HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Saturday, May 18, 2019

Làm sao bắt đầu kiếm tiền

Năm nay tôi nghỉ hưu, tối giản hóa cuộc sống và chuẩn bị kiếm tiền từ năm sau. Làm sao để bắt đầu kiếm tiền? Mà không làm hỏng lối sống của bạn, không mất đi sự thư thái.

Chứ hi sinh mọi thứ, kể cả sức khỏe và hạnh phúc để kiếm tiền thì những fan phong trào của "Nghĩ và mọc giàu" của Nã Phá Luân Khâu làm nhiều lắm rồi. Diễn giả, súc giả (súc sinh của diễn giả) là những người như thế.

Dù thế nào, vẫn phải bắt đầu kiếm tiền và làm giàu thôi.

Số là, tôi mới bước chân vào trong một ảo mộng ái tình. Nhưng không phải theo cách của những người khác. Những người khác đơn giản là ế, chứ cũng không ở trong ảo mộng ái tình. Nhưng cũng có kha khá người bước chân vào trong ảo mộng ái tình theo phong cách "head over heals" và sẽ có ngày con tim tan vỡ và khóc hết nước mắt.

Tôi không thế. Tôi chỉ bước một chân vào thôi. Riêng trong tình trường, tôi "đa nhân cách". Trong tình trường tôi là con người khác hẳn, không giống con người trên đây mấy đâu. Trên đây thì khô khan và nhạt như nước ốc, thiếu muối lắm.

Trong tình trường, tôi có thể rót mật vào tai người yêu mỗi ngày theo nhiều cách khác nhau. Nên rõ ràng, tôi không nghĩ mình ế. Tôi còn tự cao tự đại và thường tự tin thái quá, toàn những thứ dễ giúp bạn thành công. Điều tuyệt nhất không phải thế, mà là bạn tự tạo ra ảo mộng ái tình và dẫn dắt người yêu vào trong đó.

Mà người yêu này chỉ là một hình tượng, một figure. Tất nhiên là tôi biết tên và biết mặt người yêu, nhưng giả sử có thay một người khác vào thì cũng như nhau cả thôi. Chỉ là ảo mộng chung, người yêu chung. Ngay cả tôi cũng chỉ là một hình tượng trong đó. Mọi thứ đều vô cùng trừu tượng và không còn phụ thuộc con người nữa. Nghĩa là dù ảo mộng này tan vỡ, tôi cũng không tan nát cõi lòng mà chỉ tan nát một nửa. Nếu có phải khóc tôi chỉ khóc nửa ngày thôi.

Ảo mộng tình yêu buộc chúng ta thay đổi

Thursday, May 16, 2019

Sai lầm của chàng ế và nàng ế

Sai lầm chung của những người ế, theo tôi là "tìm hiểu để đi tới hôn nhân". Việc này thì là đúng thôi, nhưng cách làm lại quá sai lầm. Đương nhiên bạn bị định nghĩa là "ế" khi tuổi bạn khá "chát" mà chưa lập gia đình, hay khi bạn bè lập gia đình cả rồi còn lại bạn và vài người ế nữa.

Hơn nữa, bạn còn chẳng có đối tác phù hợp để đi tới hôn nhân.

Vì nôn nóng thoát ế, có lẽ bạn sẽ quen bất kỳ ai chịu kết hôn với bạn. Càng nôn nóng, bạn càng gặp nhiều "cá cảnh" và có lẽ phẫn uất hàng đêm.

Vì thế, xu hướng chung là tìm tới đối tác đang ế. Như thế, việc tiến tới hôn nhân sẽ nhanh hơn. Sai lầm nằm ở đây.

Cả hai đều có mục đích hôn nhân, thậm chí gia đình môn đăng hộ đối, profile cũng "vừa khít" với nhau. Lẽ ra có thể nhanh chóng kết hôn và sống hạnh phúc, để trả lời cho đời rằng: Tôi không ế.

Nhưng chẳng có cảm xúc gì cả. Khi ở cạnh nhau, bầu không khí trở nên ngột ngạt và chẳng có gì để nói. Cả chàng ế lẫn nàng ế đều không "tương tác" được gì. Chỉ như hai người bạn trong một bầu không khí khô khốc, hoàn toàn vô cảm.

Không có "tia lửa", không có "setxual tension" gì cả. Việc hôn nhân trở thành gánh nặng cho cả hai, sớm muộn cũng sẽ bị hủy bỏ.

Vấn đề là không (biết cách) "tán tỉnh" (flirting) nhau

Wednesday, May 15, 2019

Thoát "vong"

Khi con cái ế quá lâu, cha mẹ thường nghĩ cách tìm thầy để cắt "vong", tức là cắt "duyên âm" cho con. Tức là, thực ra con họ profile không tệ, chủ yếu là do họ đã có nhà, lại là con cưng của họ, ngay cả công việc, họ cũng xin giùm luôn cho con. Như thế, con họ đã có nhà, có việc, ngoại hình lại không hề tệ chút nào, vì sao vẫn ế?

Lý do là do "vong" quấy. "Vong" tức là người cõi âm, cứ đeo bám về tình cảm nên không cho "khổ chủ" quen và lấy người mới, ở cõi dương. Duyên âm này có thể là người yêu kiếp trước vv.

Quả thực là trên đời này, có bao nhiêu người mặt mũi không tới nỗi nào, học vấn, công việc không tới nỗi nào, nhưng vẫn ế nặng. Khi nhìn vào profile của họ, chúng ta muốn vớt họ ngay, nhưng sau khi gặp mặt nói chuyện lần đầu, chúng ta lặn không sủi tăm.

Vì họ chán quá, vì họ vô duyên quá, chẳng có tia lửa hay "vibe" nào cả. Chỉ hơn nói chuyện với khúc gỗ ở chỗ, chúng ta sớm muộn sẽ phải trả lời những câu hỏi cung ngu ngốc của họ.

Trên đời làm gì có VONG hay DUYÊN ÂM, chỉ có sự VÔ DUYÊN là cứ tồn tại vĩnh hằng. Rồi cũng sẽ kiếm được một người cũng vô duyên mà lập gia đình, sự vô duyên này sẽ di truyền sang đời con và kéo dài mãi.

Đặc điểm của những người profile cao nhưng vẫn ế, là hình bóng phụ huynh đằng sau. Vong chính là cha hoặc mẹ họ. Đây là những người nhồi nhét giá trị quan sai lầm khiến họ bị ế.

Trước hết là quan điểm cứ học giỏi, cứ có công ăn việc làm ổn định sẽ có người yêu. Sai, quá sai. Ra đường thấy toàn các em trẻ đẹp đi với bọn vô công rồi nghề hoặc làm công việc rác rưởi. Tất nhiên, các em trẻ đẹp này chỉ coi người yêu là thú cưng.

Mà nói đâu xa, tôi là kẻ vô công rồi nghề và tôi đi với một em trẻ đẹp đấy thôi. Không, tài chính, sự nghiệp hay tiền bạc chẳng liên quan gì đến vận luyến ái cả. Quan trọng là con người bạn, ngôn từ của bạn, bạn có chém gió đúng nơi, đúng lúc và đúng người hay không mà thôi.

Tiếp theo là phong trào thổi con em mình lên tận mây xanh "mày đâu có đến nỗi nào" và dìm đối phương xuống bùn đen "con đấy chẳng ra sao cả".

Con em mình là nhất, con em người khác là cỏ rác. Đây là điển hình của TINH THẦN TƯ LỢI.

Ngoài ra là một ĐÁM BẠN QUÂN SƯ RÁC RƯỞI ở bên cạnh "mày đâu đến nỗi nào" nữa. Đằng sau những người ế, ta thường thấy một hoặc một vài kẻ rác rưởi, những người này thường vừa xấu người vừa xấu nết.

Vì xấu và ế, họ sẽ căm thù nam giới/phụ nữ và nhồi nhét ý tưởng này vào đầu bạn.

Những người ế xung quanh mới chính là "vong" của bạn.

Như thế, việc đầu tiên là phải sa thải mẹ bạn, nếu bạn thực lòng muốn thoát ế. Vì chẳng ai cảm tính hơn một người mẹ. Họ nhìn bạn quá quen và thấy bạn đẹp, bạn tốt. Thực sự, bạn chẳng đẹp cũng chẳng tốt.

Như tôi thì chưa bao giờ nghe ý kiến của ai, tôi ế là do thời ở Bổn chẳng có mối nào ngon mà thôi.

Chứ về VN thì tôi cũng không ế. Ít ra, tôi không có "vong" bám theo và lải nhải bên tai, nên thoát ế khá dễ dàng.

Làm sao yêu người có "vong" bám theo?

Khuyên thật lòng nhé: Bỏ đi.

Đời còn dài, gái (giai) còn nhiều!

Những người mà phải tham khảo ý kiến cha mẹ, hay cha mẹ họ can thiệp thô bạo vào chuyện tình cảm của họ, sẽ chẳng đi tới đâu đâu.

Bạn sẽ mất thời gian và công sức thôi. Hãy nói thẳng điều này ra từ đầu, rồi "say goodbye".

Những người này nếu không trải qua đau thương sẽ chẳng tiến bộ. Tôi không đề nghị bạn là niềm đau để họ tiến bộ. Vì sẽ mất thời gian và tình cảm của bạn.

Cơ bản, đừng bao giờ yêu người có vong bám theo. Hãy nhìn kỹ cha mẹ của người mà bạn theo đuổi, rồi hãy quyết định theo đuổi hay không.

Dù như thế, bạn có thể sẽ sai lầm và yêu nhầm người. Nên hãy rút kinh nghiệm vào lần sau.
Mark

Sunday, May 12, 2019

Vì sao lối sống tối giản? Vì sao quản lý tài chính cá nhân?

Dù tôi vẫn khuyên mọi người:
- Thực hiện lối sống tối giản
- Quản lý tài chính cá nhân (hiển thị hóa dòng tiền)
- Đầu tư, vận dụng tiền bạc để sinh lời (hiển thị hóa dòng tiền)

nhưng chắc gì đã cần phải làm thế? Chẳng phải là việc thừa thãi hay sao? Rõ ràng, vật phẩm hàng hóa ngày nay rất rẻ, có mua sắm vô tội vạ cũng không ảnh hưởng tới gia kế, chỉ làm chật chỗ. Việc gì phải nhọc công quản lý tài chính cá nhân, vì làm thế cũng chẳng được tiền. Không phải quan trọng là làm sao nâng cao năng lực và kiếm nhiều tiền hơn hay sao?

Như diễn giả thường nói: Không quan trọng bạn tiết kiệm tiền thế nào, mà quan trọng là bạn kiếm được bao nhiêu tiền.

Như vậy, bạn và trung lưu, người khá giả, chỉ nên tập trung vào việc kiếm tiền, còn thế giới cứ để nó tự vận hành. Khi bạn có kỹ năng cao, nhất là kỹ năng cốt lõi, thì thu nhập bạn tăng lên nhanh, trách nhiệm tăng cao, bạn có thể làm việc cả ngày để kiếm tiền.

Rồi bạn sẽ có mọi thứ bạn muốn: Gia đình sung túc, nhà cao cửa rộng, xe xịn ngoại nhập, con cái du học hoặc học trường quốc tế.

Mọi người nhìn bạn với con mặt ngưỡng mộ. Họ còn tự động nhân hệ số 10 cuộc sống của bạn và thầm ghen tị, lấy đấy làm mục tiêu phấn đấu. Mức tôn trọng của họ dành cho bạn rất cao. Vì nhìn bạn "bảnh" thế cơ mà.

Không, sống tối giản thì được quái gì! Quản lý tài chính làm quái gì! Đầu tư vận dụng tiền làm quái gì!

Chẳng qua do tôi phá sản và đói nghèo, mới phải làm thế. Toàn xúi bậy không à. ^^

Hiện tại, tôi là bậc thầy về quản lý tài chính cá nhân. Năm sau, tôi là bậc thầy về lối sống tối giản. Tương lai, tôi là bậc thầy về đầu tư. Nhưng ý nghĩa quái gì nhỉ? Chẳng phải tôi nên lao vào thị trường lao động, chứng tỏ chân tài thực học và kiếm bộn tiền hay sao?

Đây chính là NÚT THẮT đấy.

Saturday, May 11, 2019

Kế hoạch mua sắm từng tuần

Tôi mới bắt đầu thói quen mới là mua sắm theo từng tuần, thay vì hết đồ ăn thì mới đi mua sắm:

Shopping plan theo từng tuần

Vì sao bắt đầu thói quen này? Để có nhiều thời gian hơn. Nếu muốn sống thư thái thì phải có thật nhiều thời gian rảnh, ngủ và nghỉ ngơi đầy đủ. Như thế mới có thể sáng tạo được.

Trong tuần tôi sẽ lấy một mảnh giấy, viết những thứ sẽ mua sắm vào cuối tuần lên đó. Sau đó sẽ đi siêu thị để mua về vào cuối tuần. Bằng cách này, đi chợ 1, 2 lần là đủ cho cả tuần. Tôi đi hai siêu thị, nên sẽ đi thứ bảy một nơi và chủ nhật một kia. Lý do là vì mặt hàng khác nhau và hơn nữa, giá cả khác nhau. Bên nào rẻ hơn thì tôi sẽ ưu tiên mua bên đấy, nên đây là cách để tiết kiệm tiền tối đa, có thể được tới 5%.

Ngoài ra, đi cuối tuần vì thẻ debit của tôi được cashback 5% nếu mua sắm, ăn uống cuối tuần.

Nhưng thu hoạch lớn nhất là thời gian. Khi bạn lập kế hoạch mua sắm, cuộc đời bạn bước sang một chương mới.

Như thế, bạn nghĩ trước bạn sẽ ăn gì cho cả tuần, và bạn cân bằng được dinh dưỡng giữa:
- Protein (đạm)
- Rau xanh, củ
- Trái cây
- Các loại hạt
- Đồ ngọt, bánh kẹo
- Snack

Vì bạn có kế hoạch nên bạn không bị đột xuất hết đồ ăn và phải đi ăn ngoài. Vì ăn ngoài không chỉ tốn kém, mà phá vỡ kế hoạch dinh dưỡng của bạn.

Tất nhiên, bạn nên dành 10 ~ 20% đi ăn ngoài cho đổi vị. Nhưng bạn càng ăn ngoài ít, sức khỏe và cuộc sống càng ổn định.

Quan trọng nhất là kết hoạch và thói quen tốt giúp bạn tạo thêm ra thời gian. Là thời gian trước đây bạn luôn phải đau đầu suy nghĩ xem sẽ mua gì, ăn gì mỗi ngày.

Trong một năm qua tôi đã list ra hết các món, các quán có thể ăn và những chỗ mua đồ tốt giá rẻ. Vì thế, tôi đã có thể lập được kế hoạch mua sắm và dinh dưỡng. Từ nay, tôi sẽ có thêm thời gian cho bản thân.

Tôi đã bỏ báo lá cải từ lâu lắm rồi nên năm nay thư thái hơn rất nhiều. Và bằng việc lên kế hoạch mua sắm, ăn uống, tôi sẽ lại có thêm thời gian nữa. Mà thời gian gì nhỉ? Chẳng phải là thứ quan trọng nhất hay sao?
Mark

Người kiếm tiền bất chính từ kết hối & Thị trường chợ đen

Khi có kết hối thì bạn không thể mua được ngoại tệ tự do mà chỉ có thể bán ngoại tệ cho ngân hàng. Bạn chỉ có thể mua được ngoại tệ từ ngân hàng nếu có lý do chính đáng được nhà nước cho phép (du học, chữa bệnh, du lịch vv).

Nếu bạn muốn mua để trữ ngoại tệ vv thì tất nhiên là không được. Nhưng rõ ràng có rất nhiều người muốn và cần mua ngoại tệ để giao dịch ở biên giới, đánh bạc vv. Vì thế mà thị trường chợ đen hình thành. Người ta mua bán ngoại tệ trong thị trường chợ đen này, với tỉ giá thường như sau:

Giá mua ngân hàng < Giá mua chợ đen < Giá bán ngân hàng < Giá bán chợ đen

Như vậy, một người bán ra chợ đen (tiệm vàng vv) kiếm được nhiều tiền hơn là bán cho ngân hàng. Tuy nhiên, việc này là phạm pháp. Nếu một trong hai bên, người bán hoặc là tiệm vàng, vì lòng yêu nước = yêu lãnh đạo (yêu lãnh đạo mới là yêu nước, còn lại đều là phản động) tha thiết mà tố cáo, thì số tiền ngoại tệ của người bán bị tịch thu và người mua bị phạt rất nặng.

Chưa thấy ai tố cáo, trừ mấy con "chim mồi" (giả dạng khách bán, vào bán 1 lá rồi úp sọt), vì tố xong thì sẽ mất tiền. Con người là sinh vật kinh tế, ai lại đi tố để mình mất tiền nhỉ?

Nhân tiện, tỷ giá tiền Bổn trên thị trường chợ đen chênh nhau chỉ có 0.3% mà thôi, tức là không đáng kể (trong khi ngân hàng lên tới 4%).

Thị trường chợ đen sẽ luôn tồn tại theo quy luật "có cầu ắt có cung". Thực ra, nếu không thế thì nền kinh tế không vận hành được, bởi lẽ tiểu thương, người buôn hàng qua biên giới rất nhiều, và đều cần USD để thanh toán. Nếu cấm triệt để thì nền kinh tế sụp đổ vì vật giá tăng quá cao khi nhập khẩu chính ngạch, mà cũng không thể nhập đủ nữa.

Do đó, cứ yên tâm là khi nào kết hối thì thị trường chợ đen sẽ hoạt động sôi nổi. Muốn dập cũng rất khó vì bản thân họ là "qua mặt pháp luật", là cuộc sống sát sườn của họ.

Người kiếm tiền bất chính từ kết hối

Friday, May 10, 2019

Thời đại cardless và miễn phí thẻ

Tôi mới đăng ký tài khoản Techcombank và làm một chuyện ngu dại, đó là đăng ký thẻ ngân hàng:


Lập tức, tôi bị thu phí thường niên quản lý thẻ, khoảng 60k. Tôi đã mất 60k, số tiền này đã một đi không trở lại. Nếu tôi đầu tư cổ phiếu, 10 năm sau đã có 600k rồi. Vì thế, dù chưa dùng thẻ lần nào, tôi sẽ đóng thẻ.

Đóng thẻ, chứ không phải là đóng tài khoản ngân hàng. Nếu không dùng thẻ thì không mất phí thẻ, còn tài khoản thì hình như là miễn phí.

Thời đại cardless rút tiền không cần thẻ

Vì sao tôi mất 60k? Vì tư duy của tôi lạc hậu, đó là tôi nghĩ để rút tiền từ ngân hàng thì phải có thẻ. Hiện nay, rút tiền từ Techcombank không cần dùng thẻ nữa. Hơn nữa, tài khoản này tôi làm để dự phòng, chứ tôi vẫn dùng tài khoản VIB là chính. Nên hoàn toàn không có nhu cầu rút bằng thẻ.

Cách vận hành rút tiền không cần thẻ ở Techcombank (TCB) là thế nào?

Kiếm tiền từ ... kết hối và tuyệt chiêu lợi dụng tỉ giá thấp

Điện tăng, xăng tăng, nước tăng, mọi thứ đều tăng và nhân dân thì vui mừng vì được hi sinh và đóng góp nhiều hơn để ... cứu lãnh đạo. Nhưng với các bạn lao động ở nước ngoài gửi tiền về cho mẹ, hay các bạn làm freelancer trong nước với đối tác ở nước ngoài, thì sẽ không vui lắm vì hiện đang bị kết hối.

Kết hối là thế nào?

Bạn được yêu cầu bán ngoại tệ cho ngân hàng để nhà nước mua vào (để trả nợ nước ngoài vv). Bạn không thể mua được ngoại tệ hay giao dịch ngoại tệ vì bị cấm, trừ khi có mục đích chính đáng như du học, chữa bệnh ở nước ngoài vv. Kết hối cũng thường đi kèm bởi kết kim, nhà nước độc quyền giá vàng.

Như thế, bạn đi làm ở nước ngoài kiếm ngoại tệ về, hay làm freelancer trong nước cho khách ở nước ngoài và nhận ngoại tệ qua Paypal vv, thì sẽ phải bán lại số đó cho ngân hàng với giá nhà nước quy định.

Đây là lý do mà bạn nghèo. Vì giá quy định có lợi cho nhà nước, không ai quy định để có lợi cho bạn cả. Đây là nguyên tắc vừa đá bóng vừa thổi còi.

Nói thẳng ra, ngoại tệ và vàng không được mua bán tự do theo quy luật thị trường. Vì như thế, mọi người sẽ không tin vào nội tệ (do in tiền, lạm phát, trượt giá vv) và chỉ giữ USD hay vàng, và giao dịch bằng USD và vàng, vì họ không tin sự điều hành kinh tế của chính phủ.

Đây là hiện trạng trước khi kết hối và kết kim. Lúc đó JPY nhảy múa đâu tận 280 thay vì 200 như giờ.

Hậu quả, bán kiếm được ngoại tệ nhưng bán ra không được mấy. Tôi đã có viết về Giữ JPY, VND hay USD có lợi hơn.

Nhưng có cách nào kiếm tiền từ việc kết hối này không?

Hướng dẫn tổng hợp gửi tiền cho du học sinh tại Nhật 2020

Trong bài này iSea hướng dẫn tổng hợp cách để gia đình ở VN gửi tiền cho con em đang du học tại Nhật Bản.
Với các bạn cần đóng học phí sang Nhật trước khi du học thì xem bài Hướng dẫn đóng học phí du học Nhật Bản 2018-2019.

Nguyên tắc chung để gửi tiền sinh hoạt phí, học phí vv sang cho du học sinh ở Nhật

Gia đình mang tiền VND ra ngân hàng cùng các giấy tờ cần thiết để làm thủ tục chuyển sang cho con em đang du học ở Nhật.
Học sinh phải có tài khoản ngân hàng Nhật Bản ở bên Nhật.
Học sinh phải xác nhận xem ngân hàng của mình ở Nhật có thể nhận tiền gửi quốc tế bằng JPY hay USD. Ngân hàng Yucho (tức ngân hàng bưu điện) chỉ cho nhận tiền bằng USD, nếu gửi JPY sẽ bị từ chối và ngân hàng sẽ kêu bạn ra để trả lại tiền (ở thời điểm hiện tại, xem bên dưới).

Không phải ngân hàng nào bên Nhật cũng có thể nhận bằng JPY nên bạn cần chú ý. Có một số ngân hàng chỉ nhận bằng USD. Như vậy, gia đình phải chọn gửi tiền bằng USD, rồi ở bên Nhật du học sinh yêu cầu ngân hàng đổi sang JPY cho mình. Trường hợp này sẽ thiệt 2 lần tỉ giá là từ VND => USD ở ngân hàng VN và USD => JPY ở ngân hàng Nhật.

POINT

Tuesday, May 7, 2019

"No pain, no gain"

Việc gì bận tâm tập thể dục hay tập gym nhỉ? Thật mệt mỏi và đau đớn. Đi đá bóng, chơi thể thao thì khác, ít ra còn có niềm vui. Đẩy tạ thì có niềm vui gì? Squat, squit, squet chỉ mang lại những nỗi đau khôn xiết, vượt quá sức chịu đựng của cơ thể con người.

Không, chẳng nên thể dục làm gì. Chẳng ích lợi gì mấy, mà lỡ chấn thương có phải mất cả chì lẫn chài không.

Dù biết thế, tôi lại là người khá tự giác tập thể dục. Ngay từ thời trẻ hồi còn ở bển là sáng dậy sớm tập chạy, còn đi học thì thường xuyên tập gym. Sau khi về nước bẵng đi một thời gian tôi không còn tập tành gì ngay lập tức bị béo phì, mãi sau này mới giảm ký thành công được.

Bây giờ tôi chỉ duy trì việc tập mỗi ngày ở nhà, chủ yếu là để giảm vòng bụng. Nhưng sao phải chịu đau đớn nhỉ? Vì dù tôi không tập thì cũng chẳng ốm đau bệnh tật tốn tiền thuốc thang gì, lối sống của tôi cũng không bị lên ký.

Đây là lý do: No pain, no gain.

Tôi chỉ muốn tìm ra nguyên lý căn bản để chúng ta tập thể dục. Đây là kết luận:

Saturday, May 4, 2019

Giữ JPY, VND hay USD có lợi hơn?

Ngày càng có nhiều bạn sang Nhật kiếm tiền gửi về VN. Nếu gửi qua ngân hàng, bưu điện vv sẽ bị tự động chuyển qua VND theo tỉ giá ngân hàng, còn nếu mang tiền JPY về thì vẫn phải bán cho ngân hàng vì hiện tại đang kết hối (không được mua bán tự do ngoại tệ như trước đây).

Vậy thì, giữ nguyên JPY, hay đổi sang VND rồi gửi ngân hàng có lợi hơn?

Nhiều người sợ tiền VND mất giá nên mua đất nhưng đây không phải điều tôi muốn bàn tới. Nếu bạn mua đất hay nhà, phải đảm bảo nó sinh lời hơn là gửi tiết kiệm trong ngân hàng, sau khi tính cả công sức tìm nhà, tìm đất và làm thủ tục, đóng các loại thuế phí, trả hoa hồng vv nhé.

So sánh tỉ lệ sinh lời của VND, JPY, USD
Nếu gửi ngân hàng: VND sinh lời khoảng 7% nếu gửi kỳ hạn tầm 1 năm.
Xem: Nguyên tắc gửi tiết kiệm chống lạm phát

JPY và USD thì cơ bản là lãi suất 0% nhưng tỉ lệ tăng giá so với VND là bao nhiêu? Tôi sử dụng trang xe.com để tính.

Cách tính: So sánh tỉ giá ngày hôm qua (3 tháng 5, 2019) với tỉ giá năm trước (ngày 4 tháng 5, 2018).

JPY:
3 tháng 5, 2019: JPY/VND = 209.17 (lấy tỉ giá chốt phiên "close", dưới đây cũng thế)
4 tháng 5, 2018: JPY/VND = 208.66
=> JPY tăng 0.24% so với VND

USD:
3 tháng 5, 2019: USD/VND = 23261.1
4 tháng 5, 2018: JPY/VND = 22765.8
=> USD tăng (23261.1 - 22765.8)/22765.8 = 2.17% so với VND

Vấn đề là khi bạn đổi JPY sang VND thì bạn bị thiệt tỉ giá quy đổi do ngân hàng mua vào giá thấp, bán ra giá cao. Lấy mức thiệt là 100% mức chênh lệch này.

Đây là tính toán thiệt tỉ giá quy đổi.

So sánh tỉ giá JPY của các ngân hàng trên trang gia247.net

Ở đây lấy 3 ngân hàng làm mẫu (giá mua tiền mặt - giá bán tiền mặt):

Tư duy siêu hình và tư duy trừu tượng

Vấn đề lớn nhất ngày nay chính là người dân không hạnh phúc và không thành công mấy. Họ bị năng lượng tiêu cực và chỉ còn niềm vui bon chen. Người hạnh phúc thì không bon chen, người không hạnh phúc thì chỉ còn niềm vui là sự tư lợi cá nhân. Khi tư lợi quá mức và bị xa lánh (vì "chơi khôn quá") thì đau khổ và theo tôn giáo để học cách buông bỏ.

Ngay từ trong gia đình đã được giáo dục tư lợi: Trong nhà thì giữ cho sạch, còn rác thì vứt ra đường, như thế mới là "khôn". Ra đường thì cha mẹ làm gương vượt đèn đỏ, bấm còi inh ỏi chẳng hạn.

Nhưng vấn đề là TƯ LỢI và ĐAU KHỔ lại không phải là luật nhân quả. Vì luật nhân quả trên đời thường khá rõ ràng nên thường nhìn thấy dễ và không cần học. Đây là LUẬT TƯƠNG QUAN.

Vì anh đau khổ nên anh mới tư lợi. Vì anh tư lợi quá mức và anh bị xa lánh, khinh ghét (thầm trong lòng) nên anh đau khổ. Đây là một vòng xoáy kéo anh xuống bùn và làm hỏng nhân cách, cuộc đời của anh.

Do đó, trước hết phải có phong trào quốc dân chống tư duy siêu hình để mọi người hạnh phúc hơn, từ đó mà bớt tư lợi đi, để tạo ra vòng xoáy tốt kéo cuộc sống đi lên. Cốt lõi vẫn là rèn luyện nhân cách và học các bài học luân lý.

Ngay cả việc học cách buông bỏ hay bố thí để hạnh phúc hơn cũng là tư duy siêu hình. Càng buông bỏ thì càng bị mất lợi ích và càng dễ bị trục lợi, bị chà đạp. Chẳng ai bị lừa dối nhiều hơn những người hay làm từ thiện, và thực ra, lừa họ là dễ nhất. Bạn chỉ cần vài bức ảnh đau thương đưa lên mạng xã hội kèm theo số tài khoản là được.

Nếu bạn hạnh phúc rồi sau đó đi làm từ thiện thì không sao. Nếu bạn đi làm từ thiện để cảm thấy hạnh phúc, có lẽ bạn không bao giờ hạnh phúc.

Tư duy trừu tượng để hạnh phúc và thành công

Bỏ được tư duy siêu hình thì sẽ tư duy trừu tượng thôi. Không tư duy sai thì sẽ tư duy đúng.

Như vậy, tư duy (mindset) mới là thứ quan trọng để hạnh phúc và thành công, chứ không phải là nỗ lực hay sự theo đuổi. Bạn không thể theo đuổi hạnh phúc hay thành công, vì như thế cũng như là đuổi theo một con chó, sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp.

Cho dù hiện tại không hạnh phúc và không thành công, hay vui vẻ, à không, hãy thanh thản mà chấp nhận như là số phận hay ý trời. Chẳng có gì phải vội cả.

Chống tư duy siêu hình trong du học

Thursday, May 2, 2019

Ảo mộng ái tình

Đừng bao giờ đánh mất mình trong một ảo mộng ái tình và trở thành nạn nhân. Nhưng vì sao chúng ta mắc kẹt trong một ảo mộng ái tình? Trong bài này tôi chuyết về nguyên lý căn bản để chúng ta hiểu được nền tảng của con người, từ đó mà sống tốt hơn với tư cách là một ... robot.

Ảo mộng ái tình rất dở hơi. Bạn không còn là chính bạn, não bạn thành bã đậu suốt ngày mơ mộng viển vông. Vâng, phải khó khăn lắm tôi mới "chấp bút" trở lại.

Tại sao chúng ta không thích ai đó vừa vừa thôi, và họ cũng thích chúng ta vừa vừa thôi, cả hai sẽ dẫn nhau ra công viên, thề non hẹn biển, vẽ ra viễn cảnh gia đình hạnh phúc, cơ bản là "anh yêu em", "vâng, em cũng yêu anh", hứa hẹn với nhau đủ điều, lập hẳn ra một kế hoạch tới lúc đầu bạc răng long, như thế có phải đơn giản không?

Đấy là điều phức tạp nhất tôi từng nghe! (^o^)

Đấy là cách người "nghiêm túc" thường làm, họ mất nhiều năm, ví dụ 5 ~ 10 năm, rồi cũng chẳng ai hài lòng về ai. Mất cả mười năm mà không được trải nghiệm gì mấy, nhất là trải nghiệm thành công, chẳng phải là uất hận quá hay sao?

Để tránh đau khổ, "head over heals", hay tệ hơn nữa là yêu đơn phương, rõ ràng, chúng ta không nên sống trong một ảo mộng ái tình. Chỉ nên yêu ai đó vừa vừa thôi. Đừng có trúng tiếng sét ái tình làm gì.

Ái tình chỉ là một ảo mộng!

Vì sao chúng ta trúng tiếng sét ái tình và sống trong ảo mộng ái tình?

"Head over heals"

Điều gì xảy ra nếu bạn bị trúng tiếng sét ái tình? Bạn không còn là bạn và quên hẳn lý thuyết về "cao thủ tình trường", bạn sẽ bị biến thành con người khác và đánh mất lý trí, bạn sẽ chết mê chết mệt (head over heals) với đối phương và làm rối tung rối mù mọi thứ.

Bạn đã quên rằng: Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo.

Bạn đột nhiên trở nên nhút nhát (wussy), sợ mất mát, quá vồn vã và thiếu thốn (needy), bạn thổi (boost) đối phương lên tận mây xanh trong khi cảm thấy thiếu tự tin về bản thân, coi mình là không xứng đáng.

Bằng cách này, chính bạn phá hỏng mọi thứ và cuối cùng, "con cá" vuột khỏi tầm tay, để lại bạn biết bao nhiêu nỗi cay đắng.

Cho dù bạn có kinh nghiệm tình trường dày như hồ sơ FBI, thì cũng vậy thôi. Khi bạn đánh mất lý trí và bản thân, bạn đâu còn là chính bạn, để mà hành động đúng đắn.

Tệ nhất chính là bạn rơi vào một tình yêu đơn phương, dằn vặt mỗi ngày. Việc đó không tốt cho sức khỏe của bạn, không tốt cho nhân cách của bạn và cũng chẳng tốt cho cha mẹ bạn.

Số là gần đây tôi cũng bị trúng tiếng sét ái tình với một em gái kém vô số tuổi. Vì thế tôi không có thời gian chuyết mấy. Giống như sống lại năm 20 tuổi, chỉ khác là đổi vai thôi. Điều hay không phải là như thế, mà đây lại là tình cảm song phương chứ không phải tình cảm đơn phương. Điều đó không đảm bảo sẽ thành công.

Tôi bỗng nhớ lại tất cả quá khứ. Vậy quá khứ là như thế nào và xu hướng tình cảm của tôi là như thế nào?

True love - ảo mộng ái tình

Ai chẳng khao khát một "true love". Năm 20 tuổi tôi còn chơi cả game "True Love" trên máy tính. Đây lại là tình cảm chân thành, xuất phát từ cảm xúc hoàn toàn tự nhiên. Vì vấn đề là tôi và em gái chẳng có bất kỳ điểm gì chung. Cứ như là hai người tới từ thế giới khác, vì thế mà phát sinh cảm xúc rất nhanh. Vì tôi chỉ có cảm xúc với những người mà tôi chẳng biết gì về họ, chẳng có điểm gì chung về background.

Tôi đã bị trúng tiếng sét ái tình ngay từ lần gặp đầu tiên. Lẽ ra tôi đã làm rối tung rối mù mọi thứ lên. Nhưng tôi đã không làm thế. Điều quan trọng là khi một người đồng ý hẹn hò với bạn, họ KHÔNG GHÉT bạn. Họ không ghét bạn, nghĩa là họ sẽ thích bạn. Cuối cùng, bạn sẽ đưa họ vào trong một ẢO MỘNG ÁI TÌNH (love fantasy) và chẳng mấy chốc mà sẽ đi tới ảo mộng sau cuối (FINAL FANTASY) cả đâu.

Đây là dòng chảy tự nhiên (FLOW). Nhưng vấn đề không phải là chơi game và phá đảo, bạn phải cảm thấy vui vẻ trong quá trình chơi, như thế mới gọi là "cao thủ".

Làm thế nào khi trúng tiếng sét ái tình?

Sunday, April 28, 2019

Vì sao tôi kiêng các loại giò, chả, xúc xích và cả ... mayonaise?

Chúng ta không thể ăn giò, chả, các loại xúc xích vv bán trong siêu thị một cách lâu dài. Vì cơ thể sẽ không chịu được và vị giác sẽ ngán rất nhanh. Đâu là lý do?

Các loại giò chả thực sự rất nhiều mì chính vv
Phải kiểm tra thành phần trước khi ăn!

Đó là vì các loại thực phẩm chế biến sẵn này chứa toàn chất điều vị, nói thẳng ra là mì chính, và các chất bảo quản. Khi hấp thụ quá nhiều các chất này, nhẹ thì sức khỏe yếu đi, nặng thì ung thư (không phải do nạp chất độc mà nạp quá nhiều tới mức dư thừa).

Đặc biệt ở VN, cái gì cũng cho mì chính để tạo độ ngọt giả tạo. Các bạn vô siêu thị coi thì sẽ thấy, phần lớn nước mắm có mì chính. Tôi chỉ sử dụng nước mắm Thái cho nấu ăn (giá rẻ, không mì chính) và nước mắm không mì chính, truyền thống của VN.

Mayonaise của thương hiệu nổi tiếng Nhật Bản là K. sản xuất ở VN cũng có mì chính. Vì thế, cũng không thể sử dụng loại này.

Các loại xúc xích thì khỏi nói, dù là của Nhật như hãng Shin. nhưng sản xuất ở VN thì vẫn cho mì chính như thường. Lưu ý là nếu họ sản xuất và bán ở Nhật thì họ lại không cho mì chính, chỉ cho chất bảo quản.

Chất bảo quản phổ biến nhất là axit chanh, thực chất là vô hại. Hãy tưởng tượng nếu bạn nạp vô số chất "vô hại" này vào cơ thể thì sao? Khác nào mỗi ngày uống một vốc vitamin tới mức dư thừa.

Chẳng có điều gì tốt đẹp với mì chính, chất tạo ngọt hay là chất bảo quản cả.

Do đó, cơ bản là tôi không dùng các thực phẩm này, để thực hiện lý tưởng 99.

Lý tưởng 99

Friday, April 26, 2019

Thực phẩm organic

Có nên mua thực phẩm organic không? Trong bài này tôi sẽ chuyết về vấn đề này để làm kim chỉ nam cho việc sử dụng thực phẩm tốt.

Rau củ quả organic mắc hơn rau củ quả "thường" rất nhiều!

Nếu có điều kiện thì nên mua thực phẩm organic, nhất là rau củ quả. Nhưng thực phẩm organic mắc hơn thực phẩm thường rất nhiều. Đây là ví dụ:

Dứa (thơm) organic 37k/kg, dứa (thơm) thường 16k/kg
Mướp organic 64k/kg, mướp thường 24k/kg

Trước đây thì rau chúng ta trồng, không dùng phân bón hóa học và thuốc trừ sâu vv thì đều là organic. Loại rau này tự nhiên và thường ngon hơn rau công nghiệp hiện nay khá nhiều.

Còn ngày nay rau organic cũng được trồng trong các trang trại công nghiệp thôi, với công nghệ hiện đại, nên thường còn đảm bảo vệ sinh nữa (không như ngày xưa dùng phân bắc đã ủ vv để bón).

Do đó, dùng thực phẩm organic tốt cho sức khỏe hơn, hơn nữa còn sạch và an toàn vệ sinh hơn, nhưng giá lại khá cao so với thu nhập chung.

Đây là chiến lược:

- Với các loại rau ăn sống cả vỏ hay có lá như cà chua, rau muốn, rau đay, mồng tơi vv thì chỉ nên dùng rau organic có thương hiệu
- Với các loại rau củ quả có vỏ như bầu, bí, dứa vv thì không cần

Các loại có vỏ dày và gọt đi thì không cần organic, miễn mua hàng có thương hiệu trong siêu thị là được.

Những loại như bắp ngô thì rõ ràng là rau organic tốt hơn, để tránh thuốc trừ sâu, và cũng không mắc lắm.

Ngoài ra, các loại rau ăn lá (muống, mồng tới, đay vv) thì mua organic đỡ phải rửa nhiều vì nó sạch sẵn rồi. Còn mua các loại khác thì phải ngâm muối vv đủ kiểu để sát khuẩn sát trùng mất thời gian.

Vì sao thế giới quay trở lại thực phẩm organic?

Saturday, April 13, 2019

Từ chối việc cực nhọc lương thấp

Trong bài trước tôi nói về hiện trạng việc cực nhọc lương thấp là để các bạn hiểu hoàn cảnh mà tìm ra giải pháp. Vì nếu bạn sa đà vào việc lương thấp thì sao? Bạn mất hết thời gian cho bản thân và gia đình, tức là hỏng lối sống. Nếu không burn-out hay trầm cảm đã là may. Bạn thậm chí không có thời gian dạy con và bị phức cảm tự ti con cái (con cái học kém hay kém cỏi), rồi lại đem tiền cúng cho đám diễn giả về dạy con thành công.

Mà một khi bạn chấp nhận việc cực lương thấp thì lần sau việc sẽ ... cực hơn và lương thấp hơn. Tôi thấy việc chỉ cực đi và thu nhập ít đi, chứ không tăng lên. Lý do là để cạnh tranh. Người lao động cạnh tranh để việc cực hơn và lương thấp đi, rồi lại hình thành TIÊU CHUẨN NGÀNH mới. Trước đây ai cũng làm 8 tiếng một ngày, rồi 10 tiếng, 12 tiếng. Cuối cùng là 16 tiếng một ngày vì TIÊU CHUẨN NGÀNH là như thế ^^

Bạn phải từ chối việc cực nhọc lương thấp. Như thế mới có thời gian xây dựng lối sống, cách làm việc, lý tưởng và hệ thống của riêng bạn.

Nếu bạn là người bán hàng thì bạn bán giá cao, với chất lượng tương xứng. Bạn không cạnh tranh giá rẻ nữa. Công việc của tôi thường làm chất lượng cao và bán giá hợp lý, chứ tôi không cạnh tranh để rẻ hơn. Vì rẻ hơn nghĩa là cực hơn và chất lượng thấp hơn. Thà bạn không làm còn hơn làm cực giá rẻ.

Nhưng đa số mọi người không dám từ chối. Họ sợ sẽ không duy trì được lối sống hiện có vì họ sa đà vào chủ nghĩa tiêu xài. Bởi vì lối sống của họ lại không tốt, chủ yếu chỉ là "sống ảo", khoe mẽ và "chạy đua vũ trang" với nhau. Tức là thấy người khác có gì mình phải có bằng được, chứ không phải thực sự là để sống hạnh phúc hơn.

Khi mua một món đồ là phải sành điệu hơn người khác, để được chú ý, chứ không phải món đồ đó giúp bạn hạnh phúc hơn.

Như vậy, tiêu chí HẠNH PHÚC chỉ còn là thứ yếu, mà tiêu chí SỐNG ẢO, SANG CHẢNH mới là hàng đầu.

Vì lối sống không tốt nên luôn phải làm việc mình không muốn, mua thứ mình không cần để gây ấn tượng với người mình không ưa.

Vì sao không sống điền viên nhỉ? Bạn chỉ cần từ chối việc cực lương thấp và hợp lý hóa lối sống là có thể sống thoải mái mà không áp lực, có rất nhiều thời gian cho bản thân và gia đình.

Như thế, bạn chỉ mua thứ bạn cần và làm bạn hạnh phúc, bạn chỉ làm việc gì giúp bạn hạnh phúc hơn.

Đây chính là điều tôi đang làm năm nay và tôi thấy cực kỳ tốt. Tôi có thể đi du lịch (bụi) mà chẳng cần bận tâm về thời gian. Có thể trải nghiệm ở mức cao, tùy theo mình muốn và phù hợp thể chất bản thân. Tôi không còn bận tâm mấy về công việc, vì công việc phải phù hợp với triết lý, lối sống của tôi. Cơ bản, tôi chỉ làm CÔNG VIỆC TỐT.

Tất nhiên là nếu bạn còn trẻ và có điều kiện thì hãy đi du học, khuyên thật thế. Để bạn có trải nghiệm, và sau này bạn có thể tận dụng mọi kinh nghiệm để có lối sống và phong cách làm việc tốt. Hơn nữa, thời trẻ bạn trải nghiệm đủ thì sau này có thể yên tâm mà làm việc, xây dựng sự nghiệp nữa. Chẳng gì bằng phiêu lưu và trải nghiệm thời trẻ cả đâu.
Mark

Vì sao chỉ toàn công việc cực nhọc?

Các bạn trẻ thường phẫn uất. Vì sao bạn phẫn uất? Nếu nhà bạn không có điều kiện bạn è cổ ra đi làm và chán nản, mất đi ý nghĩa sống. Nếu nhà bạn có điều kiện, bạn chẳng muốn đi làm và thấy thất vọng về bản thân. Chỉ là hai mặt của một đồng xu.

Nếu nhà bạn nghèo, bạn phải bon chen và cảm thấy nhân phẩm thấp, phẫn nộ xã hội và người đời.
Nếu nhà bạn giàu, bạn sống bám gia đình và phẫn uất về bản thân, tự trách bản thân sao không như người khác.

Điều hay là việc này đúng với cả giới trẻ trong nước và với giới trẻ Nhật Bản. Cả hai nước đều như nhau. Với các bạn tư vấn với tôi thì nếu nhà có điều kiện, tôi yêu cầu các bạn đi du học và LÀM LẠI CUỘC ĐỜI ngay lập tức. Sự thực là, khi đi du học các bạn thực sự bắt đầu cuộc sống mới, phát huy hết khả năng và thậm chí còn tỏa sáng.

Thế giới toàn công việc cực nhọc

Thursday, April 11, 2019

Vậy có nên ở khách sạn, resort 5 sao hay không?

Tùy bạn là ai và nhu cầu bạn là gì.

Tôi ví dụ, resort 200 USD thì vé thực tế theo đoàn chỉ là 200/5 = 40 USD (xem quy tắc tính).

Cơ bản là resort và khách sạn 5 sao quá mắc so với bình dân nên ... ế. Họ chỉ bán cho tour là chính, với giá rẻ bèo.

Họ cũng bịa ra thêm đủ thứ sang chảnh để khách hàng sống ảo và cảm giác mình mua đúng giá.

Nhưng thực ra, resort không hề đáp ứng nhu cầu "ở" (cư trú) của khách hàng. Nó đáp ứng nhu cầu xóa bỏ phức cảm tự ti của họ.

Không gì tuyệt cho dân công sở hơn bằng cách checkin resort 5 sao chứng tỏ ta đây sống ... ổn, có đẳng cấp sang chảnh.

Còn người giàu thật sự ... họ đang bận làm. Thời gian đâu mà du lịch nhỉ?

Nghịch lý là người giàu thì không có thời gian du lịch, người nghèo thì du lịch sang chảnh.

Nếu bỏ phức cảm tự ti đi, chỉ đơn giản là nhu cầu ở, thì nếu bạn ở homestay với chất lượng tương đương, giá chỉ là 1/5, tức là 40 USD.

Như thế là cực kỳ sang chảnh rồi đấy. Chứ thường tôi ở homestay có 10 ~ 20$ là cùng.

Dù ở homestay, hay ở 5 sao, thì vẫn đi tắm biển chung với nhau thôi. Chẳng khác gì nhau mấy. Mà tắm thế mới vui, mới ngắm được nhiều người, mới bổ mắt và bổ não.

Sao chỉ là tương đối thôi, con người chẳng hơn gì nhau cả đâu. Họ chỉ khác nhau ở mức độ phức cảm tự ti. Nếu bạn đi DU LỊCH TRẢI NGHIỆM thì cơ bản bạn cũng chẳng bao giờ ở trong khách sạn cả. Bạn vi vu ngoài đường là chính. Còn nếu bạn DU LỊCH NGHỈ DƯỠNG thì việc gì chường mặt ra nắng gió ngoài đường? Cơ bản là trú ẩn bên trong khu nghỉ dưỡng mà thôi.

Nếu bạn bị nhầm lẫn rằng cứ ở 5 sao là vui thì bạn sẽ không vui. Quan trọng là nhu cầu của bạn thôi. Chứ thật ra, resort chỉ đáng để bạn trả 1/5. Mà mùa ế khách họ cho bạn ở với giá ... 10$ cũng được mà. Vì công dọn dẹp, checkin thì đáng mấy.

Tôi ở 5 sao chỉ khi nó có giá hợp lý. Còn nếu không, tôi ở homestay với chất lượng tương đương, giá rẻ bằng 1/5. Kể cả du lịch nước ngoài cũng vậy thôi, tôi không đi theo tour bao giờ. Tôi ở homestay cũng chẳng tốn hơn mấy. Có khi thỉnh thoảng còn ngủ ngoài công viên, có sẵn nhà vệ sinh và nước uống, chẳng tốn đồng nào!
Mark

Tâm lý người làm ở nghỉ dưỡng 5 sao

Nhìn tưởng là sướng vì môi trường "đẹp", "sang chảnh" nhưng theo tôi về tâm lý là sự thống khổ. Khi bạn làm với mức lương thấp và nhìn thiên hạ ăn chơi phè phỡn ngay trước mắt thì chẳng có gì là vui cả. Đây không đơn giản là bán bán iPhone, vì iPhone thích thì bạn mua được (với giá cắt cổ) mà đây đơn giản là cuộc sống sang chảnh bạn không có được.

Nếu khách hàng là tây thì không sao, vì tây thì có quyền sang chảnh, vì xã hội của họ tốt hơn. Vì thực ra, chúng ta (giả sử chính chúng ta là nhân viên khách sạn, resort 5 sao) không biết được bối cảnh của họ như thế nào. Chúng ta đánh đồng đơn giản là: Tây thì đương nhiên là giàu. Không giàu thì đi du lịch làm chi?

Khi điển hình hóa (STEREOTYPE) về tây như thế, chúng ta cảm thấy dễ chịu. Tây giàu mới đi du lịch, họ là người giàu ở tây, ghen tị với họ làm gì?

Nhưng thực ra, tây đi du lịch lại là "tây nghèo". Họ đi theo đoàn với giá chỉ 1/5 giá niêm yết mà thôi. Ví dụ resort 5* giá 200 USD thực ra tây chỉ trả có 40$ là cùng. Họ chỉ làm nghề cũng ... không khá gì hơn chúng ta đang làm. Họ đi du lịch được là nhờ có tỉ giá tốt, hay đúng ra là hồng phúc của tổ tiên và lãnh đạo của họ. Chứ bản thân họ là người cực nghèo ở nước họ rồi. Nhất là tây "Nga" hay "Đông Âu", thường chỉ nghèo mới sang ĐNA vì dịch vụ ở đây nghèo nàn, ưu điểm là giá rẻ.

Khách du lịch theo tour trả tiền hotel, resort chỉ 1/5 giá niêm yết!

Vậy còn khách ta thì sao? Nếu chỉ là khách đoàn thì cũng không sao, vì ta biết, họ đi bằng tiền công ty, chứ chẳng giàu có gì. Ta tử tế với họ vì họ không làm ta đau lòng.

Nhưng còn khách lẻ, khách sộp mà dám bước vào resort 5* thì đúng là "làm giàu bất chính"??? Ta không thích khách này mấy, vì cùng là người X như nhau, sao họ giàu thế nhỉ? Họ có thể thoải mái vung tiền không tiếc tay, như thế bố mẹ họ in được tiền vậy. Thực sự, nhà họ có máy in tiền thật đấy.

"Ta" giàu này mới làm ta uất hận và trào dâng phức cảm tự ti. Không thể chấp nhận được!

Mà đã làm ở resort 5 sao thì gặp phải loại khách này rất nhiều. Phức cảm tự ti càng cao thì càng phải tiêu tiền để được người khác "phục vụ" mới có thể giảm bớt phức cảm tự ti đi.

Nếu cũng đi ở resort 5 sao thì sao? Tiền kiếm được sẽ bay rất nhanh. Trừ khi bay ra nước ngoài rồi tới công ty du lịch để ... đi theo đoàn. Việc này cũng quá phức tạp vì lại tốn công đi ra nước ngoài. Nên cơ bản thì cách tốt nhất là đi du lịch theo gói ra nước ngoài, ví dụ đi Nhật 6 ngày 5 đêm khoảng 40 triệu.

Tất nhiên là toàn ở khách sạn 4, 5 sao, nên nếu không đi theo tour thì tiền khách sạn đã tốn tầm 250$ * 5 = 1250 USD (30 triệu) rồi, sao có giá 40 triệu được.

Từ đó thấy là, đa số khách du lịch đều ... nghèo hơn họ thể hiện nhiều ^^

Trừ đám "khách lẻ ta" ý. Vì khách này đúng kiểu vung tiền, tiều xài ác hơn tây cả trăm lần, và làm ta phức cảm tự ti hơn tây cả trăm lần.

Tôi cho rằng, môi trường 5 sao tương đối độc hại với nhân viên. Vì tiền lương không tương xứng với đẳng cấp tiêu xài ở đó. Nếu bạn bán một món hàng mà bạn không thể mua được thoải mái, bạn sẽ gặp rắc rối về tâm lý. Từ đó bạn sẽ muốn chăn dắt khách hàng để chứng tỏ họ chỉ là trọc phú (tâm lý thích gian lận).

Đây cũng là lý do mà tôi không thích ở những nơi như thế, vì tôi không chắc nhân viên có vui vẻ thật hay chỉ là giả tạo. Thường chỉ là giả tạo. Vì sao không ở homestay, nơi mọi người đều bình đẳng và vui vẻ nhỉ?

Ngay cả tâm lý khách ở resort 5 sao, trừ khi có một lý do cụ thể (review cho mọi người biết vv), cũng chưa chắc đã thoải mái vì điều này. Hoặc đơn giản là đi "nghỉ dưỡng" để xóa đi phức cảm tự ti của bản thân (đúng kiểu làm mệt thì phải hưởng thụ). Tóm lại, nghỉ hay không nghỉ ở 5 sao thì cũng bình thường thôi, chẳng có gì là đẳng cấp cả đâu. Chẳng phải nếu bạn sống thoải mái và đi nghỉ kiểu "thân ái" ở homestay vẫn tốt hơn chán hay sao?

Nếu bạn không có phức cảm tự ti, mọi chuyện sẽ thật dễ dàng và vui vẻ. Bạn còn chẳng bao giờ tranh cãi với ai cả.
Mark

Sử dụng dịch vụ an toàn: Sử dụng hệ thống thay vì con người (rủi ro đạo đức)

Sử dụng các hệ thống như AirBnB, Booking.com, Uber, Grab vv chứ không tương tác với con người. Vì con người ở một số nơi sẽ gian lận. Trước khi có Uber thì xe ôm tha hồ chặt chém bạn. Nếu không dùng AirBnB, Booking.com, nhân viên tha hồ chài bạn dùng dịch vụ lởm giá cao.

Khi sử dụng hệ thống, số tiền và dịch vụ được mô tả chi tiết, nên nếu có gian lận thì bạn khiếu nại dễ dàng.

Trước đây khi chưa có Uber thì tài xế taxi tha hồ gian lận, họ thu giá cao, chạy lòng vòng, dù bạn có gọi lên tổng đài thì ... chẳng ai giải quyết. Tôi từng bị mấy vố như thế, sau này, tôi chỉ dùng Uber, Grab, tức là dùng hệ thống của nước ngoài, nơi không hay ít có sự gian lận.

Vì sao con người gian lận?

Wednesday, April 10, 2019

Chủ nghĩa gia đình và kỹ năng giao tiếp

Các vụ rắc rối xảy ra cho khách hàng thường là do KỸ NĂNG GIAO TIẾP của nhân viên. Chính sách của tôi là không sử dụng dịch vụ trong nước mấy. Lý do là vì dùng dịch vụ trong nước nếu mọi chuyện như ý thì không sao, chứ mọi chuyện không như ý là sẽ khó mà giải quyết êm thấm, do nhân viên không biết cách GIAO TIẾP.

Tôi không bao giờ đi mấy dịch vụ như mát xa. Vì chẳng hiểu system của họ là gì, cơ bản là họ chỉ thích tiền TIP, rất đau đầu. Không thể giao tiếp được trong vấn đề này.

Vì sao kỹ năng giao tiếp của nhân viên không tốt?

Thông thường, khi bạn mua một dịch vụ, nếu nhân viên hướng dẫn đầy đủ và chỉ dẫn nhiệt tình, đúng đắn thì thường sẽ không gây rắc rối. Nhưng vì mọi người đều lược mất khâu này đi, nên khi vấn đề xảy ra, bản thân nhân viên cũng không biết cách giải quyết. Các công ty cũng không có chính sách hay quy trình gì cho các vấn đề mà khách hàng chịu thiệt.

Ví dụ hãng xe F

Tuesday, April 2, 2019

Vì sao Cục xuất nhập cảnh Nhật Bản siết visa du học của học sinh VN

Kỳ tháng 4 năm 2019 các cục xuất nhập cảnh Nhật Bản đã siết chặt hơn nữa visa của các bạn đăng ký du học từ VN. Theo như tôi được biết thì các trường bị tỉ lệ trượt tư cách lưu trú (COE) tăng lên (tức là không thể xin visa sang Nhật). Con số cụ thể thì tôi không nắm rõ nhưng một số cục thì tỉ lệ cấp chỉ trên dưới 50%. Đồng thời, tỉ lệ đậu nhưng hủy visa du học cũng tăng lên vì lý do kinh tế.

Ngoài ra, nhiều trường tuyển sinh cũng khó hơn hẳn, một phần do lượng học sinh đăng ký giảm đi vì gần đây bị siết chặt du học nên học sinh nản, phần khác là các em đợi để đi ... xuất lao. Tức là nhiều em thay vì đăng ký du học để đi làm thêm kiếm tiền gửi về (một việc gần như ... bất khả thi với đa số) thì chuyển sang học tiếng chờ xuất lao. Công ty xuất lao sẽ làm lý lịch giả để các em đi được, với chi phí (danh nghĩa tiền ăn học vv) khoảng 7000 ~ 9000 USD.

Một vài năm gần đây, học sinh xin visa ở đại sự quán Nhật Bản tại Hà Nội còn phải phỏng vấn kiểm tra tiếng Nhật. Và từ kỳ tháng 4/2019 này, các em tốt nghiệp cấp ba phải nộp xác thực bằng cấp ba xin từ Bộ giáo dục.

Nhưng ở miền nam lại khá yên ả. Dù không có xác thực bằng cấp ba thì vẫn nộp hồ sơ xin visa được (cần nộp bổ sung giấy tờ bằng cấp). Ngoài ra, các bạn làm hồ sơ tại miền nam cũng không bị kiểm tra gắt gao, tỉ lệ đậu tư cách lưu trú vẫn 100% (nơi khác thì tôi không biết).

Ở miền nam cũng không phải kiểm tra phỏng vấn tiếng Nhật ở lãnh sự quán.

Vì sao Nhật Bản siết visa du học của VN?

Saturday, March 30, 2019

Hướng dẫn mua vé máy bay du học Nhật Bản 2020

Trong bài này iSea hướng dẫn cách mua vé máy bay du học cho năm 2020.

Cách mua vé máy bay: Lên trang web của hãng tương ứng để tìm vé. Có hai cách đi:
- Đi trực tiếp (direct flight)
- Đi chuyển tiếp (transit) => có thể dừng chân ở 1 hay một vài điểm trung gian

Đi trực tiếp ví dụ Saigon - Tokyo, đi chuyển tiếp ví dụ Saigon - Singapore - Hiroshima, Danang - Hanoi - Osaka vv.

Cơ bản thì iSea sẽ giúp các bạn đặt vé máy bay tốt nhất/rẻ nhất tùy chặng bay của bạn.

Riêng với trường hợp đi chuyển tiếp hay tìm vé đi trực tiếp/chuyển tiếp giá rẻ thì các bạn có thể tìm vé rẻ ở trang CheapOAir (đây là cách iSea hay làm):

https://www.cheapoair.com

iSea sẽ hướng dẫn cách để có thể mua vé rẻ nhất.

Tuy nhiên, trang này mở trên máy tính bị chặn ở VN nên bạn phải dùng phần mềm VPN (mạng riêng ảo) hoặc dễ nhất là tải trình duyệt Opera về (tích hợp sẵn VPN). Hoặc bạn cài app CheapOAir lên điện thoại cũng có thể mở được.
Thông tin thêm: iSea mới thử lại có thể mở trang trên bình thường bằng trình duyệt Google Chrome.

Hai cách đặt vé

Friday, March 29, 2019

Thành phần người yêu cũ

Trước tôi có đọc trên Toyo Keizai Online bài một anh chàng nói về "thành phần người yêu cũ" (元カノ成分) và anh bị ném đá vì tội luyến tiếc nhưng quả thật, vô hình trung chúng ta bị hấp thụ người yêu cũ vào. Tức là bạn không hẳn là bạn.

Cũng như khi bạn bước chân đi phiêu lưu, bạn gặp cả ngàn người, bạn hấp thụ từ những người này. Con người hiện tại của tôi cũng không phải là tôi "nguyên bản" mà tôi đã simulation và hấp thụ vô số cuộc đời.

Trong số đó, "người yêu cũ" đầu gối tay ấp có lẽ là nhiều nhất. Như vậy, trong thành phần của chúng ta có cả "thành phần người yêu cũ". Tất nhiên, trừ những người không có người yêu cũ ra, tức là ế cho tới giờ này.

Vậy thì có gì quan trọng mà lôi ra để "chuyết"? Thực sự là nó CÓ Ý NGHĨA nhiều hơn chúng ta tưởng.

Đây là phong trào quốc dân chống ế thoát ế. Mọi người chỉ TƯ DUY SIÊU HÌNH (rập khuôn, giáo điều) rằng, chỉ cần tôi kiếm người chịu lấy tôi là tôi thoát ế chứ gì? Vì thế, họ chấp nhận chiều theo mọi ý muốn của đối phương, kể cả hạ thấp nhân phẩm, chấp nhận TRƯỜNG KHỔ CHIẾN để đạt mục đích. Nhưng bản chất là vẫn ế, hơn nữa, có thể không bao giờ kiếm được mối quan hệ lành mạnh, bình đẳng để xây dựng gia đình hạnh phúc.

Nếu bạn không ế, bạn sẽ lấy người NICE (tử tế) và mọi chuyện tốt hơn nhiều. Bạn vẫn có thể sống cuộc sống vui vẻ của bạn và có gia đình vui vẻ. Ngoài ra đấy là người bạn MUỐN lấy, không phải là người bạn PHẢI lấy để chống ế, vì đó là cơ hội cuối cùng của bạn.

Do đó, phải phân biệt được người để yêu và người để lấy (tất nhiên bạn có thể lấy cả người để yêu, miễn là bạn đủ trải nghiệm). Tôi tin rằng, những bạn nào tham gia phong trào này, dù bạn đang bao nhiêu tuổi và ế cỡ nào, cũng có thể thành công. Không quan trọng tuổi tác, thu nhập, ngoại hình, gia cảnh vv của bạn.

Thực hành chống ế thoát ế

Thursday, March 28, 2019

Người để yêu và người để lấy

Đa phần người mà bạn yêu thì bạn sẽ không lấy. Trừ khi bạn chỉ yêu duy nhất một người trong một đời, và lấy người ấy, rồi sống đến răng long đầu bạc. Nghĩa là ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, thập niên này qua thập niên khác, thế kỷ này đến thế kỷ khác ... cho tới khi sinh li tử biệt.

Như thế cũng tốt. Đỡ phải nghĩ nhiều, không tốn chi phí nhiều, mà tốn cả cuộc đời. Giống như gì nhỉ? À, đi làm công ty. Làm trọn đời trọn kiếp không chia lìa. Bạn không bao giờ nghỉ ngơi giữa chừng để làm lại cuộc đời.

Nhưng, đấy là trường hợp "may mắn" (?!). Tôi không đủ may mắn như thế, vì thế cơ bản là tôi thất tình. Khóc sưng hết cả mắt. Vòng lặp yêu - chia tay - đau khổ, dường như sẽ lặp đi lặp lại mãi. Con tim tan vỡ chưa lành thì lại vỡ tiếp, thành nghìn mảnh. Chẳng ra sao cả.

Đấy là tôi nói về "chúng sinh" thôi, chứ tôi thì không sao. Đây là triết lý: Đừng yêu ai hết lòng, chỉ yêu nửa lòng thôi.

Nếu bạn không yêu ai hết lòng, bạn không đau khổ. Sao không bắt cá nhiều tay luôn nhỉ? Nếu bạn có thể chấp nhận việc lắm mối tối nằm không.

Nhưng một điều quan trọng mà tôi rút ra trong quá trình đó là: Người để yêu và người để lấy là hai phạm trù khác nhau.

Bạn yêu một người nhưng không lấy người đấy. Bạn lấy một người mà bạn chưa yêu người ấy. Từ từ rồi sẽ yêu thôi (tất nhiên là chỉ "half-heartedly" thôi). Tình yêu của bạn thật sự là hời hợt và nhạt như nước ốc. Nhưng cũng có thể hiểu đây là tình yêu phổ quát đối với nhân loại, hoàn toàn vì mục đích an ninh và giải trí.

Tình yêu chân thành là thế nào? Kèm theo đó là một lô xích xông những ràng buộc, kiểm soát, thao túng và thuần hóa. Chẳng ai thật sự sống cuộc đời mình muốn. Họ chỉ sống trong khuôn khổ và ca bài ca "chúng ta có trách nhiệm". Sau đó chẳng phải họ lại đi học cách buông bỏ để thoát khổ hay sao?

Tôi cho rằng, cái gì cũng có mặt trái của nó.

Người để yêu và người để lấy

Wednesday, March 27, 2019

"Comment dạo sẽ có người yêu"

Dạo này tôi thấy nhiều bạn profile cao, học vấn không thấp, ngoại hình không tệ, nhưng lại ế. Thật lãng phí thời gian của các bạn và tài nguyên trong cuộc đời. Hãy suy nghĩ là chống ế vì đại nghĩa dân tộc, để có động lực lớn hơn.

Không thể hi vọng gì vào các thể loại người yêu cũ (ex) sẽ quay lại. Phải tìm mối mới thôi. Nhưng tìm ở đâu? Đây là vấn đề khó. Cơ bản là bạn chẳng biết tìm ở đâu, và cũng chẳng đi đến đâu. Bạn không bắt chuyện làm quen được, không tương tác được, không làm sao mối quan hệ từ không thành có và tiến triển để đi tới quan hệ luyến ái. Quan hệ luyến ái còn không có thì sao thoát ế nhỉ?

Dù bạn đi cà phé 3 lần 1 ngày, bạn cũng chẳng làm quen ai, hay chẳng ai làm quen bạn.

Thật may, tôi có phương pháp thoát ế. Tôi quen thêm được khá nhiều người từ online, bằng cách comment dạo. Bạn chỉ cần làm một profile thật trung lập, quăng hình chào hàng. Sau đó kết bạn và comment dạo thôi. Như vậy, bạn có thể tăng lên rất nhiều. Trong số đó, chọn ra một người tương tác tốt nhất để "công hạ thành trì, hoàn thành đại nghiệp".

Comment dạo là việc quan trọng. Nhưng vấn đề là làm như thế nào?

Bản chất của comment dạo

Tuesday, March 26, 2019

Thất nghiệp tự chủ để thành công

Quy tắc để thành công về tài chính và lối sống dù bạn kinh doanh, làm công ăn lương, bán hàng hay phi làn (freelance) vv.

Năm nay, sau 7 năm làm việc, tôi thất nghiệp. Nhưng lần này là tôi thất nghiệp một cách tự chủ. Nghĩa là không làm gì mấy. Ở nhà bán đồ, dọn dẹp nhà cửa và làm những việc mình thích. Tuy thất nghiệp, tôi vẫn có thể vừa làm vừa chơi một cách nhẹ nhàng để kiếm tiền.

Sở dĩ gọi là thất nghiệp vì tôi không đặt mục tiêu kiếm tiền gì mấy, mà ưu tiên cho LỐI SỐNG. Phải có một LỐI SỐNG TUYỆT VỜI trước, dựa trên nền tảng chọn lọc:

- Giữ lại thứ làm bạn hạnh phúc
- Bỏ đi thứ làm bạn không hạnh phúc

Nói cách khác, TỐI GIẢN HÓA những thứ không cần thiết. Cơ bản là năm nay sẽ ĐẠI DỌN DẸP. Nên tôi không tiếp khách ở nhà. Năm sau dọn nhà xong mới tiếp khách tiếp.


Điều tôi nghiệm ra trong năm thất nghiệp

Saturday, March 23, 2019

Đồ gì cũng có thể bán được kể cả ... bản thân bạn

Mỗi sáng thứ 7 tôi đều rao bán đồ cũ theo nguyên tắc và triết lý đã đề ra. Không chỉ thực hiện lối sống tối giản, thu về tiền bạc mà còn mang lại niềm vui cho bản thân và nhân loại.

Tôi cũng là bậc thầy bán hàng, mà nếu áp dụng rộng rãi thì bán được rất nhiều thứ, kể cả bản thân. Tôi nhận thấy, thứ gì cũng có thể bán được miễn là bạn bán ở giá hợp lý và tạo ra nhu cầu, hay đáp ứng nhu cầu.

Ngay cả bản thân cũng bán được, vì có hàng ngàn người thích bạn ngoài kia. Tôi phát hiện ra một con số đáng ngạc nhiên những người thích tôi ngoài kia, lên tới hàng ngàn người. Chỉ sợ không đủ sức để đi tới ảo mộng cuối cùng (final fantasy) với họ thôi. Ai cũng rất thực tế, rất chịu chơi và sẵn sàng hiến thân vì sự nghiệp cao cả của nhân loại.

Vì thế, để bán hàng, bạn phải nắm rõ giá trị hàng hóa và có niềm tin là sẽ bán được hàng. Càng ngày tôi càng bán được các món hàng quái dị hơn, mà nói thật, càng quái dị càng dễ bán. Mà bản thân tôi có khi là quái dị nhất, bán rất nhanh, như tôm tươi luôn.

Tôi bán đồ cũ quá chạy nên bị rơi vào ảo giác là mình có năng khiếu buôn bán, từ đó tăng thêm sự tự tin. Mà tự tin lại là yếu tố then chốt để ... bán hàng. Như thế, mọi người sẽ không nghĩ mình bị hố và họ thực sự hạnh phúc vì mua được hàng giá hời.

Trong tình trường cũng vậy, tránh nói những thứ thừa thãi, chỉ cần tự tin là có khi bất chiến tự nhiên thành rồi. Đừng quá bận tâm tiền bạc, vì đó chỉ là đầu tư mà thôi. Thế nào cũng sinh lời bằng ... FINAL FANTASY mà thôi. Vì chẳng phải, tận sâu trong tâm hồn của nhân loại, đều mong muốn được ai đó dẫn dắt đi tới ảo mộng cuối cùng hay sao?

Bất kỳ thứ gì cũng bán được, miễn là bạn đặt giá thích hợp. Càng rẻ bán càng nhanh. Đây là sense bán hàng của bạn.

Đây là tiêu chí nằm lòng để bán hàng: Giá lương tâm, giá lương tâm và giá lương tâm.

Bạn không bao giờ có thể lừa dối khách hàng. Lừa dối khách hàng cũng là lừa dối bản thân và bạn sẽ mất đi sự tự tin của mình. Mọi chuyện sẽ xấu đi và bạn sẽ sống trong thất bại và đau khổ.

Ngay cả trong tình trường, dù (hiện tại) là người bắt cá nhiều tay, tôi chưa bao giờ lừa dối ai.

Đi săn và bán đồ cũ là việc tôi sẽ làm hàng tuần trong năm nay, cho đến khi trở thành bậc thầy bán hàng. Chẳng phải sau đó mọi chuyện sẽ tự nhiên mà tốt đẹp lên hay sao?

Tôi còn nghĩ ra phương pháp bán hàng dùng chó nữa. Bán nhanh hơn nhiều ^^
Mark

Friday, March 22, 2019

Làm sao để gia hạn chữ ký số giá rẻ nhất?

Để khai và nộp thuế online thì bạn cần chữ ký số (token). Làm sao để gia hạn hay mua mới với giá rẻ nhất?

Tôi tìm ra nơi có dịch vụ rẻ và tư vấn uy tín trong bài trước, tất nhiên là ở trên mạng. Vừa gia hạn xong nên tôi chia sẻ kinh nghiệm ở đây, vì thế nào các bạn du học xong cũng sẽ có bạn về nước kinh doanh. Nhưng quan trọng hơn là tư duy về tiền bạc để có dịch vụ tốt giá rẻ nhất.

Tránh những người lừa dối và chặt chém

Bằng cách mua bán thông tin, người ta giả danh công ty chữ ký số để chào gia hạn như thể họ chính là công ty, nhưng sử dụng Gmail. Họ chào giá theo giá công ty cho gia hạn 3 năm là 2800k, kèm với báo giá của công ty chữ ký số, như thể họ là công ty này.

Nhưng tôi đâu phải súc sinh để người ta chăn dắt?

Vì thế tôi lên mạng tìm hiểu vì sao giá chữ ký số trên mạng lại rẻ và tìm được trang web tư vấn đó là công ty chữ ký số chẳng tốn chi phí nào mấy sản xuất chữ ký số, họ chỉ là địa chủ ngồi thu tô và bán hàng qua các đại lý, giá họ bán cho đại lý rất rẻ rồi niêm yết giá chính thức cao để các đại lý bán bao nhiêu thì bán. Đại lý nào có lương tâm thì đưa ra giá hợp lý và hỗ trợ nhiệt tình.

Sau khi tìm được công ty trên thì tôi liên lạc với họ và chỉ cần làm đơn đăng ký gia hạn, rồi mang con dấu, sao đăng ký kinh doanh, chứng minh thư và token qua làm trong 30 phút là xong. Tôi không phải làm gì mà họ gia hạn hết luôn, rồi làm hóa đơn đỏ.

Giá gia hạn chữ ký số 3 năm là 1540k (đã gồm VAT 140k).

Như vậy, suýt nữa tôi đã mất 2800 - 1540 = 1260k rồi. Mà bên uy tín giá vừa phải chăng lại hỗ trợ luôn.

Còn bên kia mặc dù chưa thỏa thuận xong đã có người mang bì thư tới đòi thu trước 2800k nữa. E là có trả tiền xong thì họ cũng sẽ chỉ hỗ trợ từ xa, có khi còn hỏng việc, vì quá nhiều tấm gương tày liếp rồi.

Nhưng thường làm dịch vụ ra kết quả rồi mới thu tiền, thì họ lại đòi thu tiền trước. Như thế bạn sẽ bị rủi ro.

Không chỉ tiết kiệm được tiền, tôi còn tìm được chỗ uy tín giá rẻ và hỗ trợ rất tốt nữa. Chỉ cần lên mạng kiếm trang nào tư vấn cẩn thận là được.

Vì những nơi tư vấn nhiệt tình trên mạng là những nơi làm việc uy tín và chất lượng. Ngay cả du học cũng vậy, iSea có uy tín và chất lượng vì tư vấn mọi thứ trên web. Bạn nào đăng ký qua iSea cũng thường yên tâm và vui vẻ làm hồ sơ. Chỉ cần bạn tìm kiếm những vấn đề bạn quan tâm tới du học là sẽ ra.

Tôi cũng sẽ tiếp tục tinh thần này trong việc tư vấn du học trong năm nay.
Mark

Thursday, March 21, 2019

Nguyên tắc gửi tiết kiệm chống lạm phát

Thay vì than vãn lạm phát cao và cảm thấy mình là nạn nhân, bạn có thể tránh được và sống khỏe. Tôi sống ... không lạm phát. Tôi không bị suy giảm mức sống như mọi người. Ngược lại, nhờ có lạm phát mà tôi kiếm được nhiều tiền hơn.

Vì sao lạm phát mà tôi kiếm nhiều tiền hơn? Vì tôi hợp lý hóa lối sống, chi tiêu. Tôi không đi các nhà hàng có mặt bằng đắt đỏ nữa, hầu như không đi nhà hàng. Vì thế, tôi tiết kiệm được số tiền đi ăn nhà hàng.

Tôi cũng hạn chế đi ăn các hàng quán tăng giá mỗi năm, như thế, tiết kiệm được các khoản này. Thay vào đó, tôi kiếm quán tốt hơn (tôi có list ra cả thực đơn có thể ăn) và tự nấu ở nhà.

Nên cơ bản là sống không lạm phát. Nhưng nếu bạn giữ tiền mặt (bắt buộc vì bạn phải chi tiêu) thì làm sao để tránh mất giá?

Đây là thời đại kết hối, kết kim. Mục đích là để in tiền mua ngoại tệ trả nợ. Các bạn xuất lao Nhật Bản về bán ngoại tệ giá rẻ (bán công sức giá rẻ), mà năm sau tỉ giá vẫn không tăng, nên nếu bán sẽ bị mất mát do trượt giá nữa.

Nếu bạn giữ ngoại tệ, giữ vàng rồi lại phải bán ra khi cần tiền thì bạn bị mất rất nhiều. Do đó, hãy chuẩn bị một số nội tệ đủ để sống và gửi ngân hàng lấy lãi. Phần lãi ngân hàng sẽ bù vào một phần lạm phát.

Trong bài này, tôi luận về nguyên tắc gửi tiết kiệm chống lạm phát để thúc đẩy "phong trào quốc dân chống bão lạm phát".

Đây là biểu lãi suất ngân hàng:


Kỳ hạn 1 tháng ~ 5 tháng là tầm 5.5%, kỳ hạn 6 ~ 11 tháng là 7%, kỳ hạn 12 tháng là 8.4%.

Như vậy, nếu bạn chia nhỏ số tiền và gửi kỳ hạn 1 tháng cho linh hoạt, thì bạn được 5.5% mỗi năm, tức là giảm được trượt giá 5.5%.

Nhưng tốt hơn thì bạn nên gửi trước 6 tháng, để được lãi suất 7%. Còn tốt nhất là bạn gửi trước 12 tháng, để được lãi suất >8%.

Nếu bạn có kế hoạch hợp lý để chi tiêu và gửi được trước 1 năm thì bạn được lãi >8%, như vậy cơ bản là chống được lạm phát. Tôi sẽ hướng dẫn cụ thể bên dưới.

Vì sao lãi suất ngân hàng cao khi lạm phát cao?

Bí quyết bán đồ cũ

Năm nay tôi bán được khá nhiều đồ cũ. Đây là bí quyết: Đăng lên trang Chó Tốt và "ôm cây đợi thỏ".

Tôi đã bán được bộ bàn ghế lớp học, máy tính, máy scan, thậm chí cả tạ. Tôi có đăng cả trang Chó Tốt và trang Nhất Táo nhưng Nhất Táo không bán được món nào. Chỉ cần số điện thoại là có thể đăng ký, không cần xác thực gì lằng nhằng.

Dưới đây tôi nếu các bí quyết, mindset để bán đồ cũ để bạn cũng có thể thành công.

Vì sao bán đồ cũ?

Tôi muốn thực hiện các lý tưởng sau:
- Lối sống tối giản mang lại hạnh phúc cho bản thân
- Đồ cũ được sử dụng đem lại niềm vui cho nhân dân
- Cuối cùng là tiền thu về sẽ dùng để chống lạm phát

Đồ cũ ở nhà chỉ là rác do không dùng, lại vướng chỗ, làm ta bận tâm, phân tâm. Nếu vứt đi thì cũng được thôi, nhưng như thế là lãng phí, vì đồ cũ vẫn xài rất tốt, như đồ mới. Do đó, bán đồ là tốt nhất, vừa dọn dẹp được đồ, vừa mang lại giá trị sử dụng (reuse, recycle) cho đồ và đem lại niềm vui cho người sử dụng.

Nguyên tắc: Chỉ bán chứ tuyệt đối không cho không.

Vì nếu bạn cho không, sẽ có những người cơ hội tới lấy, họ lấy chỉ vì nó miễn phí. Vì thế, nó không có giá trị sử dụng mấy với họ, còn mất công đi lấy. Họ sẽ cảm thấy bị THIỆT HẠI.

Còn nếu bạn bán, người mua phải trả tiền nên họ sẽ cân nhắc, phải là người thật sự có nhu cầu mới mua. Họ mua được giá hời thì sẽ hạnh phúc.

Mà lạ là, nhiều người không coi trọng nếu bạn cho họ miễn phí, vì họ tư lợi. Như người được bố thí vậy, họ chẳng bao giờ coi trọng để phấn đấu, họ chỉ coi công sức của bạn như là cỏ rác mà thôi. Nhưng cũng đồ vật ấy, bạn càng bán cho họ giá cao, họ càng TRÂN TRỌNG nó.

Tôi ví dụ, nhà, xe là những thứ vô dụng, có cũng được không có cũng chẳng sao. Nhưng được tư sản mại bản, tư sản "dự án" bán rất đắt, nên thành thứ vô cùng có giá.

Còn những món đồ nhỏ, gần như miễn phí, rất hữu dụng, thì lại không ai coi trọng.

Lối sống tối giản và phong trào quốc dân chống bão lạm phát

Tuesday, March 19, 2019

Giải mã hội chứng tâm lý "Mất cả thanh xuân để ..."

Dạo này có trào lưu "mất cả thanh xuân để ..." mà nguồn gốc là từ đám nghệ sỹ nửa mùa, hài nhảm trên truyền hình. Nhưng trong tâm lý NẠN NHÂN HÓA BẢN THÂN của nhiều người, nhất là phụ nữ thì hội chứng này tồn tại lâu lắm rồi. Chúng ta thường nghe họ than mất cả thanh xuân lo cho chồng cho con.

Vì sao có hội chứng tâm lý "mất cả thanh xuân để ..."

Vì con người hối tiếc vì việc mình làm, hơn nữa, họ không chịu trách nhiệm với việc mình làm. Họ muốn đổ lỗi cho người khác hay cho thời cuộc. Thường khi nói câu này họ sẽ tự nạn nhân hóa bản thân và tìm ra "phạm nhân" phải chịu trách nhiệm cho việc đó. Tốt nhất là phạm nhân nên bồi thường về vật chất, tinh thần cho họ. Hoặc đơn giản là THAN THÂN TRÁCH PHẬN để xoa dịu cảm giác đau khổ tức thời.

Ở đây là trừ trường hợp nói giỡn ra, nhưng theo tôi, kể cả bạn đùa giỡn, bạn cũng không nên nói như vậy. Vì nói thế là thất lễ với bản thân và với người khác.

Như thế, hội chứng này có tâm lý từ sự TƯ LỢI: Chỉ muốn có ai đó làm cho mình sung túc, đầy đủ và hạnh phúc. Mọi người phải có trách nhiệm để tuổi thanh xuân của họ thật tuyệt vời, nghe cứ như là "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" và các phong trào cánh tả, chủ nghĩa cộng đồng.

Vì tôi là thanh niên nên mọi người phải ưu tiên tôi, phải làm cho tôi hạnh phúc, mặc dù tôi không hiểu mình là ai và bản thân mình muốn gì cả.

Những người suy nghĩ thế này nhất định sẽ không thể hạnh phúc. Vì ngay từ trẻ mà đã tư lợi được như vậy, thì về già sẽ thế nào? Sẽ đến một lúc bị DỤC CẦU BẤT MÃN và phải đi học cách BUÔNG BỎ, nhưng lúc đấy cũng tàn đời rồi.

Tôi cho rằng không thể suy nghĩ "mất cả thanh xuân để ..." vì chính bản thân bạn. Các lý do như dưới đây.

Phi logic khi "mất cả thanh xuân để ..."

Câu chuyện chữ ký số

"Đừng bao giờ để ai lấy tiền của bạn một cách không chính trực"

Số là tôi phải gia hạn chữ ký số cho công ty của một người bạn. Nếu theo giá niêm yết của các công ty cung cấp chữ ký số thì khá cao, 1200k ~ 1800k/năm, còn nếu các đại lý trên mạng thì lại khá rẻ do chiết khấu, vậy có thể tin được các đại lý này không? Để tránh mất tiền và đêm dài lắm mộng, tôi đã tự mình tìm hiểu về chữ ký số và làm rõ câu hỏi:

Vì sao giá thuê hàng năm của chữ ký số trên mạng rẻ hơn hẳn giá niêm yết công ty?

Chữ ký số thường là một token dạng USB cắm vào máy tính để "ký số" cho các văn bản mà bạn gửi lên thuế. Vì thế, giá trị của nó thực ra là cực kỳ rẻ, nếu cho không cũng được. Ngành kinh doanh chữ ký số thực chất là sinh lời khủng khiếp. Giống như mạng điện thoại di động vậy, đầu tư hạ tầng một lần là thành "địa chủ" ngồi thu tô.

Chữ ký số là một dạng như thế. Địa chủ ngồi thu tô mà thôi. Vì thế, họ lời rất khủng. Bản thân các hãng còn chẳng buồn tự bán hàng cho khách lẻ vì mất công bán hàng, chăm sóc khách hàng.

Họ chỉ cần bỏ mối cho đại lý là thu tô các doanh nghiệp hàng năm. Vì thế, họ bỏ mối cho đại lý rẻ hơn giá niêm yết nhiều. Giá niêm yết là giá vô cùng khủng khiếp, ví dụ gói 3 năm đã chuyến mãi là xấp xỉ 3000k.

Dù họ không làm gì mấy, bạn phải cống nạp cho họ 1000k/năm. Ngay cả token sản xuất ở China giá dưới ... 1 USD, họ bán được cho bạn với giá 500k chưa thuế nữa.

Tôi không thấy ngành nào kinh doanh lời mạnh như ngành token và chữ ký số này.

Vì thực chất họ bỏ giá nào thì cũng lời khủng, ngoài ra họ cũng cạnh tranh với nhau, nên giá bỏ cho đại lý rất rẻ. Phần còn lại là hoa hồng cho đại lý. Như vậy, mỗi đại lý niêm yết giá bán khác nhau, còn tùy theo dịch vụ chăm sóc khách hàng mà họ cung cấp.

Vì thế, đừng dại gì mua giá niêm yết hay mua trực tiếp từ công ty chữ ký số với giá vô cùng cắt cổ. Hãy chọn đại lý có uy tín và giá rẻ. Vì bạn vẫn phải "cống nạp" cho những địa chủ có quyền thế này - những người là bạn của Big Brother (Trại Chủ) và thi lễ với Big Brother thường xuyên.

Chọn đại lý có uy tín như thế nào?

Monday, March 18, 2019

Hướng dẫn du học: Không làm thẻ tín dụng VN để rút tiền ở Nhật

Lý do: Phí rất cao, có thể xấp xỉ 10% (phí đổi tiền, phí thanh toán ngoại tệ, phí rút tiền mặt vv).

Tôi đã từng rút tiền bằng thẻ ngân hàng bên Nhật, tốn tới gần 10%. Thẻ tín dụng làm ở VN để rút bên nước ngoài thì sẽ tốn tỉ giá, tốn phí rút tiền mặt, tốn phí ngoại tệ, vv nên bạn sẽ mất tầm 10%. Ví dụ rút 20 triệu bên Nhật bạn sẽ mất tầm 2 triệu.

Khi bạn đi chuyển tiền ở ngân hàng, ngân hàng rất khuyến khích bạn làm thẻ tín dụng để sang Nhật chi tiêu và rút tiền. Lý do là vì nếu bạn làm thế, họ không làm gì cũng kiếm tiền rất nhiều.

Tôi không khuyến khích bạn làm thế. Đừng bao giờ tốn những phí như vậy.

Nếu bạn cần gia đình chuyển tiền qua thì tôi hướng dẫn thủ tục ngân hàng (rất đơn giản) tại trang web này. Thường chỉ cần bạn scan giấy tờ hộ chiếu, tư cách lưu trú, chứng nhận học sinh vv là gia đình chuyển được tiền đi, chỉ tốn tiền gửi và tiền nhận bên đó.

Lúc ban đầu bạn cũng nên cầm tiền theo 20 ~ 40 triệu là được.

Ví dụ bạn gửi 100 triệu thì tốn phí gửi tiền VN (vài trăm k) và phí nhận bên Nhật (2000 ~ 4000 JPY) nên sẽ mất tầm 600 - 1000k là cùng. Tức là cao nhất là tốn 1 triệu/100 triệu = 1%.

Còn nếu dùng thẻ tín dụng VN để rút tiền bên Nhật, bạn tốn khoảng 10 triệu.

Thay vì dùng thẻ tín dụng bạn có thể có 9 triệu để trang trải sinh hoạt phí.

Vậy tiền này đi đâu? Đương nhiên là vào túi ngân hàng rất ngon lành. Vì thế, việc họ ra sức khuyến khích bạn cũng là dễ hiểu nhưng tôi lại thấy đạo đức nền kinh tế tư bản hiện nay có vấn đề. Vì người tư vấn CÔNG CHÍNH không thể tư vấn để khách hàng mất tiền.

Cũng như người bán xe hơi hay bán nhà, họ tư vấn bạn mua thứ mắc nhất, vì như thế hoa hồng của họ là cao nhất. Không thể tư vấn như thế vì người tư vấn không làm việc vì tiền mà vì hạnh phúc chung, đương nhiên là cả hạnh phúc của khách hàng. Như thế mới có thể thanh thản và vui vẻ.

Các bạn làm hồ sơ tại iSea nếu cần tư vấn gì thì cứ liên lạc nhé.
iSea

Wednesday, March 13, 2019

Vì sao phụ nữ luôn luôn là nạn nhân?

Vì sao phụ nữ, chứ không phải người già, trẻ em bị bạo hành, người vô gia cư, mới là nạn nhân? Vì họ phải sinh con, phải nuôi dạy con? Tôi cho rằng không phải như vậy. Nếu thế thì mọi người còn khổ hơn nhiều: Họ còn phải SỐNG nữa, phải kiếm thứ gì nhìn có vẻ sạch sạch để bỏ vào miệng. Như vậy, mọi người đều là nạn nhân.

Hơn nữa, phụ nữ là nạn nhân chỉ là phong trào ở những nước kém phát triển. Ở nước phát triển, không ai coi phụ nữ là nạn nhân, ngược lại thường là "Lady first", phụ nữ được ưu tiên vì vai trò của họ.

Ở những nước kém phát triển, phụ nữ mới chính là những người TỰ NẠN NHÂN HÓA BẢN THÂN. Việc này trở thành một phong trào, sau đó một số nam giới "con ngoan hiền của mẹ", "hiếu thảo với gia đình", những người bị tẩy não và thao túng, cũng hùa theo hô hào. Nhưng cơ bản thì phong trào "phụ nữ là nạn nhân" là do phụ nữ khởi xướng và lãnh đạo. Còn đám nam giới hùa theo chỉ là "gia súc chăn dắt của hội chị em" mà thôi.

Lý do căn bản để phụ nữ là nạn nhân

Monday, March 11, 2019

Giấc mơ hải cẩu trắng vào ruộng vườn tiêu điều

Người ta thường nói: Người thông minh thường có giấc mơ dài và thú vị hơn. Hơn nữa, bạn thường nhớ được giấc mơ đó.

Tôi sửa lại: Nếu bạn thông minh hơn, bạn có giấc mơ dài và thú vị hơn. Vì trí thông minh (IQ) cũng là thứ có thể có dãn, thậm chí cải thiện được.

Chứng tỏ trong năm qua tôi thông minh lên khá nhiều. Giấc mơ thường là những uẩn ức trong tiềm thức, bằng cách giải mã giấc mơ, bạn sẽ biết thực sự bạn muốn gì. Từ đó xây dựng lý tưởng và thành công.

Nhìn ra được vấn đề (uẩn ức) thì sớm muộn bạn sẽ giải quyết được vấn đề. Vì nếu bạn mơ dài và nhớ được giấc mơ nghĩa là bạn khá thông minh, nên năng lực giải quyết vấn đề sẽ cao.


Giấc mơ hải cẩu trắng vào ruộng vườn tiêu điều

Friday, March 8, 2019

Âm mưu thú cưng trong tình trường

Nếu bạn không đẹp cũng chẳng có "tam cao" (thân thể cao, trí tuệ cao, tiền lương cao) mà chỉ thường thường bậc trung, thì xác suất trở thành cao thủ tình trường là bao nhiêu? 3%.

Nhưng dù bạn đẹp và có "tam cao", xác suất cũng chỉ là 3% mà thôi. Vì làm gì cũng chỉ có 3% là thành công. Đây là những người có luân lý (mindset) và ý chí. Con người thiếu luân lý, thiếu ý chí nên không đạt tới được cao thủ tình trường, không phải thiếu chiều cao, thiếu trí tuệ hay thiếu tiền. Mà không chỉ trong tình trường, trong lĩnh vực gì cũng vậy thôi. Kể cả giảm cân cũng vậy, nếu bạn có luân lý (mindset) và có ý chí (tâm hồn) thì thật dễ dàng, sẽ bất chiến tự nhiên thành thôi.

Vì thế, xác suất thành công là 100%. Nhưng mọi người đều không có ý chí và tự hài lòng, nên không phát huy được năng lực, sống "hạnh phúc" trong một mớ bòng bong các uẩn ức. Về lâu dài, ma trận như vậy sẽ sụp đổ. Nam thanh nữ tú cơ bản không có tình yêu hạnh phúc hay hôn nhân hạnh phúc.

Hôm nay, tôi chỉ cho bạn về ÂM MƯU THÚ CƯNG để thành công một cách dễ dàng. Quá dễ dàng và có thể thành một công thức để bách chiến bách thắng. Trừ những thất bại ra ý.

Vì sao bạn đẹp trong mắt người khác?

Sunday, March 3, 2019

Nước mắm chính luận

Tôi mới được khai sáng về nước mắm nên trong bài này, tôi sẽ viết cách làm sao chọn nước mắm tốt.

Thường người ta bị bó buộc vào giáo điều hễ là người VN thì phải ăn mắm, có khi phải tắm bằng mắm luôn. Nếu bạn không ăn mắm, thế nào cũng bị người ăn mắm hỏi: Có phải người VN không?

Không lẽ, một Anh Da Đen ăn mắm cũng thành người VN?

Ăn mắm hay không chẳng quan trọng gì. Ấy vậy mà nhiều người rất tự hào việc ăn mắm. Nhưng theo tôi, đa số lại không biết gì về nước mắm cả, họ chỉ ăn nước mắm công nghiệp thật rẻ tiền mà thôi.

Họ còn chẳng biết nước mắm truyền thống là gì.

Chất điều vị: Lý do nước mắm có vị ngon ngọt "lừa dối"

Vì sao nước mắm có vị ngọt?

Vì sao dân phố không hạnh phúc?

Như tôi vừa nói trong bài Tabibito:
Tâm hồn dân phố đã thối nát trong sự bon chen.

Thực sự thối nát và hủ bại. Mọi thứ họ đều có thói quen "quy ra thóc". Cứ vô nhà hàng, quán cà (phê), là nghe những chuyện mua đất ở đâu, bán đi kiếm lời bao nhiêu. Họ cố gắng kiếm thật nhiều tiền - hi sinh cả hạnh phúc - sau đó lại dùng tiền mua hạnh phúc.

Nghe họ nói chuyện tôi phải phì cười, vì họ đã đi chệch hướng.

Làm sao cuộc đời có thể "quy ra thóc" được nhỉ? Nếu tâm hồn mà được giá, họ cũng bán luôn.

Tiền là một con số quy ước thôi. Bạn vui sống vì bạn có rất nhiều "người yêu" và đem lại niềm vui cho họ. Chẳng ai đòi tiền của bạn cả.

Dân phố giải quyết mọi thứ bằng tiền

"Tabibito" (旅人)

Tabibito (旅人, lữ nhân) nói nôm na là "dân phượt", hay "chủ nghĩa xê dịch". Phân biệt với "dân phố" là dân sống ở thành phố và đánh mất đi thế giới quan đích thực.

Đây là điều tôi nghiệm ra: Khi bạn bước chân đi phiêu lưu, biết bao nhiều điều tốt đẹp xảy ra.

Rất nhiều chuyện cảm động, truyền cảm hứng cho chúng ta. Gần đây tôi có xem trên Yêu Tiếp chương trình 新婚さんいらっしゃい Shinkonsan irasshai của Nhật (phiên bản Việt là "Vợ chồng son"). Có một tập là một anh 40 tuổi lấy cô gái 24 tuổi, cô gái này (xuất thân Tokyo) năm 3 đại học bị "thất tình lớn" nên quyết định vào kỳ nghỉ xuân sẽ du lịch quá giang (hitchhike) một vòng nước Nhật, và gặp anh này ở tỉnh Kochi (Cao Tri). Anh này kinh doanh cơ sở lưu trú du lịch và thường cho mọi người trọ ... miễn phí.

Shinkonsan irasshai

Cái hay là thế này: Khi bạn bước chân ra đi thì biết bao nhiều điều tốt đẹp xảy ra.

Nhất là về "nhân duyên".

Vậy triết lý ở đây là gì? Vì sao phiêu lưu thì chuyện tốt đẹp xảy ra?

Saturday, March 2, 2019

Thành công trong mục tiêu tiết kiệm tiền: Mẹo tiết kiệm tiền 2019

Tôi đã đạt được thành công trong việc tiết kiệm tiền vào tháng 2. Cụ thể là chi tiêu cá nhân không vượt quá 5 triệu.

Vì sao lại tháng 2? Vì tháng 2 là ít ngày nhất, chỉ có 28 ngày nên dễ thành công hơn. Quan trọng là phải có thành công bước đầu, để có thể động lực phấn đầu về sau.

Cũng hơi vất vả vào mấy ngày cuối tháng, hầu như tôi phải ăn "cây nhà lá vườn" và không dám chi tiêu gì, nhưng cuối cùng đã thành công.

Đây là tổng kết chi tiêu:
- Thực phẩm: 3,934k
- Daily goods (nước tinh khiết vv): 270k
- Hobbies (cafe vv): 59k
- Utilities (điện, nước vv): 533k
- Xăng xe vv: 192k

Tổng: 4,988k

Tất nhiên là chi tiêu cho chó và giao tế (socializing) thì không tính, vì chó là khoản chi cần thiết, còn socializing là "công việc".

Từ khi bắt cá nhiều tay thì khoản socializing tăng vọt, nhưng từ từ sẽ có phương pháp tiết kiệm lại thôi. Đơn giản là chuyển sang quán bình dân là xong. Chúng ta đều chỉ đầu tư ban đầu, chứ không ai đầu tư mãi. Còn ban đầu, bạn vẫn phải dùng tiền để đảm bảo thành công, thì sẽ dễ thành công hơn. Đây chỉ là dùng tiền đúng chỗ, đúng lúc thôi. Ai mà đi ăn nhà hàng mãi được chứ?

Làm thế để hạn chế chi tiêu?

Friday, March 1, 2019

Trung nghiệp: Phát huy nghệ thuật "lắm mối tối nằm không"

Trung nghiệp (sự nghiệp tài chính, công việc vv) cũng có thể lắm mối tối nằm không. Đây không hẳn là một rủi ro, mà có thể là một TRIẾT LÝ SỐNG. Tức là, nếu biết "lắm mối tối nằm không" thì bạn có thể thành công về trung nghiệp, nói nôm na ra thì là tự do về tài chính, thích làm gì thì làm mà không bị rào cản về tiền bạc. Dù sao thì cũng không tự do lắm, vì nếu bạn thành công về trung nghiệp thì bạn cũng hạnh phúc rồi, không có nhu cầu tiêu tiền nữa.

Lắm mối tối nằm không có thể hiểu là:
- Theo đuổi quá nhiều mục tiêu cùng lúc và không đạt mục tiêu nào vào chung cuộc
- Theo đuổi nhiều mục tiêu nên có vẻ như là chẳng có mục tiêu nào

Mọi người thường nghĩ là nếu có thể làm thật tốt một kỹ năng và phát triển thành bậc thầy thì sẽ kiếm nhiều tiền. Đơn giản bạn là chuyên gia và vào một công ty lớn rồi phát huy năng lực, được trọng dụng, được thăng tiến, từ đó kiếm được lương thưởng cao và đạt được trung nghiệp.

Nhưng rất ít người làm được thế, trừ những CEO nổi danh. Cơ bản, bạn có thể là chuyên gia nhưng mức lương không bao giờ tương xứng với kỳ vọng hay năng lực.

Ngược lại, nếu bạn làm một số nghề thì nhìn như chẳng có sự nghiệp gì, nhưng lại kiếm được khá nhiều tiền. Hơn nữa, vì có vẻ chẳng có sự nghiệp gì nên nhìn như bạn chẳng làm việc mấy.

Bạn có thể "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm" mà vẫn kiếm bộn tiền, ngoài ra, có thời gian chăm chó.

Thế là thế nào? Tôi gọi đây là nghệ thuật "lắm mối tối nằm không". Bạn chẳng làm chính thức một công việc nào, mà là một nhóm việc liên quan đến nhau.

Đến một ngày, nếu bạn lóe lên ý tưởng, cộng với phát huy nhiều kỹ năng mà bạn học được, bạn có thể "nhất kiếm định thiên hạ", trong thoáng chốc mà thành công, đổi đời. Đổi đời là việc mà người đi làm trong tổ chức khó mà có thể thực hiện được, vì họ bị bó buộc trong khuôn khổ của tổ chức (công ty).

Nghệ thuật "lắm mối tối nằm không"

Saturday, February 23, 2019

"Lắm mối tối nằm không"

Đây có lẽ là nỗi lo sợ lớn nhất của người bắt cá nhiều tay. Người Bổn có câu:

大欲は無欲に似たり / Taiyoku wa muyoku ni nitari
Lắm mối tối nằm không / Tham vọng lớn cũng như không có tham vọng

Câu "lắm mối tối nằm không" có thể hiểu theo nhiều nghĩa:
- Bạn theo đuổi quá nhiều mục tiêu nên không đạt mục tiêu nào
- Bạn nhìn có vẻ như "nằm không" nhưng thực ra là có "lắm mối"

Người có tham vọng lớn cũng như là không có tham vọng, vì tiểu nghiệp (luyến ái), trung nghiệp (tài chính), đại nghiệp đều có vẻ không tiến triển mấy. Nhưng nếu không có tham vọng thì tất nhiên cơ bản là không đạt được gì lớn, sống cam chịu trong sự thường thường bậc trung.

Sự thật thì có cần sợ "lắm mối tối nằm không" hay không? Không, việc gì. Nếu bạn từng ở Bổn thì bạn cũng quen cô đơn rồi. Cô đơn là một người bạn, hơn nữa là một người bạn tốt. Sống thế thật là thoải mái.

Dù bạn có bắt cá nhiều tay và thành công đi nữa, thì có thể là sẽ có ngày "lắm mối tối nằm không" mà thôi. Tóm lại, đã sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết chưa? Nếu câu trả lời là "rồi" thì cứ thoải mái mà bắt cá nhiều tay. Chẳng có nỗi đau nào cả đâu.

Nếu bạn bắt cá nhiều tay thì bạn sẽ sớm thành công thôi, theo tiêu chí: Gặp 100 người, quen 10 người, lấy 1 người.

Những người than ế thực ra không gặp 100 người, không quen 10 người. Số người yêu của họ không đủ hai bàn tay, thì làm sao mà không ế nhỉ? Cứ nâng cao số người yêu cho đủ hai bàn tay là sẽ thoát ế ngay.

Mà để làm thế trong khi vẫn còn trẻ thì chỉ có cách bắt cá nhiều tay mà thôi. Nếu thất bại thì gọi là "lắm mối tối nằm không".

Căn bản là làm thế nào thì thoát ế?

Nếu bạn đang không có người yêu cũng không độc thân vui vẻ, bạn ế.
Nếu bạn đang trong một mối quan hệ không hạnh phúc, bạn ế.
Nếu bạn đang trong một mớ bòng bong, bạn ế.
Nếu bạn đang trong một mối quan hệ hạnh phúc và luôn lo sợ nó sẽ kết thúc, bạn ế.
Nếu bạn có gia đình viên mãn nhưng vẫn thấy thiếu thốn, bạn ế.

Thursday, February 21, 2019

Nước tốt để sống lâu

Nếu muốn sống lâu thì phải dùng nước tốt. Thế nào là nước tốt? Hôm nay tôi chuyết về 3 loại nước:
- Nước tinh khiết (nước được lọc RO, khử trùng bằng tia cực tím vv)
- Nước khoáng (mineral water)
- Nước ion (nước kiềm)

Ngoài ra, như chúng ta biết, là "nước máy" (水道). Nước máy ở Nhật uống trực tiếp được, còn ở VN thì không, ở VN bạn phải luộc nước lên hoặc dùng nấu nướng, phải có đun sôi lên.

Muốn sống lâu và có sức khỏe tốt, thì nước đưa vào "thực đạo" của bạn phải là nước tốt. Đừng bao giờ cố gắng đưa nước máy càng nhiều càng tốt vào người. Việc dùng nước tốt làm tăng chi phí sinh hoạt nhưng cũng rất đáng, vì nếu sống lâu hơn, khỏe mạnh hơn thì bạn có thể kiếm lại cả triệu lần như thế.

Có nên dùng nước máy nấu ăn?

Nước cứng và nước mềm

Nước khoáng là nước cứng, vì chứa các chất khoáng như Mg, Ca, vv. Còn nước không chứa chất khoáng gọi là nước mềm. Mỗi nước có "độ cứng" khác nhau tùy theo hàm lượng chất khoáng. Tôi chẳng quan tâm tới khoa học!

Nước mineral water (nước khoáng) là nước cứng còn lại cơ bản là nước mềm. Nước máy là nước mềm.

Đây là quy tắc nằm lòng:

Không dùng nước cứng nấu ăn hay pha sữa vv

Cơ bản thì nước cứng (nước khoáng) không dùng để nấu ăn hay dùng sống trong món ăn như pha sữa cho trẻ nhỏ. Vì khoáng khiến thận phải làm việc nặng nhọc, mệt mỏi, dễ gây các vấn đề tiêu hóa như tiêu chảy vv.

Bạn chỉ THỈNH THOẢNG nên uống nước khoáng mà thôi, vì khoáng cũng như vitamin, không thể dùng nhiều, cơ thể sẽ phải đào thải lượng thừa rất mệt mỏi và không tốt cho sức khỏe.

Dùng nước tinh khiết nấu ăn, pha trà vv

Wednesday, February 20, 2019

Làm sao để thành công về trung nghiệp?

Cần nỗ lực gì để thành công về trung nghiệp, nói thẳng ra, là tiền bạc dư dả tới mức tự do về tài chính? Nếu bạn phải nỗ lực thường xuyên, bạn sẽ không mấy hạnh phúc, và đây là đặc điểm chung của những người "thành công về kinh tế nhưng hi sinh hạnh phúc cá nhân".

Họ đi xe thật là đẹp, vợ họ ở nhà ngoại tình với người khác. Tuyệt thật!

Tôi đưa ra điều kiện để thành công về trung nghiệp như dưới đây:
1. Ích kỷ ở mức tối đa (để có thể "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm")
2. Tự cao tự đại
3. Không phải là người theo chủ nghĩa gia đình

Không theo chủ nghĩa gia đình không có nghĩa là đối xử tệ với gia đình. Tôi không theo chủ nghĩa gia đình nhưng không đối xử tệ với gia đình, tôi đối xử với họ như đối xử với chó: Rất bình đẳng và tử tế. Tôi là người theo chủ nghĩa Dog Supremacy (Chó là trên hết, chó là số một).

Khi nói rằng bạn đối xử với người như đối xử với chó, những nhà hủ nho đạo đức giả thường "cười mỉa" nhưng bản tính của họ là như vậy thôi. Vì họ không đối xử tốt với chó bao giờ.

Ngược lại, không phải theo chủ nghĩa gia đình là sẽ không thành công. Nếu theo chủ nghĩa gia đình mà nền tảng tốt, bạn vẫn thành công. Nhưng thành công này sợ là không lặp lại được thôi.

Với ba điều kiện trên, bạn thành công về trung nghiệp dù có hoàn cảnh gia đình tồi tệ và dù bạn bắt đầu với hai bàn tay trắng (như tôi).

Sau khi hoàn thành trung nghiệp, mọi người sẽ lấy bullshit của bạn ra để ca ngợi và sẽ có một đám fan bại não cắp sách theo học.

Nhưng quan trọng là, bạn sẽ có rất nhiều tiền và có thể sống vô cùng thoải mái, có thể qua xứ Bổn mà thăm bạn bè và ăn tsukemen (mỳ chấm).

Whatever! Dù lợi ích là gì thì quan trọng nhất vẫn là lợi ích về tinh thần: Bạn có thể cười nhạo những bọn hủ nho theo chủ nghĩa gia đình. Vì bọn này cười mỉa bạn mà?? ^o^

Sự nguy hiểm của chủ nghĩa gia đình

Tuesday, February 19, 2019

Trung nghiệp

Làm sao thành công về tài chính theo cách bullshit nhất trên đời? Và trở thành bậc thầy về joker lifestyle?

"Trung nghiệp" là một trong "tam nghiệp" (tiểu nghiệp, trung nghiệp, đại nghiệp), nếu bạn muốn sống vui vẻ thì phải hài hòa tam nghiệp. Trung nghiệp thì nói thẳng ra là sự nghiệp về công việc và tài chính. Làm thế nào để trung nghiệp thành công, hơn nữa, một cách tự nhiên chứ không phải bằng cách bóp méo tiểu nghiệp và đại nghiệp?

Vì biết bao nhiều người hi sinh cuộc đời, niềm vui, lý tưởng vì tiền bạc. Chẳng phải thế nhân đang điên loạn vì tiền, lấy tiền làm mục đích sống, để tỏ ra sành điệu, sang chảnh, hạnh phúc và so kè với nhau hay sao?

Rồi cũng có thể có nhiều tiền nhưng thể xác rệu rã và tâm hồn đã rách nát. Liệu có cách nào để có trung nghiệp mà không vất vả không? Tôi đề xuất trong "hạnh phúc chuyết luận".

Bất cứ ai cũng có thể lập trung nghiệp!

Thời đại này là thời đại nào, năm nay là năm bao nhiêu?

Sunday, February 17, 2019

Vì sao "Tây già" không ế?

Rảo bước khắc các đô thị châu Á, nhất là vùng Đông Á nơi có các em Asian da trắng tóc dài cũng là một điều thú vị trong cuộc đời. Có lần tôi bước vào condominium thăm bạn và bước ngang qua hồ bơi. Đập vào mắt là các anh da đen dắt những em châu Á da trắng như bông bưởi, cực kỳ xôi thịt, còn các anh Tây trắng già thì lại đi với các em Á có phần kém nhan sắc, nhìn còn hơi già và tàn tạ nữa.

Ngay từ thời trẻ tôi đã thấy được điều này. Cả ở bên Bổn cũng thế. Nếu đã là anh da đen giàu có, thì thế nào cũng đi với em xôi thịt trắng bóc. Nhưng cứ anh da trắng mà già, là đi với một em hết sức bình thường.

Tôi kết luận: Đã phàm là dân da màu thì ai cũng thích xôi thịt. Xôi oản phải bự, cầm mới đã tay, mới cảm thấy thi vị về cuộc đời. Còn với các anh Tây già thì không hẳn như thế, các anh cứ như là trong một thế giới khác mà nhan sắc, xôi thịt chỉ nhẹ như lông hồng.

Tôi biết, tận sâu trong tâm hồn, tôi là người châu Á xôi thịt, điều này chỉ dẫn tôi tới hố thẳm tuyệt vọng.

Kể từ ngày về nước thì quang cảnh này còn thường xuyên hơn. Công thức Tây già - gái thường thường bậc trung trở thành thứ gì đó thật quen thuộc.

Kể từ ngày viết series "Cao thủ tình trường", tôi mới thực sự bước chân vào tình trường và đột nhiên một ngày tôi hiểu ra vấn đề.

Đó là Tây già không ế.

Lối sống "Tây già": Phụ nữ không cần trắng bóc như bông bưởi,
họ chỉ cần là phụ nữ!

Vì sao Tây già không ế?

Friday, February 15, 2019

Không phải là tiền, kỷ luật mới mang lại hạnh phúc

Tôi đã hoàn thành mục tiêu 3 ngày đầu năm không tiêu tiền. Vẫn hạnh phúc như bình thường, không có gì thay đổi. Vì không tiêu tiền nên cơ bản là nấu ăn ở nhà, mà nấu một bữa ăn hai bữa, nên cũng không mất công gì mấy. Vậy thì rút ra kết luận gì?

Vì không tiêu tiền nên tôi đi ... ngắm người là chính. Chủ yếu là đi xe đạp hoặc đi bộ, không tốn kém gì mà lại tốt cho sức khỏe. Tôi nhận ra một điều là tiền không mang lại hạnh phúc như mọi người tưởng, mà kỷ luật mới mang lại hạnh phúc. Nói cách khác, lối sống có kỷ luật, có dự liệu mới đem lại hạnh phúc.

Nhìn cách mọi người mua sắm, tôi hiểu là họ không hạnh phúc mấy về tiền bạc. Họ phải mua sắm để xóa đi phức cảm tự ti, sau đó lại nai lưng ra làm việc để phục vụ cho việc mua sắm. Trong đa số trường hợp, là thể hiện đẳng cấp, thứ mà những người khác còn ... quá bận thể hiện đẳng cấp của bản thân chứ cũng không để ý mấy.

Mọi người dễ dàng xây dựng lên một ảo mộng về cái gọi là "cuộc sống sang chảnh" (chủ yếu là trên mạng xã hội Skynet) rồi cứ lao theo như con thiêu thân. Nhìn ai cũng lung linh và não bộ tự động tổng hợp tất cả những thứ (có vẻ) tốt đẹp ấy lại, lấy đấy làm lý tưởng phấn đấu.

Chúng ta dễ dàng bắt gặp người "nhiều năng lượng" nay chỗ này mai chỗ kia, du lịch quốc tế như đi chợ. Nhưng sự thật là thế nào? Giá mà họ cũng dành năng lượng đó cho công việc của họ thì thật là hay nhỉ. Không, họ chỉ thể hiện là chính. Người hạnh phúc thì chẳng cần phải thể hiện, vì chẳng biết thể hiện thế nào.

mọi người dựa dẫm vào tiền nên họ không có kỷ luật. Nghĩa là lúc nào cũng phải tiêu tiền, lúc đói lên mới tìm chỗ đi ăn, thường là những chỗ "có vẻ rẻ" nhưng tính kỹ ra thì rất mắc. Bằng cách này, mọi người mất nhiều tiền và phải vất vả kiếm tiền hơn.

Đừng quên là mọi người đã tiêu sạch tiền rồi, ở đây là nợ công, tức là "nợ nhân dân". Nếu lỡ chiến tranh xảy ra, rất nhiều người sẽ gặp họa ngay lập tức (sụp đổ ngân hàng và siêu lạm phát).

Muốn hạnh phúc lâu dài không thể dựa vào tiền mà dựa vào kỷ luật (không tiêu tiền). Vì nếu hạnh phúc dựa vào tiền, sẽ mãi mãi phải đi kiếm tiền, nên không thể duy trì lâu dài. Theo năm tháng, thể lực sẽ suy yếu, đầu óc sẽ chậm chạp đi.

Vì thế, người khôn ngoan về hạnh phúc từ từ sẽ không tiêu nhiều tiền nữa, mà chỉ tiêu vào những thứ xứng đáng. Xứng đáng tức là có lợi về hạnh phúc.

Nếu hành động nào của bạn cũng làm bạn hạnh phúc hơn, thì bạn tích lũy dần vào "tài khoản hạnh phúc" của mình, sẽ một ngày bạn rất hạnh phúc. Cuộc đời chỉ như là một dạng tài khoản, tùy thứ mà bạn tích lũy vào mà sẽ hình thành cuộc đời tương xứng.

Vấn đề ăn trưa

Quy định mới về xác thực bằng cấp ba để xin visa du học Nhật Bản

Đây là thông báo ngày 11 tháng 2 trên trang của Đại sự quán Nhật Bản tại VN:
Thông báo tiếng Việt:
Để xin visa “Du học” sang các trường tiếng Nhật cần phải nộp “Giấy xác nhận văn bằng tốt nghiệp trung học phổ thông”
February 11, 2019
   Kể từ ngày 1 tháng 3 năm 2019, tất cả những người xin cấp “Visa du học” sang các cơ sở giảng dạy tiếng Nhật (tham khảo “lưu ý” ở phía dưới cùng) cần nộp “Giấy xác nhận văn bằng tốt nghiệp trung học phổ thông” trong hồ sơ xin cấp visa.
   Trong những năm gần đây xuất hiện việc giả mạo bằng tốt nghiệp trung học phổ thông, công ty tư vấn du học hướng dẫn không đúng về du học Nhật Bản, vì vậy để giải quyết vấn đề này, Đại sứ quán Nhật Bản phối hợp với Bộ Giáo dục và Đào tạo thực hiện biện pháp này.

   1. Cách thức đăng ký xin cấp “Giấy xác nhận văn bằng”:
   Các cá nhân tìm hiểu hướng dẫn “Cấp giấy xác nhận văn bằng tốt nghiệp trung học phổ thông” trên trang web của Trung tâm công nhận văn bằng   Cục quản lý chất lượng Bộ Giáo dục và Đào tạo (VN-NARIC), điền các thông tin cần thiết vào mẫu đơn, scan bằng tốt nghiệp trung học phổ thông và gửi mail tới info.cnvb@moet.gov.vn.
    Website của VN-NARIC https://naric.edu.vn/cong-nhan-van-bang-ket-qua-hoc-tap-cho-cong-dan-viet-nam-ra-nuoc-ngoai-hoc-tap-lam-viec.html

   2. Những điểm cần lưu ý:
   (1) Lệ phí: 350.000 VND (khoảng 15 USD)/1 lần cấp giấy xác nhận (thông tin chuyển tiền được đăng tải trong website nêu trên)
   (2) Thời gian cấp: khoảng 20 ngày kể từ ngày tiếp nhận hồ sơ
   Đại sứ quán Nhật Bản đề nghị các lưu học sinh và thực tập sinh kỹ năng tuân thủ đúng quy định, đề phòng trường hợp các em phải gánh một món nợ lớn và trải qua cuộc sống không mong muốn tại Nhật Bản. 
    “Lưu ý”: Các cơ sở giảng dạy tiếng Nhật được xin cấp tư cách lưu trú “du học” cho đối tượng là người nước ngoài sang cư trú tại Nhật Bản với mục đích chính là học tiếng Nhật được Bộ tư pháp Nhật Bản đăng tải thông tin trong mục các cơ sở giáo dục tiếng Nhật.
   http://www.moj.go.jp/nyuukokukanri/kouhou/nyukan_nyukanho_ho28-2.html
Bản tiếng Nhật:
日本語教育機関に留学するための留学ビザを取得するためには,高校卒業証書の認証の提出が必要です
平成31年2月11日掲載
 2019年3月1日申請分から当分の間,日本語教育機関(最下部の注を参照)に留学する留学ビザの申請者におかれては,申請書類の一つとして高校卒業証書の認証の提出が必要となります。
 近年,高校卒業証書を偽造し,不適正に日本留学を斡旋する業者の存在が指摘されているところ,この対策として,日本国大使館は,越教育訓練省の協力の下,今般の措置を実施するものです。

 1.認証の申請方法
 以下の越教育訓練省教育質管理庁学術認証情報センター(VN-NARIC)ウェブサイトにある,「高校卒業証書の認証」発行方法に基づき,必要事項を書いたフォーム及びスキャンした高校卒業証書を,info.cnvb@moet.gov.vn 宛てにメールで申請する。
 VN-NARIC ウェブサイト
 https://naric.edu.vn/cong-nhan-van-bang-ket-qua-hoc-tap-cho-cong-dan-viet-nam-ra-nuoc-ngoai-hoc-tap-lam-viec.html

 2.留意点
 (1)手数料:1つの認証につき35万ドン(約15米ドル)(送金先は上記ウェブサイトに記載あり)を要する。
 (2)所要日数:申請から受け取りまでに20日程度を要する。
 日本国大使館は,留学や技能実習が正しく行われ,若い皆さんが多額の借金を背負って不幸になることを防ぎたいと思っています。
 
   注:日本語の学習を主な目的として来日し滞在する外国人を対象に日本語教育を行う機関のうち,在留資格「留学」を付与することができる機関については,日本国法務省が日本語教育機関として告示で定めています。
 http://www.moj.go.jp/nyuukokukanri/kouhou/nyukan_nyukanho_ho28-2.html
Hướng dẫn cách làm: Trung tâm Công nhận văn bằng.

Đây là đơn xin xác thực văn bằng:


Lời bàn