HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Friday, December 6, 2019

Đầu tư cổ phiếu

Từ năm sau bắt đầu phải học cách đầu tư cổ phiếu. Vì sao? Vì tiến trình tự nhiên là như thế. Thực ra là vì LO XA việc mùa đông đang đến gần.

Gửi tiết kiệm chống lạm phát (và kiếm lời từ lạm phát) thì tốt, là cách làm chung của những người sống tằn tiện (thực ra là tiết kiệm nhưng phải dùng ngôn từ mạnh để có tác dụng hô hào quần chúng!), nhưng trong một số trường hợp có biến lớn thì đấy không phải là cách hay.

Ví dụ chiến tranh, (dẫn tới) suy thoái kinh tế nghiêm trọng, cuối cùng là siêu lạm phát, tiền mất giá, mà điển hình là nước Vệ (Venezuela), nước Cồ (Colombia), hay nước Ách (Argentina, riêng nước này thì đã nhiều lần). Khi phải mang cả bao tải tiền đi mua một ổ bánh mỳ, thì có lẽ là nhiều ngân hàng đã sụp đổ hoặc quỵt tiền của bạn, vì thế, tiền gửi tiết kiệm không cánh mà bay. Tuy là chính phủ cũng có "bảo hiểm" đấy, nhưng nếu chỉ được nửa ổ bánh mỳ thì cũng không giải quyết được gì.

TRÁI PHIẾU, nhất là trái phiếu quỹ mở, là kênh đầu tư tốt hiện nay. Tôi cũng có mua một ít để học tập là chính. Nên mua nhiều quỹ khác nhau để có sự so sánh. Bạn cũng có thể mua trái phiếu doanh nghiệp nhưng đấy là nếu có nhiều tiền và mua kỳ hạn dài, còn nếu bạn là người đầu tư nhỏ thì cứ mua chứng chỉ quỹ trái phiếu là được.

Nhưng bản chất trái phiếu cũng là TIỀN mà thôi. Ví dụ trái phiếu doanh nghiệp hứa trả lãi 10%/năm sau 3 năm, nếu họ không vỡ nợ, bạn mua 1000 đồng, họ trả cho bạn 1000 x 1.1 x 1.1 x 1.1 = 1331 đồng, bạn lãi được 33.1%.

Nhưng nếu có biến lớn xảy ra, doanh nghiệp vỡ nợ, (dẫn tới) quỹ trái phiếu cũng làm ăn bết bát, thậm chí vỡ nợ, thì trái phiếu hay chứng chỉ quỹ trái phiếu cũng theo gió mà bay.

Như vậy chỉ có kênh bất động sản (không phải tiền) là an toàn. Tất nhiên là có thể vỡ bong bóng bất động sản và giá thị trường giảm đi, nhưng bạn vẫn sở hữu nó, nguyên vẹn không mất mát gì. Thậm chí tên bạn còn được ghi trong sổ nhà đất là chủ sở hữu, nên có mất giấy tờ (sổ đỏ) cũng không sao.

Nhưng giờ giá bất động sản đang rất cao (bong bóng, hoặc có thể không, có thể đang quá thấp và còn tăng), so với thu nhập của đại đa số dân chúng. Nên dồn hết tiền mua bất động sản thì chưa chắc đủ khả năng, hơn nữa, chưa chắc khôn ngoan. Với số tiền nhỏ, bạn có thể mua đất nền ở một nơi xa, đợi 10, 20 năm gì đấy. Như thế sẽ mòn mỏi.

Bất động sản là kênh tốt để chống tiền mất giá (dù thị trường đi ngang thì nó vẫn tăng theo tỉ lệ lạm phát được). Nhưng bên cạnh đó là SỞ HỮU MỘT MẢNH DOANH NGHIỆP, tức là CỔ PHIẾU, cũng là cách làm như vậy.

Ví dụ bạn mua 1 cổ phiếu của doanh nghiệp phát hành 1 triệu cổ phiếu, tức là bạn sở hữu một phần triệu doanh nghiệp đó. Giả sử lạm phát cao, tiền mất giá, thì giá trị doanh nghiệp thường sẽ tăng theo tỉ lệ lạm phát đấy. Vì bản chất doanh nghiệp không phải là tiền, mà là mức độ khao khát sở hữu (để dây máu ăn phần cổ tức) của mọi người.

Tức là về lâu dài, bạn không nên giữ tài sàn ở dạng tiền (tiền tiết kiệm, trái phiếu vv) mà nên giữ ở dạng không phải tiền, ví dụ bất động sản hay cổ phiếu.

Tất nhiên, nếu chiến tranh sắp xảy ra, mua vàng là an toàn. Vì vàng không bị lạm phát như tiền.

Vậy có nên bán hết cổ phiếu hay bất động sản mua vàng không? Chưa chắc và không nên. Vì biết đâu nếu doanh nghiệp tồn tại qua chiến tranh, nó sẽ phát triển mạnh mẽ (vì chiến tranh sẽ thanh lọc bớt đối thủ cạnh tranh yếu kém bán phá giá, và nhu cầu sau chiến tranh sẽ cao), thì giá trị của nó còn tăng cao hơn vàng.

Tôi nói về lý thuyết để làm rõ vì sao nên học đầu tư cổ phiếu. Còn học ở đâu, học như thế nào, là tùy mỗi người. Tôi thì vừa học lý thuyết vừa thực hành luôn, tức là học sơ sơ rồi mua luôn một ít rồi học thêm từ thực tế sau. Vì là học nên mất mát cũng bình thường chỉ là chút học phí thôi. Đừng có làm "chết đờ" (trader) khi chưa hiểu gì là được.

Chọn cổ phiếu tốt hoặc tiềm năng

Thursday, December 5, 2019

Độc nam, độc nữ mất tiền vì đâu?

Độc nam (dokuotoko) và độc nữ (dokuonna) là chỉ tầng lớp nam nữ độc thân trong xã hội, ngày nay nhan nhản ở VN. Càng ngày độc nam, độc nữ càng nhiều hơn vì đi làm vất vả không còn thời gian yêu đương, cũng không có tiền trang trải tình phí vv. Hoặc không mua được nhà nên thôi, độc thân cho lành.

Bài này chỉ dành cho độc nam, độc nữ, gọi chung là "độc nhân". Chứ không dành cho người có gia đình, vì có gia đình và con cái vào rồi thì không còn là "nhân" nữa, mà là nô lệ (cho tư bản để trả học phí cho con cái, cũng lại là "kênh đầu tư giáo dục" của tư bản).

Độc nhân kiếm tiền chỉ lo cho bản thân. Nếu sống cùng cha mẹ thì còn tiết kiệm được tiền nhà, lẽ ra thừa ra khối tiền. Ngoài ra, không ít độc nhân lương cao hơn mặt bằng chung xã hội nhiều. Nhưng vẫn tiêu hết tiền, thậm chí nợ thẻ tín dụng. Vì sao những người này mất tiền?

Phải chẳng vì họ nuông chiều bản thân và luôn vung tay quá trán? Không phải như thế. Họ vẫn sống khá bình thường chứ không quá nổi bật. Đành rằng họ xài hàng hiệu, nhưng mà hàng hiệu thì có tốn mấy đâu? Nếu mua quần áo hàng chợ còn tốn hơn. Họ cũng du lịch nước ngoài, nhưng cũng đâu phải quá tốn kém vì có phải lúc nào cũng được nghỉ mà đi đâu?

Theo tôi, lý do mà độc nam, độc nữ mất tiền là vì hai lý do chính:

1. LẠM PHÁT (VẬT GIÁ LEO THANG)
2. BONG BÓNG BẤT ĐỘNG SẢN

Những thứ mà độc nhân thích ăn uống đều tăng giá đều theo thời gian. Ngoài ra, khi sang chảnh đi ăn nhà hàng thì do bong bóng bất động sản mà lại còn bị thêm cả tăng giá do bất động sản nữa. Những thứ nhỏ nhỏ bị lạm phát cộng lại nên thực sự là không còn tiết kiệm được bao nhiêu, vì vẫn quen tiêu xài theo thói quen cũ.

Như vậy, muốn không mất tiền thì phải chống được lạm phát và bong bóng bất động sản, và tôi đã nói bài này ở bài Hack lạm phát - cách kiếm 2 ~ 3% từ lạm phát.

Trước tiên phải tiết kiệm được tiền, ngăn dòng tiền ra đã, thì tăng thu nhập mới có ý nghĩa. Vì thu nhập tăng đồng nghĩa là lao lực tăng, hoặc tự mãn tăng (tự nghĩ mình giỏi giang) nên mong muốn tự thưởng, tức là nhu cầu tiêu tiền lại tăng. Một vòng luẩn quẩn mà thôi.

Đầu tiên là phải chặn đứng lạm phạt và bong bóng bất động sản!
(Hình ảnh trong bộ phim cách mạng "Công xưởng hoang" về anh Nêu và chị Trinh)

Hack lạm phát - cách kiếm 2 ~ 3% từ lạm phát

Lạm phát làm tiền của bạn bốc hơi nhanh chóng? Đúng. Vì thế bạn không tiết kiệm nữa, tiêu hết tiền đi, thế là chẳng lo gì nữa? Sai!

Ngay cả bạn mua vàng hay ngoại tệ, đến lúc bán ra lấy tiền tiêu thì bạn cũng mất 7 ~ 8% do không được hưởng lãi suất ngân hàng.
=>Giữ JPY, VND hay USD có lợi hơn?

Ví dụ đầu năm bạn mua vàng, cuối năm bạn bán đi lấy tiền tiêu, giả sử vàng không tăng giá, thì bạn mất tiền lẽ ra có thể gửi ngân hàng lấy lãi 8%. Lưu ý là trung bình trong nhiều năm thì vàng hay đô la đều tăng giá rất chậm, chậm hơn lạm phát và gửi ngân hàng nhiều.

Mua vàng chỉ có ý nghĩa nếu bạn mua xong rồi chôn ba tấc đất, đợi khi nào có chiến loạn và siêu lạm phát thì đào lên, bán đi mua đất vv.

Trong bài này tôi sẽ hướng dẫn cách để không chỉ không mất tiền vì lạm phát mà còn kiếm được 2 ~ 3% từ lạm phát.

Nghe thì đã thấy phi lý và chắc chắn là không nhiều người biết, nên mới gọi là HACK. Thứ bạn cần là hiểu biết đúng đắn về kinh tế, ý chí kỷ luật và đặc biệt là KHẢ NĂNG TỪ CHỐI. Như thế là đủ để kiếm tiền rồi, hơn nữa, bạn còn nên người nữa.

Lạm phát và lãi suất ngân hàng

Lạm phát cao thường là do quy mô kinh tế cao lên, GDP lớn hơn (hay ít ra, GDP ảo lớn hơn), chứ không hẳn là in thêm tiền ra. In thêm tiền là một phần, nhưng khi nền kinh tế đang phát triển lớn hơn, nhu cầu tiền lớn, thì ngân hàng trung ương sẽ phải tung thêm tiền để đáp ứng nhu cầu này, tạo ra lạm phát.

Khi có lạm phát cao thì tâm lý con người là cảm thấy tiền không giá trị nữa. Do đó, họ thà tiêu xài cho hết, đỡ bị ... mất giá. Để lôi kéo người ta gửi tiền vào ngân hàng - nhất là ngân hàng nhỏ vốn ít - thì ngân hàng phải chào lãi suất tiết kiệm cao hơn lạm phát.

Đây là lý do mà bạn sẽ kiếm được tiền từ gửi ngân hàng. Tất nhiên là diễn giả thành công thì không thích điều này.

Họ không thích là đúng, vì nếu ai cũng gửi tiết kiệm thì họ sẽ đói. Chẳng ai đầu tư nhà đất hay chứng khoán nữa. Nhưng nhà đất và chứng khoán đều đang lình xình (đi ngang), ai đầu tư sẽ có lời đây? Ngay cả các quỹ cổ phiếu cho chuyên gia vận hành thì sinh lời được có 2 ~ 3%, thua xa gửi tiết kiệm. Chưa kể có khi còn lỗ. Vấn đề chính là chuyên gia với đầy đủ thông tin và công cụ còn thế, thì bạn còn lâu mới lời. Và thực tế là 90% người đầu tư chứng khoán thua lỗ hoặc chẳng kiếm được lời như mong muốn.

Phương trình: Lãi suất cao nhất của ngân hàng > Lạm phát

Như vậy, để kiếm tiền từ lạm phát thì bạn gửi vào ngân hàng ở lãi suất cao nhất, và làm giảm lạm phát xuống. Nghe có vẻ nực cười!

Gửi ngân hàng ở lãi suất cao nhất

Kỳ hạn 12 tháng hoặc 13 tháng thường là lãi suất cao nhất, hiện tại là 7.5 ~ 8.5%, trung bình là 8%. Như vậy, bạn phải gửi trước khoảng 12 hoặc 13 tháng.

Ví dụ:
Hiện tại là tháng 12/2019, gửi kỳ hạn 13 tháng lãi suất 8% tức là tháng 1/2021 đáo hạn, một số tiền bằng sinh hoạt phí một tháng của bạn (dư ra một chút).

Ví dụ nếu bạn sống hết 10 triệu/tháng, bạn gửi một sổ 10 triệu kỳ hạn 13 tháng, tháng sau bạn lại gửi một số 10 triệu kỳ hạn 13 tháng.

Như vậy bạn có tối thiểu 13 sổ tiết kiệm, ví dụ mức sinh hoạt của bạn là 10 triệu thì tối thiểu phải có 130 triệu tiền tiết kiệm. Nếu mức sinh hoạt là 20 triệu thì tối thiểu phải có 260 triệu.

Như thế bạn phải gửi tiết kiệm định kỳ và chi tiêu có kế hoạch, tức là tiền chi tiêu không dùng vào việc khác, tránh phải rút sổ sớm. Vì thế bạn nên gửi dư dư ra một chút, và nên có một khoản dự phòng việc chi tiêu bất ngờ. Whatever!

Làm giảm lạm phát xuống

Wednesday, December 4, 2019

Ăn món ăn các nước và "ăn uống vô độ để hạnh phúc"

Vì sao chúng ta ăn món ăn các nước? Vì ngon!
Vì sao du học ở Nhật là lợi thế? Vì có nhiều món quốc tế ngon và phải chăng.

Nhật Bản chính là thiên đường của ẩm thực quốc tế. Bạn có thể ăn pizza, mì Ý, món Ấn, món Hoa, món Thái vv rất ngon. Nếu thường xuyên ăn các món này thì bạn sẽ có dinh dưỡng tốt, tức là có đẳng cấp (bản chất của đẳng cấp là dinh dưỡng). Tất nhiên là du học sinh thì không thể ăn thường xuyên được rồi, nhưng thỉnh thoảng nomikai ("đi nhậu" trong tiếng Bổn) thì cũng được mà, vì đằng nào chẳng nomikai.

Kể cả khi bạn về nước, cũng hay luôn áp dụng chiến lược này để có đẳng cấp. Thực ra, món Việt thì tôi không ăn mấy. Vì tôi không thích gia vị (bột ngọt), và tôi tự làm được ở nhà với gia vị tốt hơn nhiều. Nếu đi ăn thì tôi sẽ ăn món các nước.

Vì sao món nước ngoài thường ngon?

Vì nó có dinh dưỡng khác với món ăn thường ngày của chúng ta, là những thứ mà cơ thể muốn nạp vào để có sức khỏe tốt hơn. Một món ngon là vì nó tươi và là thứ mà cơ thể cần. Khi ăn quá nhiều và cơ thể không cần nữa thì nó sẽ hết ngon.

Còn nếu bạn có năng khiếu nấu ăn, bạn thậm chí có thể nấu món nước ngoài ở nhà. Nếu nấu món nước ngoài ở nhà và mời bạn bè tới ăn, thì còn gì bằng? (Phải thu tiền nguyên liệu, vì đây không phải CNCS nhé).

Ăn uống vô độ

Gần đây tôi bắt đầu lối sống tằn tiện và có xem series phim "Vô độ" (Insantiable). Tôi thấm thía ra một chân lý rằng:

Tằn tiện và đẳng cấp

Sống tằn tiện (thrifty) thì làm sao đẳng cấp (classy) được? Và chẳng phải sẽ mất hết bạn bè hay sao?
>>Nhật ký tằn tiện

Bạn vẫn có thể sống vừa tằn tiện để tiết kiệm tiền bạc tối đa, vừa sống đẳng cấp. Tôi sẽ hướng dẫn cách làm.

Tằn tiện là bạn hạn chế tối đa chi tiêu, cắt bỏ chi tiêu vô bổ và chỉ chi tiêu thực chất, theo nguyên lý 90/10: 10% những thứ thật sự cần thiết đóng góp cho 90% lối sống của bạn, còn 90% chỉ đóng góp cho 10%. Bỏ hẳn những thứ vô bổ đi. Tôi không còn cà phế đạo nữa, vì nó không đóng góp gì nhiều vào chất lượng cuộc sống.

Còn đẳng cấp là thế nào? Mọi người thường định nghĩa là "sang chảnh", đi ăn nhà hàng sang, mặc quần áo hàng hiệu vv.
=> Bạn nên mua khi nào sale lớn, ví dụ X'mas.

Tôi vẫn dùng đồ hiệu nhưng dạo này không mua quần áo mới mấy. Tôi chỉ mua một đôi giày thể thao giảm giá 75% (do hết size), vẫn vô cùng hài lòng. Như thế vẫn là hàng hiệu và vẫn đẳng cấp, vì có câu ngạn ngữ Nhật Bản như thế này:

腐っても鯛 Kusatte mo tai = Dù có ươn thì vẫn là cá tráp (tương đương cá "tiến vua")
Tạm dịch: Dù có sờn rách thì vẫn là hàng hiệu

Còn ăn uống thì sao, vì sao chúng ta lại lê la hết nhà hàng này tới nhà hàng khác, từ món Nhật tới món Ấn và thậm chí cả món Mông Cổ??

Vì nếu chỉ ăn ở nhà thì có nguy cơ thiếu chất, da, cơ sẽ không khỏe. Người ăn hàng nhiều có lợi thế là đủ chất, dinh dưỡng tốt, sắc mặt hồng hào. Thực ra là do mức sống cao hơn = tiêu nhiều tiền hơn, nhưng quan trọng chính là ĂN UỐNG ĐA DẠNG.

Khi nhìn sắc mặt một người theo kiểu trông mặt mà bắt hình dong, chúng ta biết được tình trạng dinh dưỡng của họ, từ đó mà quyết định có tôn trọng họ hay không, có chơi với họ hay không. Ai chẳng muốn kết thân với người có dinh dưỡng tốt.

Vì sao? Vì họ là người tốt: Người dinh dưỡng tốt = Người tốt.

Nghe thì có vẻ cực đoan nhưng đây được gọi là "luật ngầm" trong cuộc sống. Thông thường, người tốt phải là người nghèo khổ rách tả tơi sẵn sàng đồng cảm và bố thí cho người khác. Đấy là khái niệm "tốt" trong thế giới như thế.

Trong một thế giới khác, dinh dưỡng và sức khỏe mới là tiêu chí về "người tốt".

Lý do là vì nếu một người có sức khỏe tốt, họ không bị phức cảm tự ti, không ghen ghét đố kỵ với người khác, vì thế họ không bận tâm việc sân si, nói xấu sau lưng vv. Còn người tốt kiểu "lá rách đùm lá nát" thì thường chỉ giúp người kém hơn mình, nhưng sẽ đố kỵ với người có hoàn cảnh tốt hơn mình, và bị phức cảm tự ti vì sao mình tốt mà lại có cuộc sống không tốt.

Chơi với người bị phức cảm tự ti (inferiority complex) thì không biết họ sẽ chơi xấu bạn lúc nào đâu. Nếu bạn hơn họ, họ sẽ nói xấu bạn, đem những thông tin mà bạn nói cho họ đi rêu rao làm mất uy tín của bạn vv. Thậm chí bạn chưa cần hơn họ mà chỉ cần họ nghĩ là bạn hơn họ, hay bạn làm mếch lòng họ, là đủ để họ làm thế rồi.

Đặc điểm chung là dinh dưỡng không tốt. Nên nếu bạn thực sự khổ sở thì nên chơi, nhưng bạn khá lên rồi thì không nên chơi, tính toán như thế cũng mệt mà??

Nên trong cuộc sống, chơi với người dinh dưỡng tốt thì tốt hơn rất nhiều. Tức là chơi với người có lối sống (lifestyle) tốt, thì do họ không bị phức cảm tự ti, nên mối quan hệ bền vững và bất biến. Bạn không phải lo họ sẽ buôn dưa lê thông tin của bạn vv. Như tôi không buôn dưa lê của ai cả, vì việc đó không đúng đắn. Tôi chỉ nói về lối sống, làm sao tằn tiện để tiết kiệm tiền, đầu tư thế nào cho đúng thôi.

Vì thực ra, tôi là người có dinh dưỡng tốt.

Phương trình về đẳng cấp

Monday, November 25, 2019

Ôn cố tri tân 2020

Ôn lại năm cũ và lập kế hoạch cho năm mới. Kế hoạch năm 2020 của tôi là gì?

Tôi sẽ giữ nguyên kế hoạch 2019 vì vẫn chưa làm xong. Ngoài ra, còn tham khảo cả vận số nữa. Không phải là mê tín mà đơn giản vận số là vận số chung của mọi người, nếu chúng ta hành động phù hợp thì vận số cũng sẽ biến thành thực tế. Năm 2019 thì tôi ở ẩn khá tốt, trừ việc viết trên đây và trên Page (Page là dùng cho nhật ký hành động để so sánh giá cả nhằm mua rẻ hơn, list các món nấu ăn, công thức nấu ăn để tiết kiệm và healthy hơn vv).

"Ôn cố" - những việc làm được năm 2019

Quan trọng nhất là KPI, đã hiển thị hóa được dòng tiền và từ đó tiết kiệm tối đa chi phí. Đây là chỉ số KPI quan trọng nhất: Không bị mất tiền.

Ngoài ra về lối sống cũng đã thành công trong việc tối giản hóa đồ đạc và hợp lý hóa lối sống.

Tôi đã xây dựng được THỂ CHẤT TIẾT KIỆM để tiết kiệm tiền bạc, từ tháng 10 đã tiết kiệm được 3 triệu/tháng.

Ôn lại cách làm một tí:
- Thiết lập giới hạn trên của việc chi tiêu cho từng mục (xem ví dụ)
- Nấu ăn để tiết kiệm tiền: Tự nấu ăn ngon là cách tiết kiệm tốt nhất, tôi còn tự muối dưa cà. Về đạm thì hạn chế thịt và chuyển sang ăn cá là chính.
- So sánh giá và mua với giá rẻ nhất => lập bảng so sánh giá trên Page cá nhân, đi bách hóa thay vì siêu thị vv
- Thiết lập mục tiêu tiết kiệm (không tiêu quá số tiền X hàng tháng) => cần từ bỏ mục tiêu không đáng giá
- Từ bỏ mục tiêu không đáng giá => Sức mạnh của từ bỏ
- Áp dụng tư duy nghèo để trở nên giàu có => Bắt đầu lối sống tằn tiện để tăng an toàn

Ngoài ra, tôi cũng thiết lập ngân sách để đi du lịch là 15M/năm. => Cẩm nang zulibu

Như vậy, tôi đã xây dựng được thể chất tiết kiệm trong năm 2019 để tiếp tục phát huy trong năm 2020, hơn nữa từ năm 2020 sẽ làm những việc mà 2019 chưa làm, đó là zulibu.

2019 chưa làm vì chưa có thời gian, vì đang bận để tối giản hóa đồ đạc, cuộc sống và xây dựng thể chất tiết kiệm, nhằm từ 2020 sẽ dồi dào tài chính hơn.

"Tri tân" - những việc sẽ làm 2020

Zulibu, để nhiều việc may mắn sẽ xảy ra, đúng như VẬN SỐ. Quả thật là càng đi du lịch thì càng gặp nhiều may mắn. Trong năm 2019 thì tôi chỉ đi trong nước, và thấy khá tốt.

Ngoài ra, năm 2020 sẽ bắt đầu đi học lại đại học. Bằng cách này sẽ nâng cao được năng lực của bản thân, mà vẫn có GIỚI HẠN THỜI GIAN để tránh kiệt sức.

Từ cuối năm 2019 tôi bắt đầu đạp xe đạp và thấy rất tốt, vừa tiết kiệm tiền xăng, tiết kiệm tiền gửi xe, mà lại còn khỏe hơn nữa. Năm 2020 cũng tiếp tục thói quen đạp xe này. Chắc chắn sẽ rất tuyệt.

Ngoài ra, cũng cần quay lại thói quen chạy bộ chậm (slow joggin) nữa (tại vì chuyển qua chỗ mới đường phố chán quá, không có chỗ thể dục như chung cư cũ).

Về công việc, cuộc sống thì sẽ bắt đầu lại lớp ngoại ngữ theo cách nào đó, vì đây cũng là đam mê, và tiếp xúc với các bạn học tập sẽ cùng nhau tiến bộ. Tất nhiên là phải nghĩ được hình thức hợp lý để mọi người cùng nhau tham gia một cách vui vẻ và không mệt mỏi, lại không tốn kém nhiều chi phí.

Hết, vậy thôi.
Mark

Học lại đại học

Từ tháng này tôi quyết định đi học lại đại học. Tuy là "đi" nhưng không phải tới campus để học mà là học "tại chức kiêm tại gia" tức là học ở nhà, tự học. Vì thế, sẽ cần quyết định THỜI KHÓA BIỂU.

Mỗi ngày sẽ học 2 ~ 3 tiết (1 tiết 90 phút), tuần học 4 ngày, tức là 8 ~ 12 tiết (x 90 phút = 12 ~ 18 giờ).

Các môn như sau:
- Trang web thương mại
- Lớp ngoại ngữ
- Tài chính
- Lập trình

Vì sao phải học đại học?

Để có giới hạn thời gian, tránh làm một việc quá nhiều, quá lâu, quá sức sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống. Cuộc sống không chỉ công việc hay học tập, mà còn phải có vui chơi giải trí, và quan trọng là thư thái không lao lực nữa. Với giới hạn thời gian thì chúng ta sẽ kiểm soát cuộc sống của bản thân tốt hơn.

Vì sợ nhất không phải là không kỷ luật hay trì hoãn, mà sợ nhất là làm việc quá sức. Làm việc quá sức sẽ làm cuộc sống, tâm trạng lao dốc. Chẳng vui gì khi lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi.

Tôi không biết việc này sẽ thay đổi được gì, nhưng trước hết là phải THỰC HÀNH đã. Đầu tiên là làm thời khóa biểu ngay và luôn trên máy tính (file Excel).

Còn TUÂN THỦ và KỶ LUẬT được hay không, thì là chuyện khác, cứ từ từ điều chỉnh dần.
Nói chung thì mục tiêu ban đầu chỉ là 50%, cho nó nhẹ nhàng.

Chúng ta không cần là học sinh xuất sắc. Chỉ cần là học sinh trung bình nhưng quan trọng là học tập một cách lâu dài. Biết đâu sẽ thành một thói quen tốt và giúp cuộc sống tốt hơn.

Thôi, đi ngủ đã. Chắc sẽ có giấc mơ đẹp đây. Tôi sẽ mơ về THỜI KHÓA BIỂU.
Mark