Sunday, April 5, 2020

Vì sao phải "cứu giá" bất động sản và chứng khoán?

Trong bài trước tôi có nói về họa bóng trắng và chứng trầm cảm. Họa bóng trắng xuất hiện và mang tới một mùa đông lạnh lẽo, kéo dài cho thị trường bất động sản và chứng khoán. Trong vài năm tới, bất động sản có thể giảm tới 50% và thanh khoản thấp, còn chứng khoán đã giảm ngay 30% rồi.

Trong bài này, tôi sẽ nói vì sao sẽ phải cứu bất động sản và chứng khoán, và bạn nên đầu tư gì trong thời gian này.

Đây là tôi nói về một số nước nghèo ở Phê Châu thôi nhé. Nếu bạn nào đang sống ở Phê Châu thì tham khảo.

Mùa đông đã tới! Với thị trường chứng khoán và bất động sản.

Vì sao phải "cứu giá" bất động sản?

Bất động sản hiện giá rất cao, mặt bằng kinh doanh thậm chí chiếm 30 ~ 40% doanh thu của người kinh doanh. Vì thế, bọn địa chủ không bao giờ đi kinh doanh (nhà hàng, quán ăn, khách sạn vv) vì làm thế thì phải học nhiều, mà tiền lời chẳng được bao nhiêu, ngồi không cho thuê bất động sản cũng kiếm được rất nhiều tiền, tội gì phải vất vả kinh doanh. Thời gian đấy thì lại mua thêm nhiều bất động sản cho thuê khác là được rồi.

Vì bất động sản bong bóng như vậy, nên nam thanh nữ tú khi đi ăn nhà hàng phải trả giá rất cao cho bất động sản. Trung lương với lối sống sang chảnh cũng là những người góp phần hỗ trợ bong bóng bất động sản nhiệt tình.

Nếu bong bóng vỡ thì sao? Từ khi bóng trắng xuất hiện, nhà hàng không bán được hàng nữa, trả mặt bằng. Không ai dám thuê mặt bằng kinh doanh vì sợ bóng trắng, nên có nhiều mặt bằng phải giảm giá sâu mà vẫn không có người thuê.

Cứ như thế, có thể mặt bằng đấy cũng đang vay tiền ngân hàng và phải trả góp, rất có thể bị ngân hàng phát mãi.

Thực ra, nếu bong bóng bất động sản vỡ, thì giá mặt bằng, giá nhà đều giảm, sẽ tốt cho toàn dân: Người dân được đi ăn nhà hàng, ở khách sạn, hay mua nhà với giá rẻ hơn.

Tức là, bong bóng bất động sản vỡ thì CÓ LỢI CHO NỀN KINH TẾ, giúp bất động sản trở về giá trị thực, phù hợp với túi tiền của người dân.

Còn những người vay nợ ngân hàng và phá sản thì chẳng sao cả, vì đấy chỉ là việc chuyển tài sản từ tay người này sang tay người khác, chứ không ảnh hưởng gì tới nền kinh tế.

Tuy thế, mọi người đều có cảm giác là Anh Bự (Big Brother) sẽ phải cứu giá bất động sản, nhưng không ai biết rõ là vì sao lại thế.

Phải cứu giá bất động sản, vì đấy là cứu giá tư bản.

 Vấn đề không phải là cứu bất động sản, mà là CỨU NGÂN HÀNG.

Vì bong bóng bất động sản hình thành từ nguồn tiền vay: Ngân hàng cho vay xây dự án, ngân hàng cho trung lương vay tiền mua nhà.

Tư bản dùng bất động sản để vay tiền để đầu tư mở rộng kinh doanh.

Vì thế, khi bong bóng bất động sản vỡ, giá bất động sản giảm, nguy cơ không trả được nợ sẽ cao hơn và sẽ hình thành nợ xấu của ngân hàng.

Khi ngân hàng không thu được tiền nợ, họ không trả nợ được cho người gửi tiền. Người gửi tiền thấy vậy trở nên sợ hãi rút tiền hàng loạt, dẫn tới ngân hàng phá sản.

Ngân hàng chính là tư bản. Ngân hàng phá sản thì tư bản mất hết. Vì thế, Big Brother sẽ phải cứu ngân hàng, bằng nhiều thủ đoạn khác nhau, ví dụ phát hành trái phiếu nợ để đẩy tiền vào, và nó trở thành khoản nợ mà ngân hàng phải trả, hoặc là ngân hàng bán lại nợ xấu cho tổ chức xử lý nợ xấu, đổi lại được một phần tiền để duy trì hoạt động.

Vì sao phải "cứu giá" chứng khoán?

Chứng khoán chỉ là nơi đánh bạc, và giá chứng khoán chẳng liên quan gì tới giá trị hay công việc làm ăn của doanh nghiệp cả.

Tuy nhiên, cũng như bất động sản, tư bản dùng cổ phiếu, phần sở hữu doanh nghiệp đi thể chấp để vay tiền ngân hàng.

Khi giá trị này giảm (giá cổ phiếu chính là định giá) thì tài sản thế chấp mất giá trị, vì thế, ngân hàng phải bán giải chấp để thu hồi vốn.

Cũng như nhà đầu tư nhỏ lẻ vay tiền để dùng đòn bẩy tài chính, nó giống như là "tiếng gọi từ địa ngục" hay gọi là "margin call".

Nếu chứng khoán giảm sâu sẽ hình thành nợ xấu của ngân hàng, và ngân hàng mất tiền, mất thanh khoản, thậm chí phá sản.

Do đó, Big Brother cũng phải cứu cả chứng khoán.

Làm thế nào cứu bất động sản và chứng khoán?

Thursday, April 2, 2020

Họa bóng trắng và bóng tối cuộc đời

"Bóng trắng! Bóng trắng! Chạy đi!"

Mùa đông đã tới. Tất cả mọi người sống trong nỗi sợ hãi và mùa đông tăm tối. Bóng trắng đã xuất hiện và nỗi sợ hãi còn lớn hơn những thảm họa mà bóng trắng có thể reo rắc.

Mùa đông đã tới! Với đầy nỗi kinh hãi.

Và một làn sóng zoombie (thây ma) xuất hiện. Đó là chủ nghĩa tư lợi. Rồi đây, người ta sẽ cắn xé nhau chỉ vì một miếng ăn rất nhỏ.

Tôi đã trượt vào bóng tối của cuộc đời ngay từ đầu. Tôi đã bị trầm cảm. Giờ đây, tôi tắm nắng mỗi ngày, vận động và thể dục nhẹ để có thể tăng chất dẫn truyền thần kinh trong não, gọi là "serotonin". Nếu thiếu chất này, não sẽ như bị phân thành ngàn mảnh, bạn sẽ cảm thấy uất hận mà không rõ nguyên nhân. Cứ như mới có một vụ oanh tạc trong não vậy, bạn đau khổ cùng cực mà chẳng có nguyên nhân. Điều duy nhất còn tốt đẹp là tình người, ai nói thế chắc chắn là kẻ dối trá cùng cực. Điều duy nhất tốt đẹp là bạn có tiền mà thôi.

Dù sao thì tôi cũng không phải lao động, chỉ cần tắm nắng và chờ một "tin lành", là mọi chuyện lại sẽ ngon lành, sẽ lại như những ngày xưa tốt đẹp ngay.

Mọi chuyện xảy ra đều do ý trời, kể cả trầm cảm. Nguyên nhân? Nó cũng như khi bạn làm việc chăm chỉ, tham công tiếc việc mà vẫn phá sản vậy. Có cả ngàn nguyên nhân, và nó có còn quan trọng, VÀO LÚC NÀY, nữa hay không? Vì não đã bị phân làm ngàn mảnh, còn chẳng kết nối được, vì thiếu hoạt chất dẫn truyền thần kinh, giống như một chiếc xe hết xăng, vẫn cố rồ ga vậy. Chẳng còn ý nghĩa gì cả. Điều duy nhất có ý nghĩa, hóa ra là tiền.

Vượt qua trầm cảm

Thursday, February 27, 2020

Quỹ index và quỹ ETF

Quỹ index: Quỹ chỉ số.
Quỹ ETF: Quỹ hoán đổi danh mục (Exchange-Traded Fund).

Nguyên tắc: Không phím hàng (khuyến nghị cổ phiếu nên mua) mà chỉ nên phím quỹ (khuyến nghị quỹ nên mua). Lý do thì tôi sẽ giải thích bên dưới.

Để an toàn, tôi không phím hàng cũng chẳng phím quỹ. Nhưng thỉnh thoảng có thể tôi vẫn phím quỹ.

Tôi cũng không nghiên cứu quá nhiều về các quỹ nhưng nếu bạn không có thời gian tìm hiểu, nghiên cứu, hay không muốn mất thời gian, thì mua chứng chỉ các quỹ mở cho nhanh.

Nói nôm na thì quỹ index là quỹ lấy những cổ phiếu tốt nhất trên thị trường, theo một tỉ lệ danh mục hợp lý do chuyên gia lập ra, rồi chia trung bình tổng tài sản ra số cổ phiếu quỹ, và bạn mua những cổ phiếu quỹ này trên sàn chứng khoán như những cổ phiếu thông thường.

Quỹ ETF (hoán đổi) cũng tương tự như thế nhưng sẽ thay đổi danh mục khi một doanh nghiệp trong danh mục bị xuống hạng. Ví dụ trong danh mục có doanh nghiệp A và doanh nghiệp B là hai doanh nghiệp đầu ngành, sau đó B bị xuống hạng ba và doanh nghiệp C lên thành hạng hai, thì quỹ bán hết cổ phiếu của B đi đổi sang thành cổ phiếu của C, vv.

Nôm na là thế. Những quỹ như thế thì thường sẽ lên xuống theo thị trường chứng khoán, và thường là chỉ mua những cổ phiếu mạnh nhất nên KỲ VỌNG sinh lời sẽ cao hơn thị trường chung.

Ưu điểm lớn nhất là bạn chỉ cần mua cổ phiếu quỹ (chứng chỉ quỹ), không cần quan tâm tình hình thị trường hay tranh bán tranh mua.

Nhược điểm là không thể kỳ vọng tỷ lệ sinh lời cao.

Đầu tư index vs. đầu tư chủ động

Đầu tư chủ động nghĩa là bạn tự chọn cổ phiếu và mua đầu tư hay đầu cơ, hay lướt sóng. Còn đầu tư index, quỹ ETF hay quỹ mở nói chung, thì là đầu tư thụ động.

Đầu tư chủ động thì bạn có thể ăn cá lớn, hoặc thua lỗ thảm, cơ bản là TỰ LÀM TỰ CHỊU.

Nếu bạn thích lời nhiều, có tính đầu cơ cao, được ăn cả, ngã về không, bạn không nên đầu tư quỹ index hay ETF. Tôi cũng chỉ tập trung đầu tư chủ động, theo danh mục của riêng tôi, chứ quỹ chỉ đầu tư để tham khảo.

Hơn nữa, ở VN thì hiện nay các quỹ sẽ thua lỗ thê thảm. Bạn chỉ cần nhìn thành tích của họ một vài năm gần đây là thấy. Bởi lẽ nền kinh tế không tăng trưởng (chỉ có nền kinh tế FDI là tăng trưởng).

Tôi cũng phân tích về quỹ cũng như danh mục của họ ở trên trang cá nhân.

Vì sao không nên "phím hàng" mà chỉ "phím quỹ"?

Tuesday, January 28, 2020

Nghề đầu tư chứng khoán

Chuyện về tây già chứng khoán

Có một danh chuyết thế này: Tây già thì không nghèo, tây nghèo thì không già.

Các bạn nữ, hãy nhiệt tình với tây già! Về kinh tế học, chẳng ai tốt hơn tây già. Hơn đứt cục vàng nho giáo (lành, nhậu, hút và hiếu thảo mẹ và vợ) chứ.

Đầu tư chứng khoán là một nghề, chỉ cần bạn học về phân tích kỹ thuật, phân tích thị trường, hay tâm lý vv là bạn có thế kiếm được tương đối, dựa trên quy luật nhất định. Tôi ví dụ, ở Mỹ hay Nhật thì có thể kiếm 2000 - 3000 USD/tháng. Giả sử bèo bèo làm nhà đầu tư chứng khoán chuyên nghiệp, kiếm được 1500 - 2000 USD/tháng đi, thì vẫn có thể sống tằn tiện ở Mỹ hay Nhật. Thường thì ở Mỹ dễ kiếm hơn, nên 2000 - 3000 USD, còn Nhật khó hơn, thì 1000 - 2000 USD, đây chỉ là mức nghèo ở các nước này.

Bởi lẽ giàu nghèo không chỉ phụ thuộc vào số tiền bạn kiếm được, mà còn phụ thuộc số tiền người khác kiếm được. Nếu kiếm được 1000 USD ở VN thì cũng khá giàu (?!) mà. Chỉ cần bạn thạo ngoại ngữ thì 1000 USD chắc là kiếm được thôi.

"Tư bản gọi LỢI NHUẬN là BÁU VẬT,
và cả hai rơi xuống ngọn lửa sục sôi của cách mạng vô sản."
- Sách tối ký -

Bây giờ, hãy nghĩ thế này: Chuyện gì nếu tây già hay Nhật già qua VN sống?

Họ sẽ sống sung túc, ngày ăn hải sản, tối đi mát xa. Thỉnh thoảng dẫn các em trẻ, các em trung tuổi đi ăn uống sang chảnh, shopping.

Thực sự là có nhiều tây già làm thế, họ đầu tư chứng khoán ở Mỹ, và sống ở VN, dưới danh nghĩa và thị thực người dạy tiếng Anh (để làm quen ghệ VN). Cuộc sống cứ như là trong CNXH khoa học cà pháo vậy!

Sai rồi, không phải là "cứ như" nữa, mà chính là CNXH khoa học cà pháo đấy. Tôi cực kỳ hâm mộ tây già, nếu kiếp sau mà sinh ra lần nữa, tôi quyết thành tây già. (^o^)

Sở dĩ làm thế vì lợi nhuận sinh ra từ thị trường chứng khoán Mỹ sẽ tương ứng với mức sống bên Mỹ, thành ra cao so với VN.

Còn nếu là nhà đầu tư ở thị trường VN thì chưa chắc, vì lợi nhuận lại là sự cạnh tranh của các nhà đầu tư ở VN, và không phải ai cũng sẵn sàng đầu tư để kiếm 1000 - 2000 USD một tháng cả đâu. Họ bán lúa non, hoặc cắt lỗ sớm, khiến kế hoạch của bạn phá sản.

Không phải ai cũng sống sung túc như tây già chứng khoán.

Nhưng đừng nghĩ tây già cái gì cũng có. Cái gì cũng có giá của nó. Thị trường chứng khoán Mỹ ngược với VN nên tây già phải thức đêm để kiếm tiền, thời gian ban ngày ngủ bù, nên cũng tương đối hạn chế thời gian ra ngoài đi chơi. Vẫn phải có kỷ luật, nếu không sẽ không có thu nhập. Mà tây già thì làm sao có cha mẹ giàu gửi tiền sang theo chuyết ngôn:

"Các cô gái cứ mạnh dạn yêu tây nghèo. Vì tây nghèo chỉ nghèo tới khi bố gửi tiền viện trợ sang."
- Chuyết ngôn -

Nhưng rõ ràng, so với cuộc sống đắt đỏ ở hang ổ tư bản là bến Uôn, thì cuộc sống ở các nước thứ ba dễ chịu hơn nhiều.

Như thế này gọi là nghề đầu tư chứng khoán chuyên nghiệp.

Bạn chán ghét làm công ăn lương thì "phi làn" (freelancer), chán "phi làn" và chán con người thì đầu tư chứng khoán vv. Có vô vàn lý do để con người thành người đầu tư chứng khoán chuyên nghiệp. Thị trường chứng khoán giống như là TỤ NGHĨA ĐƯỜNG trong Lương Sơn Bạc vậy.

Nhưng không nên kỳ vọng quá nhiều. Khi thị trường đi xuống, hoặc tệ nhất là lình xình, thì có thể đầu tư chứng khoán cũng sẽ méo mặt. Vì thế, vẫn phải có thật nhiều tiền tiết kiệm và để riêng ra, đủ sống một năm.

Còn nếu bạn vẫn có nghề chuyên môn, nghề tay trái, hay một vài nguồn thu nhập khác, và đầu tư bằng tiền dư ra, thì chẳng lo gì cả. Chứng khoán cũng sẽ chỉ là một nghề tay trái của bạn, giúp bạn tối đa hóa lợi nhuận.

Nói chung thì trừ khi bạn có kiến thức và vốn lớn, tôi nghĩ vẫn nên đi theo con đường chuyên môn và/hoặc kinh doanh trước, lấy đấy làm nền tảng đầu tư, tạo ra lợi nhuận kép để đi lên CNXH khoa học cà pháo trong tương lai.

Tôi ví dụ thế này, bạn đi làm đâu 10 năm, có khoảng 1.5 tỉ ~ 2 tỉ, và chán công việc tận cổ rồi. Thì làm thế nào?

Lấy 1 tỉ gửi tiết kiệm hoặc mua trái phiếu, sinh lời 8%/năm, được 7 triệu/tháng để sinh hoạt. Còn lại đầu tư cổ phiếu, sinh lời đâu 15-20%/năm, thêm được 7-10 triệu/tháng nữa, là cũng tá túc qua ngày. Với lại cổ phiếu tốt thì không lo bị lạm phát mất giá (lạm phát thì giá tăng tương ứng), còn được thêm là tăng giá do công ty tăng trưởng vv.

Đây cũng là cách THOÁT NGỤC CHỦ NGHĨA TƯ BẢN. Đâu phải cứ đi làm công ăn lương cúc cung tận tụy vì tư bản thì sẽ trưởng thành nên người, và được tư bản tưởng thưởng xứng đáng đâu nhỉ? (^o^)
-mark-

Đại nghĩa và tiểu nghĩa trong đầu tư

Tiểu nghĩa: % lợi nhuận (bơ thừa sữa cặn tư bản).
Đại nghĩa: Đánh tư bản, phá tư hữu.

Đại nghĩa và tiểu nghĩa quyết định thành bại: Tiểu nghĩa quyết định thành công trong ngắn hạn, nay được mai mất. Đại nghĩa quyết định thành công trong dài hạn, được ăn cả, ngã về không.

Cho dù có đại nghĩa, mà bạn "chống tư bản quá mức", bạn sẽ thất bại. Vẫn phải là con đường trung dung, không thiên lệch, như đi trên một bờ tường, chỉ cần lệch một bên là ngã lộn cổ. Nếu bạn dùng tiền để chống tư bản - người giàu hơn bạn 1000 lần, bạn thua chắc, không chỉ lý tưởng tan vỡ mà còn thiệt thân.

Chúng ta không chống tư bản tới mức đấy. Mục tiêu của chúng ta là bắt chước tư bản cơ mà? Ngay từ đầu mà bạn đã bung sức ra chống tư bản, trong khi thực lực còn yếu, tài nguyên không có, thì thất bại là nhãn tiền.

Đấy không phải là tinh thần vô sản. Tinh thần vô sản là kiếm thật nhiều tiền, tối đa có thể, từ thị trường, để phụng sự cách mạng về sau. Nên cơ bản vẫn là TIỀN.

Chuyết về đầu tư

Trong năm nay tôi sẽ chỉ tập trung chuyết về đầu tư, tâm lý học trong đầu tư. Lưu ý là tôi chỉ chuyết trong năm nay, năm sau chưa chắc tôi đã chuyết tiếp. Vì lúc đấy tôi đã thoái hóa, biến chất (thành bọn tư bản, tư hữu không biết chừng) rồi. Vì một thứ mà chúng ta gọi là BÁU VẬT. Đó là tiền.

Với lại bạn chỉ chuyết khi bạn đang học, nếu bạn đã thành công hay thất bại rồi, thì nó thành QUÁ KHỨ, nên cũng chẳng có gì để chuyết nữa. Trừ khi định bán khóa học thành công. Nhưng như thế thì làm người học MẤT TIỀN, trong khi không đảm bảo họ thành công, chỉ là tự lừa dối bản thân rằng họ sẽ thành công hơn. Cũng khá cắn rứt lương tâm đấy.

Cơ bản là nếu bạn tích lũy kinh nghiệm, có phương pháp luận, tức là có MINDSET đúng, bạn sẽ thành công, và không chuyết thêm nữa. Tất nhiên là nếu bạn vẫn có sáng kiến mới thì vẫn có thể chuyết thêm để nâng cao lý luận lên, để thành công hơn, tùy lúc.

Đại nghĩa trong đầu tư

Tiểu nghĩa trong đầu tư thì rất dễ hiểu: TIỀN.

Đại nghĩa là gì? Việc chúng ta đầu tư là NGẪU NHIÊN (偶然) hay TẤT YẾU (必然 [tất nhiên])?

Có thể là ngẫu nhiên, cũng có thể là tất yếu. Như tôi thì là tất yếu vì tôi từ phá sản đi lên, nên phải đảo ngược dòng tiền, vì thế lại sinh lời, khi sinh lời đủ thì nhu cầu kiếm thêm % lợi nhuận bơ thừa sữa cặn của tư bản cao lên, nên phải đi vào con đường đầu tư.

Hơn nữa, vì tôi CÓ NHIỀU THỜI GIAN ^^. Tôi đâu phải nô lệ (súc sinh) của tư bản, ngày đêm sống chết vì tư bản? Tôi là người tự do, là người "phi làn" riêng để đi.

Nếu không đầu tư, cuộc sống ít thú vị đi. Nhưng nếu một người trung lương đi làm công cho tư bản, ngày đêm suy nghĩ cho hạnh phúc và lợi ích của tư bản, hay người đi làm nhà nước ngày đêm chăm lo cho hạnh phúc của lãnh đạo, chăm lo miếng ăn, giấc ngủ cho lãnh đạo của họ, thì ngày ngày đều bận rộn như nô lệ, thời gian đâu mà đầu tư?

Có bao nhiêu chí sỹ không thích môi trường tư bản thượng đội, hạ đạp, cũng không thích môi trường nhà nước toàn thủ đoạn gièm pha, đã dứt áo từ quan về vườn mà đầu tư, sống cuộc sống điền viên.

Hay những người chán ngấy những trò lố nơi công sở, mà bỏ đi đầu tư.

Dù là ngẫu nhiên hay tất yếu, thì chắc chắn, người đầu tư là người THOÁT KHỎI MA TRẬN TƯ BẢN.

Họ đã đi theo con đường riêng, đó là nương theo tư bản mà sống, hay trở thành giống như tư bản.

Nói như thế là để phân biệt những người này với tầng lớp THỨ DÂN chỉ biết chạy theo dục vọng, hay TRUNG LƯƠNG hi sinh cho tư bản bằng mọi giá để được hưởng bơ thừa, sữa cặn.

Tôi dùng từ ngữ hơi mạnh thôi, chứ tôi cũng phổi bò không có ý gì đâu. Nói thế là để mọi người có quyết tâm đầu tư, đánh tư bản, lật tư hữu thôi.

Đây chính là đại nghĩa trong đầu tư: Bạn chán ngấy tư bản, những trò mị dân (của cả tư bản lẫn lãnh đạo tư hữu) và cả bơ thừa sữa cặn của chúng.

Sở dĩ tôi phải chuyết rõ vấn đề này, là để HIỂN THỊ HÓA (VISUALIZE) mọi thứ, mới nhìn thấy con đường đầu tư đúng đắn. Phải dùng ngôn từ mạnh, hào sảng, thì mới có tinh thần tốt để đầu tư.

Những kẻ yếu đuối về tinh thần sẽ mất tiền.

Tư bản là chủ nhân của tiền?
Hay tiền là chủ nhân của tư bản?
Sùng bái tư bản là bệnh dịch của CNTB.

Vì sao kiếm được tiền từ đầu tư chứng khoán?

Đầu tư chứng khoán theo phương pháp vô sản

Sau khi tiết kiệm thì sớm muộn gì bạn cũng sẽ phải đầu tư, để tăng lợi nhuận lên. Trong vấn đề tài chính, chỉ có số % lợi nhuận là có ý nghĩa. Vì thế, sớm muộn bạn cũng sẽ phải tham gia thị trường chứng khoán. Hoặc là bạn tham gia thị trường bất động sản với bài toán mua nhà dùng tiền của người khác (vay ngân hàng) để trục lợi từ đô thị hóa (giá nhà tăng 4 lần trong 10 năm).

Có hai tiêu chí để bạn đánh giá việc đầu tư chứng khoán:
- Lợi nhuận cao hơn gửi tiết kiệm ngân hàng 8%/năm
- Lợi nhuận cao hơn huyền thoại mua nhà 15%/năm

Tức là, mục tiêu khi tham gia thị trường chứng khoán, trong giai đoạn "học tập" là 10~15%/năm, trong giai đoạn đầu tư có phương pháp là 20~25%/năm.

Làm thế nào để thành công khi đầu tư chứng khoán?

Vấn đề lớn nhất chính là chúng ta không hề có kiến thức gì, so với những người đã trong thị trường 5 - 10 năm đã đọc thiên kinh vạn quyển và vô số sách thánh hiền về chứng khoán, kiến thức và kinh nghiệm của chúng ta bằng không. Chúng ta nhảy vào mua cổ phiếu "theo khuyến nghị của chuyên gia" và sớm chịu nỗi đau mất mát. Tệ hơn cả là cứ mua cổ phiếu nào thì nó chỉ một chiều rớt giá.

Thực tế thì 80% người tham gia thị trường thua lỗ và 90% đau khổ. Mọi người không có kiến thức mà chỉ có lòng nhiệt huyết, hoặc đơn giản là chỉ có động lực về tiền bạc, hoặc thời gian cực kỳ eo hẹp không thể nghiên cứu sách vở, báo cáo tài chính vv, nên trở thành kẻ hi sinh trên thị trường. Sau một thời gian sẽ nản chí mà rời bỏ thị trường, đến lúc đấy thị trường lại lên trở lại. Cho dù có căm hận thị trường thế nào đi chăng nữa, bạn cũng không thể trục lợi từ nó. Từ đó không chỉ mất tiền, mất cơ hội kiếm tiền (từ thị trường đi lên), bạn còn mất luôn niềm tin ít ỏi vào bản thân. Có lẽ nên sống an phận thủ thường, và thử sức với bất động sản thử xem? Chịu đau khổ 10 năm và nhà đất có thể tăng giá 4 lần mà? Không dễ như thế. Sự mắc kẹt trong thị trường bất động sản là có thật, và có thể bạn sẽ mất mát còn hơn trong chứng khoán, nếu chọn sai bất động sản để mua.

Đây gọi là sự khắc nghiệt bình thường của thị trường, vì đây mới là trường đời. Đôi khi bạn cũng cần may mắn để vào thị trường đúng lúc đáy, có động lực và tự tin ban đầu thì sẽ dễ đi xa hơn. Nhưng về lâu dài, bạn thành công khi XÂY DỰNG PHƯƠNG PHÁP ĐẦU TƯ PHÙ HỢP THỂ CHẤT BẢN THÂN.

Xuyên suốt trong các bài viết, tôi luôn đề cập tới THỂ CHẤT. Bởi vì hủ nho sẽ sùng bái người thành công, sùng bài một phương pháp nào đó (để đi lên CNXH), nhưng sự sùng bái là kẻ thù của lối sống thư thái và thành công. Càng sùng bái càng dễ mắc sai lầm ở thời điểm quyết định.

Bạn muốn thành công thì bạn phải đọc vị được các nhà đầu tư khác, cũng như đọc vị được bản thân, và xây dựng được phương pháp đầu tư PHÙ HỢP THỂ CHẤT BẢN THÂN.

Trên thị trường chứng khoán có cả ngàn nhà đầu tư và có cả ngàn phương pháp khác nhau. Không có ĐÚNG và SAI trên thị trường, chỉ có sinh lời và không sinh lời, và mặt sau đấy là hạnh phúc hay không hạnh phúc (với việc đầu tư) mà thôi. Đừng nghĩ là các nhà đầu tư là một lũ ngốc, và bạn vào thị trường với tư cách người thông minh để lấy được tiền từ lũ ngốc này. Nếu nghĩ như thế, có thể bạn mới là kẻ ngốc nhất, và bạn sẽ mất tiền.

Bất kỳ ai cũng có thể thành công trên thị trường, cho dù là người nông dân chân chính, hay người không lao động chân chính, hay cặn bã xã hội, miễn là xây dựng được một phương pháp đầu tư phù hợp với thể chất, lối sống của bản thân.

Định luật: Tất cả mọi người đều bình đẳng trong thị trường chứng khoán.

Phương pháp vô sản trong đầu tư cổ phiếu