HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Friday, July 19, 2019

Con đường gian khổ

Con đường quốc dân đánh đổ TBCN đi lên XHCN là con đường gian khổ. Nếu không có ý chí kiên định nhất định sẽ thất bại và mang họa vào thân. Thà sống như vẫn thế từ trước tới nay.

Tức là lối sống thế này:
- Cầu xin tư bản chia sẻ một ít sự giàu có của họ cho bản thân
- Theo học diễn giả (chó săn của tư bản) để học thói quen và tư duy thành công
- Hạ mình kết thân với người giàu có hơn, thành công hơn vv

Không phải là quá ĐÁNG THƯƠNG, ĐÁNG TỘI hay sao? Không phải là làm nhục cha mẹ hay sao?

Tôi cho là không nên làm như thế. Hãy học nghề gì cho tốt và kiếm tiền, cày tiền, và phát triển nhiều nguồn thu nhập, để không bị phụ thuộc vào ai. Như thế có thể ngẩng cao đầu mà sống, và không làm tổn hại lòng tư tôn của bản thân cũng như danh dự của cha mẹ.

Với lại, lẽ nào tư bản sẽ chia bớt sự giàu có cho bạn? Lẽ nào diễn giả (chó săn của tư bản) không lấy tiền của bạn?

Đấy là con đường thông thường "để thành công" nhưng nói thật, nhìn cứ tồi tội thế nào ý. Sao không làm cuộc cách mạng trong chính cuộc đời của mình, trước là để cứu thân, sau là để cứu độ chúng sinh nhỉ?

Chứ sống chỉ để làm giàu cho bọn tư bản, tư hữu, bọn phản dân hại nước, thì sống làm gì. Không thể sống đớn hèn như thế.

Muốn giàu có thì hãy đoạt lấy, bằng bạo lực cách mạng, không phải bằng cầu xin. Gặp giặc mạnh mà không tự lực tự cường (vì bất lực!) mà chỉ cầu xin để giữ hòa bình, không cho ai nói tới vấn đề, thì đời nào mà giữ mãi được.

Con đường gian khổ

Trader (chết đờ)

Đánh đổ người giàu và thế chân họ à? Chẳng bao giờ thành công. Sở dĩ theo phong trào này là để bạn trưởng thành, chứ phong trào tất yếu sẽ thất bại. Cũng như đấu tranh chống thực dân mà thôi, luôn luôn thất bại và bị phức cảm tự ti nặng hơn, cho tới khi thực dân choảng nhau và thực dân Mẽo nhảy dù vào rừng huấn luyện dân thuộc địa chống ... thực dân cho bõ ghét. Sau này là để chống phe trục, một mũi tên trúng hai đích, nhưng dù thế nào thì cũng là thực dân đế quốc choảng nhau. Nhìn Liên Xô xem! Vì sao LX hùng mạnh bách chiến bách thắng lại sa lầy ở A Phú Hãn và sụp đổ không lâu sau đó? Bàn tay lông lá nào đã tuồn rất nhiều vũ khí cho người A Phú Hãn để kháng chiến chống Xô cứu nước?

Sở dĩ người nghèo không thể đánh đổ người giàu là vì người giàu vẫn khôn hơn người nghèo về tiền bạc. Chúng ta chỉ simulation phong trào quốc dân chống CNTB đi lên CNXH là để học tập mà trưởng thành, từ đó tìm vị trí cao đẹp để tọa sơn quan hổ đấu, chờ đến một ngày chiến tranh nóng và cách mạng nhân dân xảy ra. Lúc đó thì lịch sử lặp lại: Người dân sẽ săn lùng người giàu theo nghĩa đen của từ này. Chắc chắn, bạn không muốn là người giàu bị đi săn như thế, nên càng phải giấu tài sản cho thật kỹ và cứ giả nghèo là hơn. Hơn nữa, còn phải tích cực tham gia phong trào nhân dân này, trước là để không ai biết bạn là người giàu, sau là để thực sự đánh đổ người giàu bằng bạo lực cách mạng cho đúng mục đích phong trào. Phong trào này thành công và bạn còn lấy của người giàu chia cho bản thân, thì còn thế nào nữa?

Ngày đấy còn xa. Không nên hi vọng "lấy nước xa cứu lửa gần". Điều bạn cần làm là chấm dứt đem tiền làm giàu cho người giàu, đồng thời lấy tiền của mọi người bỏ vào túi của bạn để bạn giàu lên. Nguyên lý làm giàu thật cực kỳ đơn giản là vậy, nhưng nhiều không làm được vì họ ... nghèo. Họ còn bận xóa đi phức cảm tự ti của người nghèo, của người không thành công, của người có hoàn cảnh khó khăn, và cuối cùng là SĨ DIỆN HÃO.

Trader (chết đờ)

Sunday, July 14, 2019

Coin số, bất động sản vs. chứng khoán

Nếu bạn làm việc như một con ong chăm chỉ và bận rộn (thời nay thì các đấng tư bản và diễn giả rao giảng "bận rộn = đạo đức xã hội") và thừa tiền thì sao? Nhỡ thừa tiền mà không có thời gian tiêu (vì quá bận) thì sao? Đầu tư. Sau đó sẽ thua lỗ và mất hết, rồi lại cày từ đầu, để cho có động lực.

Có thể là vay thêm mua nhà và mang nợ, rồi lại cày như một con ong chăm chỉ và bận rộn.

Vấn đề là tại sao bạn thua lỗ, ví dụ đầu tư chứng khoán chẳng hạn? Ai cũng kỳ vọng tham gia thị trường, mua bán tích lũy kinh nghiệm, rồi sinh lời. Sự thực là mọi người đều mất mát do dùng đòn bẩy (chứng) hay ôm bom (bất động sản) mà không bán được.

Rắc rối ở đây chính là bạn mua bán quá thường xuyên. Bạn mua và đợi lên giá tức là có ý định "mua đáy bán đỉnh" đúng không? Có hàng vạn, hàng triệu người ngoài kia nghĩ như bạn. Bọn cá mập hiểu tâm lý của bạn và tạo sóng để bạn theo. Tức là cuối cùng bạn sẽ "mua đỉnh bán đáy" hoặc mua hú họa ngẫu nhiên cầu may.

Cơ bản thì rất ít người có thể "mua đáy bán đỉnh". Trừ khi bạn là người tạo sóng tức là tạo ra nhu cầu ảo. Đây cũng không phải là cách nhà đầu tư khôn ngoan làm. Vì chẳng ai muốn cả ngày dán mắt vào màn hình coi chart cả.

Tôi nghĩ là vẫn phải tập trung vào công việc, business của mình (nhất là đó là công việc yêu thích/phù hợp thể chất). Nghề đầu tư không phù hợp với thể chất của số đông, nói thẳng ra là chẳng phù hợp với ai cả đâu. Vì sẽ kéo chất lượng cuộc sống xuống rất thấp. Không như đi làm công ăn lương có giờ hành chính, đầu tư kiểu mua bán phải theo dõi 24/7.

Nguyên tắc đầu tư thực ra là MUA TÀI SẢN, BÁN TIÊU SẢN.

Ví dụ đầu tư chứng khoán, bạn chọn công ty mà bạn nghĩ là tốt và sẽ tăng trưởng, rồi mua cổ phiếu và ĐỂ ĐẤY. Đầu tư bất động sản cũng vậy, bạn chọn bất động sản mà bạn nghĩ là TÀI SẢN (chứ không phải TIÊU SẢN) mua rồi để đấy cho thuê hoặc đơn giản là để đấy (ví dụ đất nền vv).

Bạn KHÔNG BÁN TÀI SẢN và KHÔNG MUA TIÊU SẢN. Tất nhiên là bạn có thể bán tài sản nhưng lúc đó là để mua một tài sản khác mà bạn nghĩ là sẽ sinh lời nhiều hơn.

Nói thì khó nhưng làm thì dễ ^^

Khoe bận

Ngày nay do trào lưu coi thành công là trên hết nên chúng ta không tập trung vào cuộc sống nữa, mà tập trung vào việc chứng tỏ mình đáng sống, đáng được ghen tị. Các phong trào khoe (appeal) xuất hiện như nấm sau mưa trên mạng.

Trước hết là khoe thân (appeal of body). Nếu tập gym ăn uống ngon lành và có thân thể ngon ngon chút là thế nào cũng khoe lên mạng xã hội.

Tiếp theo là khoe tiền hay khoe giàu (appeal of being rich). Nếu bạn bán hàng đa cấp hay mỹ phẩm thì phải thường xuyên khoe tiền để lôi kéo nhiều người tham gia.

Rồi tới khoe cuộc sống sang chảnh. Đi du lịch nhiều nước khác nhau, ăn uống sơn hào hải vị vv.

Khoe người yêu yêu mình, khoe con xinh xắn thông minh, khoe gia đình đầm ấm.

Khoe thì không có gì sai, vì khi đi xin việc ở Nhật bạn cũng phải "khoe bản thân" (自己アピール = self appeal) tức là khoe khả năng, thế mạnh để được tuyển dụng. Chả phải ở Nhật, ở VN cũng vậy thôi.

Theo như lời khuyên các diễn giả thì bạn phải khoe thật lực, ai cũng phải biết bạn đang làm gì, như thế mọi người mới mua hàng và giới thiệu khách hàng cho bạn, giúp bạn thành công. Khi đi nhậu cũng phải khoe hết mình biết đâu "anh em có cơ hội hợp tác".

Dạo gần đây còn thêm một hình thức khoe, là KHOE BẬN. Vì sao khoe bận?

Vì bạn là trung lương (trung lưu/làm công ăn lương) ngoài bận ra thì có gì mà khoe? Nhưng khoe bận cũng là nghệ thuật đỉnh cao ẩn chứa "khoe và tự khoe" đằng sau đó. Tức là như diễn giả và tiến sỹ hài bựa thường nói "Tuổi trẻ phải làm hết sức, chơi hết mình" thì bận rộn là việc tốt, và theo trào lưu ngày nay thì bận rộn đồng nghĩa với thành công và đạo đức.

Phương trình cơ bản là thế này:

Tôi bận rộn => Tôi thành công => Tôi hạnh phúc

Tương lai tôi sẽ thành công, sẽ hạnh phúc, sẽ ngon lành đấy. Vì thế, tôi là người hấp dẫn và đáng được tôn trọng. Việc khoe như thế chứng tỏ tôi là người có trách nhiệm, phù hợp để làm người yêu hay kết hôn, vv. Từ đó, cũng là một dạng THÍNH thả ra để kiếm người yêu. Với bạn bè thì khoe như thế cũng là để chứng tỏ "Tôi thành công và có công ăn việc làm ngon lành", như thế sẽ được bạn bè tôn trọng và muốn gặp hơn, biết đâu lại có cơ hội làm ăn chung.

Khoe gì để nổi bật

Saturday, July 13, 2019

Hưng trầm cảm

Trầm cảm tưởng là tệ lắm rồi, nhưng vẫn còn thứ tệ hơn: Hưng trầm cảm (rối loạn lưỡng cực). Thực ra thì cũng chẳng biết thứ nào tồi tệ hơn thứ nào, vì khi mùa đông đã tới trong tâm hồn một chút ánh nắng cũng chẳng làm ta thấy ấm hơn hay đêm tối bớt kinh hãi hơn.

Hưng trầm cảm ít ra còn có lúc "hạnh phúc" (hưng cảm) với tâm trạng lên cao ngất, những ý nghĩ liên tục lóe ra, tự tin và hủy hoại quá độ. Nhưng so với trầm cảm, hưng cảm mang tính hủy hoại cao hơn, vì khiến người ta làm chuyện điên rồ vượt quá khả năng, tự hủy hoại bản thân về thể xác, tinh thần, tài chính, cuối cùng sẽ nhanh chóng rơi vào trầm cảm.

Cũng vẫn là về vấn đề dẫn truyền thần kinh, lần này là hoạt động quá độ, ngược với trầm cảm. Thà chỉ trầm cảm thì chẳng có năng lượng làm gì, vì thế, không gây hại ai và cũng không làm hại bản thân. Lưu ý là tuổi thọ người trầm cảm có thể thấp hơn trung bình, chủ yếu là tự sát, trong đó tuổi thọ nam giới thấp hơn nữ giới, vì họ tự sát nhiều hơn. Còn nếu không tự sát thì vẫn tuổi thọ như bình thường, thậm chí có thể sống lâu, nếu ăn ít và sống điều độ.

Vấn đề là tự sát. Không mấy ai tự sát khi đang trong giai đoạn trầm cảm. Vì lên được kế hoạch cũng rất vất vả, không đủ sức. Người ta thường tự sát vào ngày đẹp trời, khi tinh thần, khi lực tốt lên rất nhiều. Vì thế, nếu một người trầm cảm đã lâu mà đột nhiên thấy yêu đời, đây mới là lúc cần phải lưu tâm đến họ, chứ không phải lúc họ đang trầm cảm.

Trầm cảm sẽ tăng vì tư bản hóa, đô thị hóa

Friday, July 12, 2019

Chăn dắt trung lương

Người (tư duy) nghèo chỉ có một vai trò: Giúp người giàu giàu lên và trở thành kẻ bị chăn dắt. Trung lương có thể không nghèo nhưng vẫn chỉ là người tư duy nghèo.

Tôi thà vứt hết tiền của mình đi còn hơn làm giàu cho người giàu. Vì người giàu có tôn trọng bạn đâu. Họ chỉ là tư bản, tư hữu, làm giàu bằng mọi giá và cứ làm như mình là quý tộc vậy. Dù sao họ cũng bị "phức cảm tự tôn" của người thành công nên cũng như chúng sinh cả thôi.

Ăn uống nhà hàng sang chảnh, mua đồ hiệu với giá phi lý

Bọn nào nhỉ? Hokkaido S. và S. Bugs. Giá phi lý hơn chất lượng và thanh thiếu niên chen chúc để thể hiện với nhau.

Bạn vào đấy không giúp bạn sang chảnh hơn chỉ chứng tỏ bạn bị chăn dắt. Trước hết là trả tiền phi lý cho đồ ăn đồ uống tầm thường, tiếp theo là trả phí bất động sản cắt cổ. Bạn bị cắt cổ tới 2, 3, 4 lần, gồm cả thuế tiêu thụ và phí phục vụ nữa. Chưa kể nếu còn để lại cả tiền tip nữa thì lại thêm một lần ngốc nữa, vì dịch vụ chẳng ra sao.

Điều đó không phải tôi không dùng đồ hiệu. Tôi mua máy tính xịn trực tiếp từ Mỹ, mua đồ cá nhân như ví toàn hàng Made in Japan xịn nhưng giá vẫn vô cùng phải chăng. Mua đồ thực sự tốt, tôn vinh nghệ nhân tạo ra nó (nhất là đồ Nhật), với giá phải chăng mới là việc đúng. Tôi luôn cảm thấy những thứ này rẻ.

Tôi thường mua đồ luôn phải vượt xa trung bình nhưng giá vẫn rất rẻ, so với chất lượng và trải nghiệm.

Chứng khoán và bất động sản

Đầu tư 2020

Không biết phải đặt tên cho phong trào đầu tư 2020 là thế nào, nên tôi tạm gọi là "phong trào quốc dân đánh đổ TBCN đi lên XHCN". Tên gọi chỉ là để cho vui thôi, nhưng cũng thể hiện ĐẠI NGHĨA của chúng ta, trong việc đánh đổ người giàu, lấy của cải chia cho người nghèo (là chúng ta).

- Phải đánh đổ người giàu tư bản tư hữu và đầu tư thứ họ e sợ -

Dù làm gì, cũng phải giương cao lá cơ đại nghĩa và lôi kéo cả một phong trào quần chúng mới thành công. Muốn đấu tranh làm cách mạng (thay đổi vận số) thì phải đấu tranh có tổ chức, đề ra phương châm, cương lĩnh để hành động, nếu không sẽ bị bọn tư bản (người giàu) dìm trong bể máu.

Bạn muốn đổi từ giàu sang nghèo thì phải ĐÁNH ĐỔ NGƯỜI GIÀU. Nếu bạn chỉ đúng kiểu em ngoan cắp sách đi học như nuốt từng lời của họ, tin vào đạo đức, phẩm chất của họ, có lẽ bạn chỉ là súc sinh bị chăn dắt mà thôi.

Trước hết là tôi không bị ấn tượng gì về thành công của những người này. Tôi chỉ đánh giá cao nhân cách và tinh thần đấu tranh, những thứ mà họ rất hạn chế.

Nhưng dù sao cũng có nhiều thanh niên sinh ra trong hoàn cảnh kém may mắn, bị phức cảm tự ti và phải thành công bằng mọi giá, nên sẵn sàng đem tiền làm giàu cho người giàu, thì cũng không phải là khó hiểu và làm thế có thể là hợp lý nhất cho họ. Vì rõ ràng, đấu tranh không dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn không có tiền, làm sao bạn đầu tư? Không đầu tư làm sao giàu? Lao động chăm chỉ mà giàu á? Chỉ có tiền mới đẻ ra tiền mà thôi.

Tôi chỉ nói về tư duy trừu tượng, chứ còn cách làm cụ thể thì tôi chỉ nói trong hội nhóm. Nhưng tư duy trừu tượng là đủ để đánh đổ người giàu, từ đó mà thành công rồi.

Tôi phải nhắc lại một lần nữa:

Bạn không đánh đổ người giàu thì không bao giờ thành công mà chỉ là súc sinh của người giàu để họ chăn dắt.

Tôi cũng có quen một bạn gái xinh như hoa như mộng. Người này chỉ thích những thứ sang chảnh và tôi cũng đành phải say goodbye. Vì điều này trái với lối sống của tôi, và hơn nữa phong trào quốc dân chống tư bản mới quan trọng chứ yêu đương, tình cảm thì quan trọng quái gì.

Những người không thể cùng chúng ta đấu tranh chống tư bản thì không thể quen họ về lâu dài. Mà suốt ngày mua đồ sang chảnh, đi ăn nhà hàng (toàn thứ lởm kém xa tôi nấu) vv thì khác gì đem tiền cúng cho người giàu nhỉ?

Điểm qua một số cách đầu tư kinh điển để không đầu tư

Chứng khoán

Nhiều trung lương đầu tư chứng khoán và kết cục là mất tiền. Nếu bạn muốn mất tiền, hãy đầu tư chứng khoán.

Chứng khoán có cái lợi là không cần vốn lớn, vốn bao nhiêu cũng được, chỉ để mua một mảnh của công ty nào đó đã niêm yết (trên sàn chứng khoán).

Bạn mua một mảnh của công ty và kỳ vọng công ty sinh lời sẽ chia cho bạn, gọi là "cổ tức".

Nhưng hiện nay nhiều công ty không trả cổ tức tiền mặt, mà trả cổ phiếu, tức là một dạng "đánh bùn sang ao". Vì cổ phiếu càng loãng giá trị càng thấp và đằng nào ban giám đốc tư lợi cũng chẳng chia cho bạn đồng nào, họ sẽ chỉ trả tiền lương thưởng cho gia đình bạn bè họ thôi.

Ngoài ra, nền kinh tế đang đi tới khủng hoảng lớn, nên doanh nghiệp chỉ teo tóp lợi nhuận, thậm chí thua lỗ, phá sản.

Cơ bản thì tôi không đầu tư chứng khoán.

Trái phiếu (doanh nghiệp)

Trái phiếu doanh nghiệp thường có kỳ hạn dài 5, 10 năm và lãi suất cao hơn ngân hàng (không chẳng dụ được kẻ ngốc nào). Bạn sẽ bị chôn tiền trong thời gian dài đó, và nhỡ mùa đông mà tới (siêu lạm phát, in tiền, đổi tiền vv) thì coi như là mất trắng.

Cứ nhìn trái phiếu nhà nước là sẽ thấy, hiệu quả sinh lời là như thế nào để có động lực đầu tư trái phiếu doanh nghiệp nhé.

Bất động sản