơn để mua hàng hóa, dịch vụ. Dù vậy, chẳng ai muốn làm dù đã có app trên điện thoại. Lý do? Vì ai cũng nghĩ là ghi chép thì chỉ tốn công được gì đâu.

Đây chính là khác biệt giữa một người tiết kiệm được tiền và người không tiết kiệm được tiền.

Dù tốn công thì người tiết kiệm được tiền vẫn ghi chép, còn người không tiết kiệm được tiền thì không. Nhưng phải thực hành ghi chép thì mới có "sáng kiến" được. Cũng như trong công việc, nếu bạn miệt mài làm công việc cực chán, một lúc nào đó bạn sẽ có "sáng kiến" để cải tiến cách làm. (Công việc dịch là một công việc cực chán như thế.)

Vì sao chiến tranh thương mại xảy ra?

Monday, July 1, 2019

Lối sống chiến tranh

Nếu một mai chiến tranh xảy ra thì sao?

Chiến tranh thương mại xảy ra như là một sự tất yếu khi thế giới đã đi tới cực điểm của một chu kỳ. Không loại trừ khả năng chiến tranh nóng xảy ra và leo thang thành đại chiến. Điều này nếu xảy ra cũng sau năm 2020, sau khi Trang thái tổ đắc cử nhiệm kỳ 2. Vì một hoàng đế sẽ không được nhớ đến nếu không thắng một cuộc chiến tranh nào đó. Hơn nữa, thế giới cũng đang cần một trật tự mới, để bước sang một thời đại mới: Thời đại robot.

Nếu chiến tranh xảy ra thì cuộc sống xã hội sẽ đảo lộn hoàn toàn. Ngày nay chúng ta chứng kiến thật nhiều công việc nói thật ra là ... không cần thiết. Ví dụ như bán kem phô mai, kem sầu riêng. Bạn ăn riêng cũng được, đâu cần phải ăn trộn như vậy. Nhưng các nghề cứ nối nhau mọc ra như nấm vì không còn ai có tư liệu sản xuất (đất đai vv) nữa, nên phải tìm cách TẠO RA NHU CẦU.

Mát xa, spa, làm đẹp là dạng tạo ra nhu cầu này. Những thứ này không có thì tôi cho là cuộc sống tốt hơn bội phần.

Rất nhiều nghề kinh doanh vớ vẩn như vậy. Nhưng thực tế là họ lại "vớ bẫm", nên có khi làm thế là đúng đắn trong thời đại này.

Nhưng nếu chiến tranh xảy ra thì người ta không có nhu cầu làm đẹp mấy, chỉ có nhu cầu sinh tồn và ăn no thôi.

Mục tiêu của chúng ta là sống tốt trong chiến tranh. Hơn nữa, còn vươn lên và thay đổi cuộc đời. Vươn lên trong thời loạn dễ hơn là trong thời bình.

Để làm thế chúng ta phải có lối sống phù hợp với cuộc sống chiến tranh. Tôi đã chuẩn bị sẵn cho điều này. Tôi không dùng máy lạnh và không dùng nước nóng. Cuộc sống đúng kiểu là "nếm mật nằm gai" để chuẩn bị sẵn. Cơ cực? Không, bình thường thôi. Vì máy lạnh với nước nóng chỉ là những thứ vô bổ đằng nào tôi cũng chẳng muốn xài. Cũng vì thế mà tiền điện có tăng cũng không ảnh hưởng mấy.

Tôi cũng đang tối giản hóa cuộc sống để cho gọn nhẹ, dễ di chuyển. Điểm mấu chốt để thích nghi với chiến tranh là phải gọn nhẹ và cơ động, chỉ duy trì đồ thiết yếu thôi.

Công việc cuộc sống sẽ đảo lộn vì chiến tranh.

Nếu chiến tranh xảy ra, nhiều nhà máy công ty đóng cửa và hàng loạt người thất nghiệp. Lạm phát sẽ leo thang. Vì thế mà chúng ta cần chuẩn bị sẵn một kịch bản hay cho trường hợp này.

Nhiều công việc đơn giản là không làm được nữa. Nếu bạn thất nghiệp, bạn còn tiền để sống hay không? Do đó, tiền tiết kiệm là thứ quan trọng để sinh tồn. Vì sẽ lạm phát nên bạn phải giữ tiền ở một số dạng khác như vàng để không bị mất mát.

Mục tiêu là sống được qua chiến tranh mà không quá thiếu thốn.

Tôi không lo lắng về việc thất nghiệp lắm, vì tôi cho rằng chiến tranh mà xảy ra thì tôi sẽ vẫn ăn nên làm ra.

Kịch bản nếu chiến tranh xảy ra

Vì sao không tin hàng Nhật "Made in VN"?

Người Nhật phát minh ra bột ngọt, mà điển hình là "Ajinomoto". Bột ngọt (mì chính) vẫn được bán ở siêu thị Nhật nhưng người Nhật không sử dụng mấy. Cơ bản thì họ không dùng mì chính.

Nhưng khi họ sang VN và sản xuất ở VN, họ lại dùng mì chính bỏ vào sản phẩm của mình, mà điển hình là mayonaise hãng K hay xúc xích hãng S.

Dùng nhiều mì chính rõ ràng không tốt cho sức khỏe. Hiện nay ở VN dùng tràn lan khắp nơi, nên bạn đi ăn hàng quán bình dân nhiều không phải là ý hay. Bạn không nên ăn hàng quán bình dân, nhưng nếu ăn thì không nên húp nước. Không nên húp nước phở, hủ tiếu vv, vì có nhiều bột ngọt. Mà nước của họ cũng chỉ là nước máy thôi.

Riêng về ăn uống thì tôi khá khắt khe. Tôi dùng nước tinh khiết để nấu ăn, không dùng nước máy để nấu ăn.

Và tôi không dùng bột ngọt (mì chính) bao giờ.

Nghĩa là không ăn các loại mì gói (vì gói gia vị có bột ngọt).

Không ăn các loại giò chả của VN (có bột ngọt).

Không ăn các loại xúc xích, ham vv sản xuất ở VN (có "chất điều vị" tức là mì chính).

Không dùng các loại nước mắm phổ thông ở VN (vì có "chất điều vị").

Về nước mắm thì tôi có nói cách chọn nước mắm tốt rồi.

Và các loại sản phẩm Nhật "Made in VN" dành cho thị trường VN tôi cũng tránh xa, mà điển hình là mayonaise hãng K.

Về nước mắm để nấu ăn, bạn nên mua nước mắm Thái nhập về VN vì nước mắm của họ rẻ mà không dùng mì chính.

Cũng thật buồn cười, người ta kêu gọi mua hàng sản xuất trong nước là yêu nước, nhưng chẳng ai quan tâm làm sao tốt cho sức khỏe người dùng. Miễn cho mì chính bột ngọt có lợi nhuận là làm thôi, cũng chẳng yêu nước mấy. Tóm lại người mua thì "yêu nước" (mà thực chất là bị phức cảm tự ti dân tộc) chứ người bán thì chỉ "yêu lợi nhuận".

Những người mua "yêu nước" này trong công việc cũng chỉ "yêu tiền lương", chứ không làm hết sức mình vì khách hàng bao giờ cả.

Họ không "yêu nước" như họ nghĩ mà chỉ bị phức cảm tự ti dân tộc thôi. Bạn cần phân biệt điều này cho rõ, kẻo lại bị họ đánh lừa vào ngụy biện.

Cứ thoải mái mà mua hàng tốt, như thế mới là yêu bản thân, và vì thế mới đúng là yêu nước.

Đạo đức doanh nghiệp Nhật

Chúng ta đặt lại vấn đề: Người Nhật có phải là thiên thần mà thượng để cử xuống giúp chúng ta có công ăn việc làm, giúp chúng ta có cơ hội xài hàng tốt chất lượng Nhật Bản, "giải phóng" chúng ta khỏi hàng China không?

Họ có phải "người giải phóng" không?

Tôi e là không. Bài học nhãn tiền cho thấy, họ hoàn toàn chỉ vì lợi nhuận.

Họ sang đây bóc lột nhân công giá rẻ, đưa chúng ta vào ảo mộng "hàng Nhật" của họ.

Nói thẳng ra thì chúng ta đi làm cho người Nhật để giúp họ làm giàu, rồi lại dùng tiền kiếm được (chỉ là một phần giá trị thặng dư tư bản) để mua lại hàng của họ.

Nhưng hàng của họ làm ở đây còn chẳng tốt, mà cho bột ngọt vào là điển hình.

Vì sao họ cho một chất mà quốc dân của họ không dùng, để cho người nước khác dùng? Vì lợi nhuận.

Khẩu hiệu "tất cả vì khách hàng" của họ chỉ là khẩu hiệu suông và rỗng tuếch.

Không thể tin những doanh nghiệp này mà phải coi thật kỹ thành phần trên sản phẩm của họ. Tôi còn chẳng tin chủ nghĩa tư bản. Cứ kiên trì con đường XHCN thôi.
Mark

Giấc mơ gặp yêu quái

Tôi mới mơ gặp yêu quái hôm qua. Đúng là một cơn ác mộng và tôi còn tỉnh giấc trong hoảng sợ. À, tôi khỏi trầm cảm từ tuần trước rồi nhưng dạo này cũng hơi bận một tí nên không viết mấy.

Tôi đã nói lần trước, vì sao con người bị trầm cảm rồi nhỉ. Trầm cảm là khi bạn làm việc gì đó vượt quá năng lực thể chất của mình. Cho dù bạn "không làm gì", bạn vẫn có thể bị trầm cảm ví dụ nỗi đau sinh li tử biệt chẳng hạn. Khi bạn chia tay người mình yêu không gặp lại (sinh li) hay mất người mình yêu thương (tử biệt) thì dù "không làm gì" bạn vẫn trầm cảm.

Nhưng có thật là bạn "không làm gì" không? Tôi e là không, trong não bạn có hàng vạn câu hỏi mình sống tiếp thế nào, làm sao kiếm lại được nguồn an ủi tương đương. Như thế, bạn đang làm việc quá sức mình chứ đâu phải "không làm gì". Vì không làm gì thật thì không thể trầm cảm.

Chúng ta hãy phóng tầm mắt ra ngoài xã hội xem. Thấy biết bao nhiêu người bụng một bồ kinh luân những sách về thành công (Nghĩ giàu mọc giàu của Nã Phá Luân Khâu, Bố giàu bố nghèo của Thanh Khi Triệt vv) và lao vào con đường làm giàu. Hầu hết họ đều trầm cảm lúc nào đó vì ước mơ quá năng lực. Bởi vì việc họ làm không phù hợp thể chất, hơn nữa, không phải là thứ họ thật sự muốn làm.

Muốn biết thứ bạn thật sự muốn làm? Phải hiểu được tiềm thức. Mà giấc mơ chính là hiện thân của tiềm thức. Vì thế, giải mã giấc mơ cũng là giải mã tiềm thức và giải mã cuộc đời của bạn, tìm ra sứ mệnh thật sự của bạn. Sứ mệnh của bạn không phải là làm giàu, mà là làm CÁCH MẠNG trong cuộc đời của mình. Khi nào nhân dân thấm nhuần tư tưởng cách mạng thì xã hội mới chuyển mình thay đổi được.

Còn đám lao vào kiếm tiền làm giàu thì tôi nghĩ là họ chỉ là kẻ làm hại xã hội và ngày càng khiến xã hội bon chen, cạnh tranh, loạn lạc hơn mà thôi. Thực chất chỉ là tước đoạt lại từ kẻ khác, khai thác tài nguyên chung của nhân dân mà làm giàu. Dù sao họ cũng sẽ không có sứ mệnh gì cả nên cũng sẽ bị "phức cảm tự tôn của người thành công" kết hợp với "phức cảm tự ti của người không thành công", thành ra thái độ rất tệ hại, nửa ông nửa thằng. Tôi không chơi với kiểu người này.

Bạn phải chú ý là GIẤC MƠ KHÔNG BAO GIỜ DỰ ĐOÁN TƯƠNG LAI. Đây chỉ là tiếng nói về quá khứ và những trải nghiệm đã có của bạn.

Khi hiểu được về tiềm thức rồi, bạn sẽ hành động phù hợp với tiềm thức, từ đó sẽ sống tốt hơn.

Giấc mơ hôm qua không phải là một giấc mơ đơn lẻ mà là một liên giấc mơ.

Nội dung giấc mơ gặp yêu quái

Giấc mơ 1: Gặp yêu quái

Tôi từng mơ gặp thần chết trước đây, nhưng gặp yêu quái thì có lẽ là lần đầu. Nội dung giấc mơ là gì?

Tôi cảm thấy mình gặp yêu quái dù không nhìn thấy nó. Có thể là nó rất nhỏ hoặc tàng hình. Nhưng nó đã làm biến mất hoặc thu nhỏ hai cảnh cổng rất lớn của tôi và khiến tôi sợ hãi.

Vì quá sợ hãi và không thực sự biết cách đối phó thế nào, vì yêu quái rất nhỏ hoặc tàng hình, lại có phép "hô biến" nên tôi đành phải hô hoán người nhà mang hết đồ quan trọng đi.

Cá nhân tôi thì vơ máy tính và cục sạc theo, vì đây mới là thứ quan trọng nhất. Chứ không phải tiền.

Chứng tỏ chuyết quan trọng hơn mọi thứ khác.

Tôi sợ yêu quái sẽ hô biến hết những thứ khác nữa nên phải phi ngay khỏi nhà.

Tôi đã tỉnh giấc (trong đời thực không phải mơ) vì quá sợ hãi và như thật vậy.

Giấc mơ 2: Giường đẹp bày trí hoa quả

Sunday, June 23, 2019

Khỏi trầm cảm

Tôi khỏi trầm cảm rồi. Vẫn cày tiền bình thường. Nhưng làm thế nào để chữa khỏi trầm cảm?

Điều kiện tiên quyết vẫn là bạn phải có tiền tiết kiệm. Nếu bạn có tiền tiết kiệm, ngày mai, năm sau, bạn vẫn sống được mà không cần đi làm, bạn sẽ giảm được áp lực tài chính và việc chữa trầm cảm dễ hơn nhiều.

Sau đó thì chữa bệnh bằng "cây nhà lá vườn" thôi. Nếu bạn bị nặng quá, có lẽ nên tới bệnh viện gặp bác sỹ, được kê thuốc chống trầm cảm vv. Đây chỉ là chữa triệu chứng. Cách nữa là bạn đăng ký tư vấn tâm lý, gọi là counseling, trả cho họ một đống tiền, và khi về nhà vẫn trầm cảm. Một số trường hợp nặng hơn vì mất quá nhiều tiền. Tiền thì chả quan trọng gì lắm đâu! Nhưng bạn cứ thử trầm cảm xem, thứ bạn quan tâm duy nhất là ... tiền.

Chữa trầm cảm "cây nhà lá vườn" là như thế nào? Bạn tự chữa và chẳng cần dùng thuốc thang gì cả. Chúng ta phải chữa nguyên nhân nên trước hết là tìm ra nguyên nhân. Tìm ra nguyên nhân là chữa được một nửa bệnh rồi.

Nguyên nhân ở đây là có cả MỘT NÚI VIỆC CẦN LÀM, như tôi đã nói trong bài trước. Khi bạn phải giải quyết công việc quá sức, ngày qua ngày, bạn sẽ bị trầm cảm.

Cụ thể thì tôi định sang năm kết hôn, vì thế định sớm ổn định tài chính. Thời gian quá ngắn và khối lượng công việc quá nhiều. Vì thế tôi phải chuyển từ tự làm sang hệ thống, lại phải xây dựng hệ thống, trong lúc đó, vẫn phải tìm ý trung nhân ... Damn!

Như thế là quá nhiều. Khi bạn trong trạng thái như thế, tất cả sẽ bắt đầu "lửng lơ con cá vàng" nữa cơ. Mọi thứ đều bị chệch quỹ đạo, khiến cho khối lượng công việc lại tăng lên thêm rất nhiều.

Toàn thứ bullshit!

Ngẫm lại, công việc tôi vẫn ổn, dòng tiền vẫn dương. Chỉ vì đặt mục tiêu quá gấp và thực chất vô bổ mà tự đẩy mình vào vòng tai họa.

Vì tôi chính là người chống chủ nghĩa gia đình đến cùng, mà lại định lập gia đình thì còn ra thể thống gì. Tôi là người ghét "ổn định", đặc biệt ghét kiểu "lửng lơ con cá vàng". Tôi còn hoàn toàn không có ý định mua nhà để định cư. Mà bọn "cá vàng" giờ ai cũng quan tâm đến nhà cửa, nên cũng bị ảnh hưởng.

Vì thế, tôi bỏ ý định lập gia đình này. Điều quan trọng nhất không phải là gia đình, mà là sự nghiệp. Một khi bạn có sự nghiệp thành công, thì câu mấy con cá cảnh này mấy hồi. Nhưng cũng chẳng vui vẻ gì mấy đâu, vì bản chất không phải là vật chất hay hư vinh. Những người theo đuổi vật chất và hư vinh cuối cùng cũng sẽ tự thối nát và phá hoại. Bạn nên tránh xa những người như thế từ đầu.

Chữa trầm cảm chỉ đơn giản vậy thôi. Nếu bạn để dục vọng lên quá cao, hay tự tin một mức phi lý, thì rất dễ trầm cảm.

Dục vọng chỉ nên vừa phải, và tự tin là tốt, nhưng vừa phải thôi.

Vì đời mấy khi chiều theo ý con người. Quan trọng là nhận thức được SỐ PHẬN và SỨ MỆNH, chứ không phải công danh thành bại.

Cuối cùng, tôi đã chữa trầm cảm thành công. Cuộc đời lại bước sang một chương mới, cũng chưa biết thế nào đâu. Mùa đông đang tới, liệu tất cả chúng ta đã sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết, và mọi niềm vui biến thành trong trong miệng chưa?
Mark

Thursday, June 20, 2019

Suýt trầm cảm

Mấy hôm trước đúng ngày rằm (sau này mới biết) tôi đã bị trầm cảm. Như người ta nói, "mọi niềm vui biến thành tro trong miệng". Vậy vì sao lại bị trầm cảm và làm thế nào để thoát ra khỏi trầm cảm?

Tự nhiên tôi cảm thấy buồn bã và không còn thấy có gì vui nữa, hoạt động rất kém. Dường như não đã thành bã đậu. Tâm trạng trở nên lo lắng, bất an, bồn chồn. Nếu trạng thái này mà kéo dài 2 tuần, thì không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn tôi đã bị trầm cảm.

Đột nhiên cảm thấy buồn bã và mất hết hứng thú thì rõ ràng là bỗng dưng trầm cảm rồi. Ở bên dưới thì tôi sẽ nói cách mở con đường máu để ... thoát ra khỏi trầm cảm.

Có biến cố gì lớn như sinh li tử biệt xảy ra à? Không, chỉ là một ngày bình thường, "phía tây không có gì lạ".

Lý do bị trầm cảm là khi bạn bị cuốn vào một mớ bòng bong cần rất nhiều công sức mới có thể thoát ra được, tức là bạn thấy một khối lượng công việc đồ sộ và để làm nó thì bạn không đủ sức. Ngay cả nhưng tổn thương tinh thần như mất người thân, thì thực ra đó là một dạng CÔNG VIỆC KHỔNG LỒ. Vì bạn sẽ phải tìm nguồn bù đắp nguồn tình cảm mà bạn vẫn nhận lâu nay, vẫn dựa vào đó, mà giờ không còn nữa. Tức là, KHỐI LƯỢNG CÔNG VIỆC mà bạn cần làm trong THỜI GIAN NGẮN là rất khủng khiếp.

Tôi bị rơi vào mẫu này:
- Khối lượng công việc khổng lồ
- Cần thực hiện trong thời gian ngắn

Mà từ lâu thì tôi đã chẳng nói về hai kẻ thù của hạnh phúc rồi nhỉ. Chính chúng nó đấy. Khối lượng công việc và thời hạn thực hiện.

Trầm cảm thường có nguyên nhân tổng hợp không có nguyên nhân chính

Saturday, June 15, 2019

Lao động xã hội chủ nghĩa

Muốn sống hạnh phúc thì phải lao động xã hội chủ nghĩa. Bạn hãy làm việc gì đó mà tương đối vất vả nhưng lại không được trả tiền. Như thế, bạn sẽ mệt và ngủ ngon mỗi ngày. Nếu chỉ chăm chăm vào kiếm tiền, sẽ có lúc bạn lạc lối và trống rỗng, vì dần dần tiền bạc sẽ thành thang đo giá trị của bạn. Tiền bạc không phải thước đo giá trị con người và thực sự không giúp gì bạn hạnh phúc.

Hãy nhìn những người "thành công" và những người còn trẻ nghĩ mình sẽ "thành công" xem.

Họ nghĩ là tôi chỉ cần tập trung vào việc tôi giỏi nhất, kiếm thật nhiều tiền, sau đó thuê người nấu cơm, dọn nhà, giặt giũ vv cho tôi, làm những việc tôi không thích làm. Người này ở nhà của tôi, xem ti vi của tôi, bơi bể bơi của tôi, dùng bếp và thiết bị của tôi, trong khi tôi quần quật đi làm!

Những người nghĩ được như thế, thường là người có điều kiện kinh tế. Nhưng họ không thật sự hạnh phúc, vì họ đã quên những điều quan trọng trong hạnh phúc.

Đó là, bạn phải lao động xã hội chủ nghĩa thì mới hạnh phúc được. Bạn mới có thể sống cuộc sống thật sự, cảm nhận được việc gì quan trọng và việc gì không.

Nói thì có vẻ đao to búa lớn, nhưng thực ra lao động xã hội chủ nghĩa (XHCN) chỉ là DỌN NHÀ và CHĂM SÓC BẢN THÂN mà thôi.

Người dọn nhà hạnh phúc hơn

Friday, June 14, 2019

Xây dựng hệ thống tư bản

Mục đích không phải là kiếm tiền. Mục đích là trở thành nhà tư bản. Hai mục đích này khác nhau mặc dù thường mọi người nghĩ là như nhau (do tư duy siêu hình). Tất nhiên, mục đích của tư bản cũng là tiền bạc, nhưng không phải là tiền bạc do bạn bỏ công sức ra để kiếm, mà là do hệ thống tư bản mang lại. Nói thẳng ra, là GIÁ TRỊ THẶNG DƯ.

Vấn đề là giá trị quan nhỉ? Bạn kiếm được 10 đồng nhờ bỏ sức lao động và thời gian ra, và kiếm được 1 đồng nhờ hệ thống tư bản tạo ra (giá trị thặng dư), thì bên nào có giá trị cao hơn?

10 đồng hay 1 đồng? 1 đồng hay 10 đồng?

Vì sao "trung lương" không thể trở thành tư bản?

"Trung lương" là những người tốt đẹp nhưng đây là cách tôi gọi chung trung lưu và người làm công ăn lương. Như trên, vì họ luôn thiếu tiền. Ví dụ họ mua nhà, mua xe (mua vị thế xã hội), mua suất học cho con cái, trả hóa đơn, vv nên họ sẽ cần 10 đồng.

Họ không thể kinh doanh vì kinh doanh sẽ phải chia sẻ lợi nhuận (thực chất là tiền thù lao cho công sức bỏ ra) nên không đủ để chi trả cho cuộc sống cá nhân. Ngay cả khi họ có đủ tiền để sống dư dả, thì họ sẽ mua tiêu sản hay làm các việc tiêu sản (hôn nhân và con cái là tiêu sản hàng đầu). Dù thế nào thì mọi người cũng sẽ phải kết hôn và có con thôi, nhưng làm sao để không biến hôn nhân và con cái thành tiêu sản đắt đỏ thì phải có mindset tốt và phải là người mạnh mẽ, dẫn dắt người khác.

Mọi người đều không mạnh mẽ, phụ thuộc tình cảm, nên không dẫn dắt mà cứ thể là tiêu xài tràn lan cho gia đình để xả stress, dẫn đến bạo chi, bội chi. Đây là hậu quả khi bạn lấy một người là "trung lương" chứ không phải là một người làm ăn.

Trong hệ thống tư bản, chỉ có giá trị thặng dư là quan trọng thôi. Như tôi vẫn nói: Bạn đừng đi làm nữa, thế giới đủ hỗn loạn rồi.

Điều này đơn giản là không đúng nếu bạn ở trong hoàn cảnh cần tiền chi trả cho nhu cầu. Thật may là tôi đã ... hết nhu cầu. Tôi nghĩ là đủ rồi. Dù mục tiêu của tôi là gì, thì việc đấy cũng không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng là có THỜI GIAN để xây dựng hệ thống tư bản của riêng bạn. Đây mới là sự đầu tư lâu dài, đồng thời là sứ mệnh của bản thân.

Để dẫn dắt bản thân đi vào con đường đúng, và để dẫn dắt mọi người đi vào con đường đúng. (Đi làm vất vả và mua tiêu sản để xóa đi phức cảm tự ti, theo tôi, dù đúng với nhiều người nhưng không đúng với những người như tôi, tạm gọi là "tầng lớp không lao động".)

Ở đây chúng ta phải phân biệt giai cấp một chút. Bạn thuộc thể loại nào? Là chúng sinh để bị chăn dắt, hay là người dẫn dắt. Nếu bạn học triết học Ni-chơ (tôi cũng chưa đọc) thì là thượng nhân hay hạ nhân. Nói theo ngôn ngữ trung cổ thì là quý tộc hay dân đen.

Trí thức nửa mùa là đau khổ nhất vì họ không biết là họ thuộc bên nào. Họ đúng kiểu là đứng giữa và đau khổ. Những người này phát ngôn rất nhiều, dành cả đời chỉ để kêu ca phàn nàn và lên án xã hội. Lên án xã hội cũng là việc tốt và là quyền tự do ngôn luận, tuy nhiên, toàn lên án sai. Trước hết phải lên án lãnh đạo thì lại không dám, vì họ hèn. Lãnh đạo mà cắt miếng ăn thì có phải cũng sẽ thành chúng sinh không? Chẳng qua làm trí thức (nửa mùa) được là nhờ ơn mưa móc của lãnh đạo. Ăn cơm của chủ thì phải thờ chủ, đấy là đạo lý làm người.

Nghĩa là vẫn phải phân biệt giai cấp mới có thể bắt đầu xây dựng hệ thống tư bản. Sau đó, bạn có thể làm cách mạng như ông Đỗ Nam Trung, để lập lại trật tự và đem lại phồn vinh, nhưng đấy là lý tưởng lâu dài.

Bạn không thể mất thời gian với kiểu tư duy "trung lương", đơn giản là vậy.

Đọc sách làm giàu không giúp người ta thành công

Thursday, June 13, 2019

Bỗng dưng ... trầm cảm

Dở hơi phết. Nhỡ trầm cảm thì sao? Mọi niềm vui biến thành tro trong miệng. Rất nguy hiểm. Nhất là trong xã hội ngày nay lấy sự bận rộn làm đạo đức, lấy thành công làm chân giá trị, thì ai cũng cố gắng làm việc ... quá sức mình. Đây là mầm mống có thể một ngày bỗng dưng ... trầm cảm.

Nếu bị chấn thương tâm lý, hay tổn thương về thể chất, và có thể có cả ngàn vạn vấn đề cần giải quyết ngay trong đêm nay, để mai có thể sống cho đàng hoàng, thì hiển nhiên là xác suất bị trầm cảm sẽ tăng lên rất cao. Tốt nhất là đừng chấn thương tâm lý. Nhưng đấy cũng chẳng phải do bạn quyết định được. Nếu bạn là người tình cảm, và gặp phải chấn thương tâm lý ...

Nhưng cũng có trường hợp bỗng dưng ... trầm cảm. Ví dụ khi được thăng chức, tăng lương, kết hôn ... lẽ ra phải vui thì lại bị trầm cảm. Thành công, nổi tiếng cũng có thể bỗng nhiên ... trầm cảm. Vì thay đổi quá lớn kèm theo trách nhiệm quá lớn. Thà thất bại trong dự đoán, còn hơn thành công mà mất kiểm soát về tương lai.

Chúng ta không thể thành công. Sợ là sẽ một ngày bỗng dưng ... trầm cảm. Mọi thứ sẽ không còn trong kiểm soát của chúng ta nữa.

Khi bạn đã trầm cảm và niềm vui biến thành tro trong miệng, thì thành bại không còn quan trọng nữa. Bạn đã chết về mặt tinh thần. Cuộc sống sẽ bế tắc hoàn toàn.

Đây là lúc bạn đã đi hết con đường và tiến thoái lưỡng nan. Đây là vấn đề chung của nhân loại. Vì thế, người ta sẽ bị khủng hoảng tuổi trung niên, trước khi trầm cảm tuổi già. Thực tế, sự khủng hoảng tâm lý sẽ xuất hiện theo chu kỳ. Bạn cũng có thể bị chứng đau nửa đầu do nhiều thứ xung đột với nhau trong tiềm thức.

Giữa làm giàu để thành công, và sống đạo đức là như thế. Nếu bạn quá giàu, chỉ có thể là bạn đã làm việc "vô đạo đức". Người giàu thực sự đã bán linh hồn cho quỷ. Nhưng đấy là trong tiềm thức của chúng sinh, và của người giàu. Họ vẫn có thể mua chuộc ma quỷ bằng cách bố thí. Còn ý thức thì lại khác. Cơ bản là con người sùng bái sự thành công, coi thành công là mục tiêu duy nhất.

Như thế, tiềm thức và ý thức có xung đột. Nếu một ngày bỗng dưng trầm cảm thì cũng không có gì lạ.

Sự xung đột giữa ý thức và tiềm thức là thứ lớn nhất ngăn cản bạn đi tới thành công. Những người đã thực sự thành công là những người đã có thể dập tắt tiếng nói của lương tâm bên trong họ, hay nói cho dễ hiểu, là đã bán linh hồn cho quỷ. Càng ngày, họ sẽ càng kém hạnh phúc hơn và bỗng một ngày mọi thứ tan vỡ bên trong, nên có thể bỗng dưng trầm cảm.

Bố thí hay làm từ thiện không khỏa lấp được sự xung đột này, chỉ làm giảm nhẹ bớt mà thôi. Như thế, thì kinh doanh kiếm lợi nhuận làm gì nữa? Chỉ cần bán hàng rẻ hơn, bằng cách bóc lột người lao động hơn nữa .... Lại một vòng luẩn quẩn mới.

Không thể thành công như thế. Như vậy ở đây cần thiết phải HÌNH THÀNH GIAI CẤP.

Bạn chỉ có thể thành công nếu bạn là giai cấp thống trị, còn số đông là giai cấp bị trị. Từ ngàn đời chỉ quý tộc mới có quyền làm giàu, mới có quyền thành công. Chúng sinh không có quyền này. Chúng sinh chỉ có quyền được chăn dắt mà thôi.

Nếu bạn là giai cấp thống trị (quý tộc), bạn có quyền bóc lột và khai thác lao động, như ngàn đời vẫn thế. Nhưng làm sao mà bạn có thể là quý tộc? Nếu xuất thân của bạn cũng chỉ từ nhân dân lao khổ? Không, bạn chẳng thể nào xóa bỏ quá khứ.

Vì bản chất bạn từ chúng sinh mà ra, mà lại làm giàu từ hai bàn tay trắng đi lên, tự coi mình là quý tộc, thì sẽ từ từ dẫn tới xung đột trong tiềm thức về thân phận, cuối cùng cũng có thể một ngày mọi niềm vui biến thành tro trong miệng (bỗng dưng trầm cảm).

Tôi còn chưa nói, làm sao có thể lao động chăm chỉ mà giàu có và thành công nhỉ? Chỉ có tiền đẻ ra tiền mà thôi.

Nhà giàu mới nổi, trọc phú là những người dễ rơi vào tình trạng này nhất. Vì họ không gột bỏ được quá khứ của mình. Cũng có thể họ rơi vào "cõi trên", trở thành người "giác ngộ" không biết chừng.

Nếu bạn không thành công được, và một ngày điều đó thành SỐ PHẬN của bạn, điều mà bạn không hề chuẩn bị ứng phó từ khi bạn còn trẻ, bạn cũng có thể bỗng dưng trầm cảm. Vì bạn nghĩ lúc đấy, ngày đấy, năm đấy, tháng đấy, bạn sẽ thành công. Mà cuộc đời lại khó mà chiều ý con người. Khi bạn hiểu ra, cuộc đời chỉ đến thế mà thôi, không khác gì một trò đánh bạc, thì bạn đã trầm cảm.

Bạn chìm trong bóng tối cuộc đời và dằn vặt tới khi chết.

Nhưng chẳng phải mọi người cũng như bạn hay sao? Tất cả chỉ vui chơi nhảy múa theo một điệu nhạc đã quá cũ mà thôi. Trong 3 năm tôi còn không có điều gì mới, trừ việc cái khó ló cái ngu. Cho dù muốn làm cuộc sống mới hơn, thì nỗ lực cũng chỉ như muối bỏ bể. Nếu cách mạng nhân dân xảy ra ngay ngày mai, tôi còn chẳng đủ thể lực tham gia. Mà đấy là tôi vẫn tập thể dục hàng ngày và ăn uống vô cùng điều độ đấy nhé.

Vì sao bạn trở thành nhà tư bản?

Tuesday, June 11, 2019

Hạn chế dầu mỡ và chất tẩy rửa

Hạn chế dầu mỡ và chất tẩy rửa sẽ tốt cho môi trường và sức khỏe bản thân. Đây là khẩu hiệu:


Ngày nay dầu ăn chủ yếu là dầu thực vật, tưởng không hại nhưng thực ra là tương đối hại. Tưởng là giảm được nguy cơ béo phì nhưng quá trình ép dầu trải qua nhiệt độ cao sẽ sinh ra nhiều gốc tự do khiến bạn bị lão hóa. Ngoài ra, quá trình chiên rán còn giải phóng thêm nhiều những chất độc hại khác nữa. Việc chiên đi chiên lại không tốt mà nạp quá nhiều dầu mỡ cũng không tốt.

Vì thế, thực ra, nếu bạn lấy mỡ heo rồi chiên lấy mỡ thì có khi còn tốt cho sức khỏe hơn.

Dùng một chảo ngập dầu không tốt cho sức khỏe của bạn (vấn đề chiên đi chiên lại nhiệt độ cao) mà cũng không tốt cho môi trường, vì sẽ khó phân giải và tích tụ trong đường ống nước thải gây tắc nghẽn.

Khi bạn dùng dầu, bạn cũng phải dùng xà phòng, chất tẩy rửa, cũng không tốt cho da bạn và không tốt cho nguồn nước hay môi trường.

Cuộc sống ngày nay rõ ràng lạm dụng dầu mỡ dẫn tới nhiều vấn đề sức khỏe và môi trường.

Do đó, tôi hầu như không dùng dầu mỡ và chất tẩy rửa. Nghĩa là, cơ bản tôi không chiên rán. Bằng cách này không phải rửa dầu mỡ, tiết kiệm thời gian và công sức, cũng như không sử dụng chất tẩy rửa mấy.

Thay vì chiên thì tôi chỉ ăn món nướng mà thôi. Trong món nướng cũng có dầu mỡ, đều là loại tự nhiên không trải qua nhiệt độ quá cao và lượng chỉ vừa dùng, không gây tắc nghẽn đường ống.

Bạn cũng nên hạn chế đồ chiên rán khi ăn hàng bởi vì họ cũng sẽ chiên đi chiên lại nhiều lần, không tốt cho sức khỏe. Sau đó họ sẽ xả thẳng xuống cống và có thể gây tắc nghẽn và ngập lụt.

Vì một thế giới hạn chế dầu mỡ, hãy hành động ngay từ ngày hôm nay.

Đây là cách vứt dầu mỡ thừa ở nhà bạn:
Cách vứt dầu ăn đúng cách
Đừng dội vào cống xả, hay bồn cầu, bạn sẽ tự hại bản thân và môi trường. Dầu ăn nếu bạn dùng đi dùng lại sẽ toàn chất độc hại, sẽ tự làm hại bản thân.
Cách đúng: Lấy hộp giấy đựng sữa hay nước trái cây, mở nắp hoặc cắt phần trên, nhét giấy báo hoặc giấy thấm được dầu, tốt nhất là báo Nhâm Dâm, vào trong, đổ dầu vào cho thấm vào giấy. Sau đó ĐỔ THÊM NƯỚC vào vì trời nắng nhiệt độ cao sẽ có thể làm phát hỏa tự nhiên. Cuối cùng, lấy băng dính bịt miệng lại cho kín.
Vứt vào rác cháy, đốt sẽ rất đượm. Không gây hại tới nguồn nước.
Nếu ít dầu thì không cần túi giấy mà lấy bao ni lông cũng được.
Xem tại:
http://www.nisshin-oillio.com/kitchen/study-oil/throw.html

Sunday, June 9, 2019

Chi phí hợp lý làm hồ sơ du học Âu Mỹ và dự bị đại học Nhật Bản là bao nhiêu

Trong bài này iSea sẽ hướng dẫn học sinh muốn đi du học và phụ huynh muốn cho con em đi du học chi phí hợp lý khi làm hồ sơ du học Âu Mỹ hay dự bị đại học (preparatory course hay bekka) tại Nhật Bản và lý do vì sao có mức phí như vậy. Về mô phỏng chi phí du học Nhật Bản và bảng tính phí hồ sơ du học trường Nhật ngữ thì xin xem tại đây.

iSea tạm chia ra hai mức phí:

Mức phí hồ sơ du học 1: Mức phí cao của các công ty lớn trụ sở hoành tráng

Mức phí hợp lý là 1500 ~ 2500 USD/hồ sơ.

Mức phí hồ sơ du học 2: Mức phí thấp của các công ty nhỏ hay cá nhân tư vấn du học.

Mức phí hợp lý là 1000 ~ 1500 USD/hồ sơ.

Công ty càng có trụ sở lớn, ví trí đẹp, duy trì nhiều nhân viên thì mức phí sẽ càng cao. Mức phí này thường áp dụng cho du học Âu Mỹ cũng như học dự bị đại học tại Nhật Bản. Lý do là khi làm hồ sơ du học các trường hợp này thì các trường đại học ở nước ngoài sẽ không trả hoa hồng (commission) tức là tiền phí giới thiệu hay công hỗ trợ. Các trường Nhật ngữ thì chi phí rẻ hơn vì trường có trả tiền hoa hồng giới thiệu.

Học dự bị đại học ở Nhật, chi phí làm hồ sơ du học bao nhiêu là hợp lý?

Vì sao đại học Nhật không trả hoa hồng còn trường Nhật ngữ thì có?

Vì đại học Nhật họ không quá quan trọng tuyển du học sinh vào khóa dự bị của họ do lĩnh vực kinh doanh chính của họ là đào tạo đại học, cao học và nghiên cứu (họ được nhà nước hay doanh nghiệp tài trợ cho việc nghiên cứu vv), còn trường Nhật ngữ thì du học sinh lại là nguồn thu chủ yếu. Các trường Nhật ngữ phải cạnh tranh nhau để "giành" học sinh, do đó họ phải trả hoa hồng để được giới thiệu do nguồn chủ yếu (90%) là do công ty du học hay trung tâm Nhật ngữ ở VN giới thiệu cho.

Như vậy, du học Anh, Mỹ, Úc, vv hay học dự bị ở Nhật thì để tiết kiệm chi phí, bạn nên tới các công ty có uy tín nhưng không quá hoành tráng, sẽ có mức giá tốt là 1000 ~ 1500 USD.

Thu phí làm hồ sơ du học trọn gói hay thu theo từng giai đoạn

Bạn cũng cần lưu ý là có nhiều công ty đặt mức phí ban đầu rẻ, thường là vài trăm USD (300 ~ 500) và sau đó thu theo từng giai đoạn một. Ngay từ đầu bạn phải hỏi kỹ tổng chi phí. Đặc biệt, phần chứng minh tài chính gồm có thu nhập công ty và tài khoản ngân hàng của người bảo lãnh sẽ có thể bị thu khá nhiều vì nhiều người không rõ cách làm các thủ tục này cho hợp lý.

Dù thu phí hồ sơ du học trọn gói hay theo từng giai đoạn thì bạn vẫn phải được tư vấn con số tổng ngay từ đầu, nếu trong phạm vi tổng chi phí làm hồ sơ du học giá 1000 ~ 1500 USD thì là phải chăng, chấp nhận được.

Mức giá hồ sơ du học được xác định như thế nào?