HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Monday, July 16, 2018

Vì sao theo đuổi ước mơ là vô trách nhiệm

Về cơ bản, theo đuổi ước mơ, lý tưởng là vô trách nhiệm. Một người có trách nhiệm không thể theo đuổi ước mơ hay lý tưởng được. Vì họ còn có trách nhiệm: Trách nhiệm với gia đình, với cha mẹ, với con cái, với cha mẹ vợ/chồng, với anh chị em, với bà con họ hàng vv. Những trách nhiệm này tốn rất nhiều thời gian, nên không còn thời gian sống cho bản thân nữa.

Nếu bạn muốn theo đuổi ước mơ hay lý tưởng, thì bạn sẽ mất rất nhiều thời gian, có thể là cả cuộc đời. Bạn sẽ sống trong một ảo mộng (living in a fantasy) nhưng bạn sẽ trở nên vô trách nhiệm với mọi người xung quanh, cụ thể là gia đình bạn. Chưa chắc họ đã chấp nhận việc đó. Bạn có thể mất tất cả. Khi theo đuổi ước mơ thì phải chấp nhận mất mọi thứ.

Theo đuổi ước mơ = Cả thể giới sụp đổ

Vì sao lại nói như thế?

Vì bạn là người đi kiếm tiền và đổ rác cho cả gia đình - thường là toàn những người không tự lập, nhất là ở những nơi theo "chủ nghĩa gia đình" (chủ nghĩa bầy đàn). Bạn không kiếm đủ tiền, không giải quyết vấn đề cho mọi người thì sẽ chẳng ai thích bạn cả. Họ sẽ càm ràm, than phiền cả ngày, khiến bạn chán ngấy họ. Vì đơn giản, họ không có lý tưởng hay ước mơ gì.

Người không có ước mơ, lý tưởng = Người càm ràm, kêu ca phàn nàn

Đây là hình ảnh minh họa về ước mơ và lý tưởng:

Ước mơ cần "ăn" rất nhiều thời gian

Ước mơ hay lý tưởng cũng như PACMAN, cần ăn rất nhiều THỜI GIAN mới có thể thành hiện thực được.

Mà trong cuộc đời, khi bạn theo đuổi ước mơ, còn rất dễ gặp ma nữa. Gặp ma là tiêu đời. Tức là không dễ để ước mơ thành hiện thực, mà phải rất KHÉO LÉO, phải tránh được ma quỷ, hơn nữa còn phải nhanh tay, nhanh trí nữa. Chứ trí tuệ, năng lực hạn chế, hành tung chậm chạp thì đại nghiệp không thể thành.

Do đó, muốn ước mơ thành hiện thực thì từ lúc thường ngày đã phải luyện trí não, luyện tay chân cho nhanh nhẹn. Tóm lại vẫn là HỌC TẬP thôi.

Muốn ước mơ thành hiện thực thì phải VÔ TRÁCH NHIỆM

Học tập, năng lực cao chẳng qua chỉ là một yếu tố để thành công. Quan trọng là phải biết "vô trách nhiệm". Vì ước mơ tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa, cần sự CHUYÊN TÂM, nên không thể bị phân tâm với vấn đề xung quanh được.

Ở các nước "nho xanh" thì ước mơ khó thành hiện thực, vì con cái phải phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ (kể cả vật chất lẫn tinh thần), đơn giản là không có thời gian cho bản thân hay sống cuộc đời bản thân.

Chưa kể, nếu họ có năng lực cao, họ còn phải chăm lo cho cả anh chị em theo chỉ đạo của cha mẹ nữa.

Như thế, sẽ có nhiều trách nhiệm và không thể theo đuổi ước mơ hay lý tưởng được.

Chỉ có những dân tộc tiên tiến ở phương tây hay Nhật Bản mới có thể theo đuổi ước mơ, làm thành đại nghiệp được, vì họ hoàn toàn "vô trách nhiệm" với cha mẹ (cha mẹ họ có lương hưu + tiền tiết kiệm và/hoặc trợ cấp).

Tóm lại, theo đuổi ước mơ là vô trách nhiệm, và chưa chắc mọi người đã ủng hộ bạn đâu. Nếu bạn vừa cố gắng theo đuổi ước mơ vừa sống "có trách nhiệm" thì cũng như bạn đuổi hai con thỏ cùng một lúc.

Kết quả là: Bạn THẤT BẠI. Bạn là kẻ thất bại trong cuộc đời. Hoặc đơn giản là bạn là KẺ NỬA MÙA, luôn khổ tâm không biết phải làm thể nào mới đúng:
- Sống có trách nhiệm với gia đình hay
- Theo đuổi ước mơ

Dù thế nào, cũng sẽ cắn rứt lương tâm. Nếu sống vô trách nhiệm với gia đình, thì sẽ cảm thấy có lỗi với họ (thật ra là do người xung quanh trong xã hội ảnh hưởng), nếu không theo đuổi ước mơ, sẽ cảm thấy cắn rứt với bản thân. Luôn luôn mắc kẹt giữa hai lựa chọn, nên cả đời là kẻ nửa mùa, về cơ bản là thất bại khi không đạt được mục tiêu nào.

Những người không thể theo đuổi ước mơ

Nếu một người phải có trách nhiệm với gia đình, hay không có thời gian mà cố theo đuổi ước mơ sẽ thất bại. Bạn không nên khuyên họ theo đuổi ước mơ hay lý tưởng. Vì đằng nào họ cũng thất bại mà thôi.

Nói chung, với người bận rộn, nhiều nghĩa vụ hay trách nhiệm thì bạn không nên khuyên gì. Vì đằng nào thì xã hội cũng định hướng cho họ sống vì gia đình, vì ở đây là "chủ nghĩa gia đình".

Vấn đề thường là, những người như thế thường không hài lòng với cuộc sống của bản thân. Nên thường họ sẽ tìm ý kiến của nhiều người. Nếu họ có hỏi bạn, thì bạn nên xác nhận xem họ có đang SỐNG TỰ DO, có nhiều thời gian và không có nghĩa vụ, trách nhiệm với người khác không đã.

Trên đời, muốn có được thứ này (ước mơ thành hiện thực, hoàn thành đại nghiệp) thì phải hi sinh thứ khác (trách nhiệm, nghĩa vụ), không thể có cả hai.

Nếu một người không sống tự do, thì lời khuyên vô ích. Vì họ đâu có quyết định cuộc đời của họ? Cuộc đời của họ là do cha mẹ, gia đình, định kiến xã hội quyết định, thì khuyên họ làm gì nữa. Chỉ tốn THỜI GIAN mà thôi. Nên dành thời gian này để thực hiện ước mơ của bạn.

Câu hỏi đầu tiên là: Bạn có THỜI GIAN không? Bạn có TỰ DO quyết định cuộc đời mình không?

Cuộc đời đúng là PACMAN.
Mark

Wednesday, July 11, 2018

Gakushuin Women’s College

Đại học nữ sinh Gakushuin, thuộc đại học quý tộc dành cho hoàng thân quốc thích và chương trình học bổng cho du học sinh Việt Nam.
Tên tiếng Nhật: 学習院女子大学 [Học Tập Viện nữ tử đại học]
Tên tiếng Anh: Gakushuin Women’s College
Địa điểm: Tokyo, Nhật Bản
Giới thiệu của iSea Saromalang: Trường Gakushuin vốn ban đầu dành cho con em tầng lớp quý tộc Nhật Bản nhưng hiện nay đã hoạt động như một trường đại học tư lập nhận tất cả mọi sinh viên đáp ứng yêu cầu của trường. Bản thân tên “Gakushuin” có nghĩa là “Học Tập Viện” để chỉ nơi học tập, và đã trở thành tên trường. Trường có các chương trình học bổng cho du học sinh và thường xuyên tham gia triển lãm tại các hội thảo du học Nhật Bản tại Việt Nam.
Dưới đây là nội dung từ tài liệu giới thiệu (pamphlet) tiếng Việt của trường.


Ngành học đại học nữ sinh Gakushuin
Bậc đại học
Viện đào tạo sau đại học
Khoa giao lưu văn hóa quốc tế
- Chuyên ngành văn hóa Nhật Bản
- Chuyên ngành giao tiếp quốc tế
- Chuyên ngành giao tiếp tiếng Anh
Khoa nghiên cứu giao lưu văn hóa quốc tế
- Chuyên ngành giao lưu văn hóa quốc tế

Giới thiệu đại học nữ sinh Gakushuin

Monday, July 9, 2018

Tay cờ bạc cự phách

Các bạn thường không có mấy ý niệm về cuộc đời. Vì các bạn quá ngốc nghếch và/hoặc quá nghiêm túc. Có lẽ, các bạn cũng đang đóng vai "người con hiếu thảo" nữa, để còn thừa kế tài sản của cha mẹ. Những việc như thế, tôi đều không làm. Tôi không chăm sóc người già, không làm việc dơ tay.

Không có ý niệm về cuộc đời sẽ chỉ dẫn tới những ảo tưởng lầm lạc. Vì thế, dịch vụ tôn giáo và thờ cúng lúc nào chẳng tấp nập.

Cuộc đời chính là trò cờ bạc lớn nhất. Tất cả mọi người đều đang ngồi trong chiếu bạc mà thôi, nhưng lại không ý thức được việc này, vì thế, mọi thứ trong cuộc đời đều chệch hướng cả. Mọi người đều lạc lối vì nghĩ rằng, mình đang "sống một cuộc đời nghiêm túc".

Đời này thiếu gì một đống kẻ nhân cách cũng chẳng ra sao nhưng rất chăm "phán xét người khác bằng con mắt bề trên" đâu.

Mọi người đều chỉ là con bạc đang ngồi trên chiếu bạc mà thôi. Ván bài của bạn chính là cả cuộc đời.

Muốn sống một cuộc đời nghiêm túc?
Ha ha ha.

Cuộc đời này không có gì nghiêm túc. Ngay từ khi sinh ra đã là đánh bạc rồi. Sinh ra trong gia đình văn hóa thấp thì sẽ có nhân cách thấp, ra đời chẳng làm nên việc gì ra hồn.

Sinh ra mặt mũi khó coi thì dẫu cố gắng vượt bậc cũng chưa chắc được nhìn nhận.

Lớn lên thành người thế nào, lại là do hoàn cảnh sinh trưởng thế nào, toàn những thứ bạn không thể tự quyết định được.

Mà cái hay là càng sinh ra trong gia đình tệ hại thì càng phải báo hiếu cha mẹ, và cha mẹ lại càng chẳng ra sao, nên cuộc đời lại càng thảm hại.

Ngược lại, sinh ra trong gia đình tốt thì lại chẳng có bất kỳ nghĩa vụ gì, thoải mái mà vui chơi trong cuộc đời.

Dù sinh ra thế nào, mọi người đều sẽ chơi một ván quyết định. Ván đó gọi là cuộc đời.

Không mấy ai dám chơi ván này. Mọi người đều không chơi, chỉ thủ thế. Đến tuổi thì lập gia đình, mua nhà, có con, mua xe vv. Rồi phần còn lại là tập trung vào ... con cái, mất hết mọi động lực và niềm vui khác. Con cái chắc gì đã nên người. Nếu viết thuật toán simulation, bạn còn tính được chính xác cả năm nào họ bắt đầu mê tín một cách nghiêm túc nữa. Cuộc đời ai cũng dễ đoán, vì họ là con bạc dở tệ.

Họ đi nước nào, thì ai cũng nhìn thấy. Họ cũng nhìn nhau mà đi. Nếu anh A, cô B học cùng khóa mà đã lập gia đình, thì bản thân như ngồi trên lửa vậy.

Như thế gọi là NGHIÊM TÚC trong cuộc đời. Ha ha.

Vì thế, mới gọi là không có ý niệm gì về cuộc đời cả. Con họ chưa chắc đã thông minh xuất chúng dù học thêm quá nhiều. Vì họ quá nghiêm túc.

Bởi một lẽ giản dị: Cuộc đời là trò cờ bạc lớn nhất.

Mà cờ bạc thì chỉ có thắng và thua mà thôi. Bạn thắng lớn hay thua lớn thì cũng đều tạo nên cảm xúc, mà cảm xúc chính là thứ mà cờ bạc mang lại.

Tin thế này nhé, bạn không thể nghiêm túc trong cuộc đời. Muốn thắng lớn, bạn phải là Joker, là tay cờ bạc cự phách. Hãy là một Joker trong cuộc đời, nếu bạn muốn thắng lớn. Cố gắng đừng nghiêm túc trong bất kỳ việc gì, vì chẳng đi tới đâu cả đâu.

Tay cờ bạc cự phách là người coi cuộc đời là một chiếu bạc và sẵn sàng đánh cược cả cuộc đời vào đó, mà không sợ thất bại. Nếu bạn thắng trong cuộc đời thì khi về già, bạn có thể kiếm năm thê bảy thiếp, vui thú điền viên, an hưởng tuổi già, chiêm nghiệm lại tính "không nghiêm túc" của cuộc đời mà lập thành "đạo".

Và quan trọng hơn cả là tai ương thường đổ xuống đầu người "nghiêm túc" vì một lẽ là cuộc đời cũng lại là một "Joker" chính hiệu.

Làm thế nào để bạn đánh bạc trong cuộc đời?

Không, không phải là đem hết tiền đi đánh bài hay cá độ. Muốn đánh bạc trong cuộc đời thì đây là chỉ dẫn ngắn gọn, đơn giản và không còn gì dễ hiểu hơn: Tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm.
Mark

Sunday, July 8, 2018

Hướng dẫn trả lời phỏng vấn về tiền và thu nhập bảo lãnh du học

Liên quan:
>>Hướng dẫn làm sổ ngân hàng để chứng minh tài chính
>>Hướng dẫn trả lời phỏng vấn du học Nhật Bản cho người bảo lãnh du học 2019

Thông thường, để bảo lãnh du học phải có hai điều kiện:
(1) Người bảo lãnh có sổ tiết kiệm 500 triệu đồng trở lên
(2) Người bảo lãnh có thu nhập năm gần nhất là 30 triệu đồng một tháng trở lên (sau thuế)

Mục đích là sẽ dùng tiền trong sổ tiết kiệm để đóng học phí cho học sinh. Còn thu nhập là để chu cấp sinh hoạt phí cho du học sinh khoảng 600 ~ 900 USD/tháng (thường là 700 ~ 800 USD).

Ví dụ ghi nội dung bảo lãnh thực tế (ghi rõ lý do quá trình bảo lãnh và phương pháp chu cấp học phí và chu cấp sinh hoạt phí):


Trong tờ "Cam kết chu cấp" (tiếng Nhật thường là 経費支弁書 Keihi shibensho,, tiếng Anh thường là Letter of Financial Support) thì thường viết rõ là sẽ chu cấp học phí 1 năm ví dụ 800,000 JPY và chu cấp sinh hoạt phí hàng tháng ví dụ 80,000 JPY (khoảng 800 USD). Tuy vậy, một số bekka (khoa dự bị cho du học sinh) lại chỉ là tờ cam kết chu cấp mà không ghi rõ là chu cấp bao nhiêu, nhưng các bạn phải nhớ nội dung này.

Trong giấy này thường phải viết rõ phương pháp chi trả, xin hãy xem hướng dẫn tại Hướng dẫn viết giấy cam kết chu cấp (người bảo lãnh viết). Ví dụ:
Tiền học phí tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng mà trường chỉ định. Sinh hoạt phí thì tôi sẽ gửi cho con tôi 3 tháng một lần vào tài khoản ngân hàng của cháu tại Nhật.

Như vậy, để chu cấp sinh hoạt phí cho người du học ví dụ 800 USD/tháng, thì thu nhập của người bảo lãnh tối thiểu phải là:

Thu nhập một tháng = Số tiền chu cấp 1 tháng + Tiền sinh hoạt phí của bản thân 1 tháng

Ví dụ, chu cấp 800 USD = 18 triệu, sinh hoạt phí 1 tháng (trường hợp độc thân chưa có gia đình hoặc gia đình có thu nhập riêng) 12 triệu thì thu nhập phải là 30 triệu 1 tháng trở lên.

Tóm lại:
(1) Sổ tiết kiệm để lấy ra trả học phí cho trường (khi có kết quả đậu) ví dụ 800,000 JPY/năm đầu (cả tiền nhập học, phí xét tuyển vv)
(2) Chu cấp hàng tháng ví dụ 80,000 JPY/tháng

Gia hạn visa khi đang du học ở Nhật

Khi đậu tư cách lưu trú, thường bạn sẽ được cấp thời gian trú (visa lưu trú kể từ khi nhập cảnh Nhật Bản) là 1 năm 3 tháng. (Trừ một số trường là 2 năm 3 tháng)

Lý do 1 năm 3 tháng là trong 3 tháng cuối, trước khi hết hạn visa bạn phải đi gia hạn visa tại Cục xuất nhập cảnh (gọi tắt là Nyukan) địa phương tại Nhật Bản (ví dụ ở khu vực Tokyo là Nyukan ở Shinagawa).

Để gia hạn visa bạn sẽ phải cung cấp bộ hồ sơ đầy đủ, thường là:
  1. Đơn xin gia hạn visa (form của bộ tư pháp Nhật Bản, tải từ trang chủ)
  2. Chứng nhận đang đi học ở trường
  3. Thành tích học tập kỳ trước hay năm gần nhất (để Cục kiểm tra tỷ lệ đi học)
  4. Chứng nhận đủ tài chính để tiếp tục theo học ở Nhật vv

Thành tích học tập mà dưới 80% thì rất nguy hiểm ,tốt nhất là trên 90%, còn an toàn là 95% trở lên.

Về tài chính, bạn phải chứng nhận đủ tài chính để theo học, thường là nộp bản sao sổ ngân hàng (có thể ra ATM để tự động ghi tiền ra vào tài khoản vào sổ), trong đó ví dụ có tiền gia đình gửi từ VN sang, tiền thu nhập từ làm thêm vv (riêng làm thêm thì có quy định hạn chế số giờ nên cần chú ý không được nộp sổ làm quá số giờ này).

Tóm lại là bằng cách nào đó có một số tiền gửi từ gia đình sang, cộng thêm tiền đi làm thêm, để đủ đóng học phí là sẽ được. Bạn cũng có thể không có tiền chuyển vào tài khoản ngân hàng mà nhờ bạn bè cầm một cục tiền mặt từ VN sang, trường hợp này có thể Cục Nyukan yêu cầu nộp bổ sung bản sao hộ chiếu và visa của người bạn đó. Trường hợp không có mà có một cục tiền để bạn tự tới ngân hàng nộp và có ghi trong lịch sử vào ra tiền trong sổ ngân hàng thì có thể cũng được.

Bạn phải giải thích được hợp lý với Cục là bạn đủ tài chính để tiếp tục theo học tại Nhật (mà không được đi làm quá số giờ làm thêm cho phép) nhé.

Về cách thức cụ thể thì iSea sẽ tư vấn cho các bạn đăng ký.

Vì sao "cờ bạc ăn nhau về cuối"?

"Cờ bạc ăn nhau về cuối" hay "cờ bạc ăn nhau về sáng". Thế giới chia hai loại người: Máu mê cờ bạc (đỏ đen) và không máu mê cờ bạc. Tôi là người không máu mê cờ bạc, nhưng thời sinh viên thì có đành bài ăn tiền cho vui. Thời trẻ ai chẳng tụ tập, mà tụ tập thế nào chẳng đánh bài.

Quả thật là "cờ bạc ăn nhau về cuối" thật. Dù bạn đánh bài nào, như poker, hay bài tiến lên miền nam, hay phỏm vv thì người ra về thắng lợi là người thắng ở giai đoạn cuối, không phải người thắng lớn ban đầu. Vì sao lại thế? Chẳng phải là hiển nhiên hay sao?

Poker, một trọng những loại bài hay nhất mọi thời đại

Lý do lớn nhất là về cuối mọi người đều đã kiệt sức và mất tỉnh táo

Đánh bài còn mệt hơn là làm CEO, và còn vui hơn cả set. Điều này thì khỏi cần bàn. Đánh bài tốn rất nhiều năng lượng và rất tốn não. Và thường là kéo dài vì không ai chịu rời chiếu bạc trước khi ... cháy túi. Nên về giai đoạn cuối, tức là đã quá nửa đêm, hay gần sáng, ai cũng mệt phờ phạc và mất tỉnh táo.

Người nào còn tỉnh táo và bung sức vào giai đoạn này rất dễ thắng. Tức là giai đoạn đầu đánh chơi chơi thôi, không suy nghĩ gì mấy. Khi mọi người mệt mới bung sức ra, thì sẽ thắng. Vì thế, cờ bạc cũng phải có chiến lược khôn ngoan mới thắng lợi chung cuộc được.

Vì sao người thắng lớn ban đầu lại cháy túi khi hạ màn?

Vì thường lúc mới chơi, mọi người chưa biết cách đánh của nhau, nên ai liều hơn thì thường thắng lớn. Thắng lớn là do dám chơi liều, chứ không phải là chơi giỏi. Nhưng càng đánh, càng bị "lộ bài" nên dễ bị bắt bài, hơn nữa, mọi người cũng đã hiểu rõ cách chơi của nhau nên họ thường sẽ phá lối chơi. Vì thế, người thắng ban đầu về sau thường thua.

Một lý do nữa là, vì thắng quá lớn nên trở thành "kẻ thù" của mọi người. Ngay cả khi người đó đã lỗ vốn rồi thì mọi người vẫn bị cảm giác là người này vẫn đang lời, nên vẫn tập trung đánh người này.

Vì thế, bạn thắng lớn từ đầu, chưa chắc là đối sách hay, ngược lại, rất dễ bị đánh hội đồng và thua thảm về sau.

Đây cũng là lý do mà kẻ giấu kín thân phận sẽ thắng. Vì không ai nghĩ người đó đang thắng nên không bị tập trung phá lối đánh.

Giấu kín và thay đổi cách đánh

Nghệ thuật ở đây là che giấu. Tốt nhất là không nên để mọi người biết bạn chơi theo chiến thuật nào. Ban đầu bạn chơi kiểu "phổi bò", nhưng về cuối khi mọi người mệt thì bạn mới dùng chiến thuật riêng. Lúc này, mọi người muốn phát hiện hay phá lối chơi của bạn cũng khó, vì họ mệt rồi. Bạn phải là dạng "đa nhân cách" tức là thay thế được nhân cách bên trong bạn để thay đổi hoàn toàn lối chơi. Việc này tất nhiên là khó nhưng có thể luyện tập được. Quan trọng là có đáng để luyện tập hay không thôi.

Lý tưởng nhất là ban đầu chơi không suy nghĩ gì mấy, càng về sau mức độ tư duy lại tăng lên, và tăng lên cao nhất vào giai đoạn sau cùng.

Cuộc đời ăn nhau về cuối

Cờ bạc chính là cuộc đời và thật ra cuộc đời cũng chỉ là một ván bài mà thôi. Cuộc đời cũng ăn nhau về cuối. Những người "thành công sớm" thì không nhất định sẽ thành công về sau này. Tất nhiên, nếu từ thời trẻ mà không thành công gì thì cũng không hi vọng gì mấy về cuối đời.

Nhưng những người thành công sớm, thường lại hụt hơi về sau và khi đạt đỉnh cao sẽ thoái trào. Khi họ đạt tới giới hạn, họ không đi lên nữa, nếu không đi ngang được thì sẽ xuống dốc. Người ta gọi đó là "hết thời". Quả là rất nhiều người hết thời, không bao giờ trở lại thời kỳ đỉnh cao được nữa.

Ngược lại, những người thời trẻ không quá máu me, thường sẽ lại tiến xa và không bị hết thời hay mất động lực.

Giống như một người chạy marathon (đường dài) và chạy nước rút vậy. Cuộc đời là chạy marathon, không phải chạy nước rút.

Những người cố gắng mua nhà bằng mọi giá vào thời trẻ thường là người chạy nước rút, sẽ sớm hụt hơi về sau. Mà cụ thể nhất, là họ sẽ chán công việc tới mức không chịu nổi nữa. Lúc đó, họ bị rơi vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan". Vì sau nhiều năm làm công việc không hề có đam mê, họ đã mất hết động lực và cũng không còn bắt đầu lại được nữa. Mà làm tiếp thì cũng không thể phát triển hơn. Nên thời trẻ thì thu nhập cao, nhưng càng về sau càng đuối và thấy mình không thể tiếp tục con đường đã chọn.

Nếu không thì còn ai đau khổ trong cuộc đời này.

Bạn cũng có thể đọc bài Giàu sớm vs. Giàu muộn để hiểu thêm một ít về triết lý.

Nhân tiện, lý tưởng của tôi không phải là thành công và giàu có. Lý tưởng thật ra là: Làm gì có thành công nhất, chỉ có thành công hơn mà thôi.

Tức là, không bao giờ mất đi động lực và ngày càng có năng lực cao hơn dựa trên sự khôn ngoan. Vì thế, không bao giờ thoái trào hay hết thời. Quan trọng là cuối đời sống thư thái thôi. Nên cuộc đời quả thật cũng ăn nhau về cuối. Nhưng thật ra, thành công hay tiền bạc đều không quan trọng. Quan trọng chính là đầu óc mơ mộng và tâm hồn bay bổng mà thôi. Và cả về tâm hồn thì quả thật là cuộc đời ăn nhau về cuối thật. Vì lúc sắp chết, người ta thật sự mới sống. Hay thật!

Ngạn ngữ nhân loại mới: Người chưa từng chết sẽ không thật sự sống.
Mark

Saturday, July 7, 2018

Đại nghĩa và tiểu nghĩa

Vì sao cho một người con cá, hay cần câu, hay động lực câu cá vẫn không đủ cho họ? Hãy đọc và cảm nhận câu chuyện này về thương gia và người câu cá.
Một ngày kia, có một người đàn ông đang nằm trên một bãi biển đẹp với một cần câu cắm trên cát. Ông ta đang hưởng thụ cái ấm áp của mặt trời chiều và sự chờ đợi bắt một con cá.
Vào lúc đó, một thương gia đi xuống bãi biển, cố gắng làm dịu đi phần nào cơn stress của ngày làm việc. Ông ta chú ý thấy người đàn ông câu cá ngồi trên bãi biển và quyết định tìm ra tại sao người câu cá này đi câu cá thay vì làm việc chăm chỉ hơn để kiếm sống cho bản thân ông ta và gia đình.
- Ông sẽ không bắt được con cá nào theo kiểu đó, - Thương gia nói với người câu cá - Ông nên làm việc hơn là nằm trên bãi biển!
Người câu cá nhìn lên thương gia, mỉm cười đáp:
- Và phần thưởng của tôi là gì?
- À, ông sẽ có được những tấm lưới lớn hơn và bắt nhiều cá hơn!
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá hỏi trong khi vẫn mỉm cười.
Thương gia đáp:
- Ông sẽ làm ra tiền và ông sẽ có thể mua được một chiếc tàu, sau đó kết quả là bắt nhiều cá hơn!
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá lại hỏi.
Thương gia bắt đầu hơi bực mình với những câu hỏi của người câu cá.
- Ông có thể mua chiếc tàu lớn hơn, và thuê người làm việc cho ông! -Ông ta nói.
- Và sau đó phần thưởng của tôi là gì? - Người câu cá lặp lại.
Thương gia trở nên giận dữ.
- Ông không hiểu sao? Ông có thể xây dựng một đoàn tàu, chạy khắp thế giới, và để tất cả những người làm công của ông bắt cá cho ông!
Một lần nữa người câu cá hỏi:
-Và sau đó phần thưởng của tôi là gì?
Thương gia đỏ mặt giận dữ và thét vào mặt người câu cá:
- Ông không hiểu sao?! Ông sẽ trở nên rất giàu có đến nỗi ông sẽ không bao giờ phải làm việc kiếm sống nữa! Ông có thể dùng những ngày còn lại ngồi trên bãi biển này, ngắm hoàng hôn. Ông sẽ không lo lắng gì trong thế giới này!
Vẫn mỉm cười, người đàn ông câu cá nhìn lên và nói:
- Thì tôi vẫn đang làm thế đây!
Người câu cá kiểu này chúng ta gặp đầy trong cuộc sống, ở VN mà bước ra đường là gặp những người thế này. Đó là những người hầu như không có chí tiến thủ, chỉ sống qua ngày đoạn tháng, an phận thủ thường, nhậu nhẹt bê tha. Thoạt nhìn thì cuộc sống có vẻ không căng thẳng gì, nhưng thật ra là kiếm tiền không đủ nên luôn thiếu thốn tiền bạc, tới lúc bệnh hoạn lại dựa dẫm người khác, và sống không có lý tưởng nên lúc nào cũng thấy trống rỗng, vì thế phải hút thuốc và nhậu nhẹt nhiều hơn.

Tóm lại là kiểu sống chỉ biết hôm nay, "tận hưởng" giây phút hiện tại, không lo lắng gì cho tương lai. Nếu họ chỉ sống một mình và không có trách nhiệm gì thì không sao, nhưng đằng sau đấy có thể là cả một gia đình, họ cũng sinh con đẻ cái như ai, chỉ có điều, không chịu trách nhiệm nuôi dạy con cái mà thôi.

Nếu sống như thế mà tốt, người ta đã không đau khổ tới mức mê tín dị đoan hay đi theo tôn giáo tìm sự giải thoát.

Đấu tranh không phải vì "tiểu nghĩa" (lợi ích của bản thân)
mà là vì "đại nghĩa" (hạnh phúc của nhân dân)

Vấn đề ở đây là ĐẠI NGHĨA (GREAT CAUSE). Khi bạn làm việc, bạn không chỉ làm việc cho bản thân, mà còn vì người khác nữa. Bạn muốn phát triển kỹ năng (câu cá), sự nghiệp (mở rộng thị trường) vv không phải là vì bạn muốn ăn nhiều cá hơn, mà bạn muốn mọi người được ăn nhiều cá hơn, nhiều người được ăn cá hơn. Không hẳn chỉ là vì mục tiêu lợi nhuận của bạn. Đây gọi là "đạo kinh doanh".

Còn TIỂU NGHĨA chỉ là vì mục tiêu bản thân, làm sao bản thân có nhiều lợi nhuận nhất. Những người kinh doanh vô đạo sẽ chỉ chạy theo lợi nhuận, khi ngành kinh doanh không đem lại lợi nhuận nữa thì họ lập tức thay đổi mặt hàng, phản bội người tiêu dùng. Ngày nay có rất nhiều công ty như thế, họ thay đôi liên tục lĩnh vực kinh doanh của mình chỉ vì mục tiêu lợi nhuận.

Nếu con người không có ĐẠI NGHĨA, họ không thể phát minh ra máy bay, tàu điện, robot, trí tuệ nhân tạo được.

Tất cả mọi công việc đều có mục tiêu vì người khác. Kể cả việc tư vấn du học cũng vậy. Bạn phải mong muốn người khác du học an toàn, vui vẻ, thành công hơn mới nên làm, và mới có thể làm lâu dài. Vì nếu bạn làm vì đại nghĩa thì bạn sẽ có nhiều sáng kiến để đưa công việc lên tầm cao mới. Dù không thu được lợi nhuận thì bạn vẫn làm. Vì mục tiêu công việc là giúp mọi người hiểu đúng, chuẩn bị tốt để du học an toàn, yên tâm và thành công, còn lợi nhuận nếu có là để giúp nâng cao chất lượng hơn mà thôi.

Sở dĩ con người có thể cố gắng và làm việc tới khi chết là vì họ có ĐẠI NGHĨA.

Ngay cả việc nói ra những điều đúng đắn, để nhân dân được khai sáng, cũng là vì đại nghĩa, vì nói ra, có khi không được gì mà còn kết thêm thù hằn. Nếu bạn là một bậc chính nhân quân tử, thì bạn sẽ phải tận trung báo quốc, đấu tranh vì lợi ích của nhân dân. Đấy mới là đại nghĩa đích thực trong cuộc đời.

Thời loạn thế này mà vẫn chỉ ngồi đó câu cá, hay sống cuộc sống an nhàn cho bản thân, chỉ là tiểu nghĩa, và không phải chính nhân quân tử. Sống trong thời loạn, chiến tranh địch họa có thể xảy ra bất kỳ lúc nào, nhân dân có thể lâm vào cảnh nước mất nhà tan, mà vẫn "an nhiên" vui hưởng thái bình cho bản thân, thì e là không phải đại nghĩa, mà tai họa cũng sẽ sớm kéo đến. Vì thế mà tôi vẫn thường hỏi bạn đã sẵn sàng chịu nỗi đau khôn siết để đấu tranh vì đại nghĩa chưa?
Mark

Làm sao cá cược bóng đá thường thắng?

Bạn không nên cá cược, càng không nên đặt cả tài sản vào việc cá cược. Vì thế nào cũng có ngày tán gia bại sản. Nhưng thực tế thì dân coi banh chắc ai cũng cá ít nhiều, không ít người nhảy lầu, tự sát vì hối hận. Cũng có người chơi cho vui, sau một mùa World Cup thì chỉ bay xe, bay điện thoại. Dù thế nào, không nên cá cược số tiền ảnh hưởng đến sinh kế hay tâm lý.

Làm sao cá cược bóng đá thường thắng? Không có cách nào luôn thắng. Cá cược thường là bạn cá cược thẳng với các nhà cái thế giới (trả và nhận tiền bằng thẻ tín dụng) hay cá cược do một người đứng ra làm nhà cái, lấy tỉ lệ ăn theo tỉ lệ của nhà cái thế giới. (Với châu Á thì còn chấp kèo kiểu châu Á nữa.)

Quy tắc đầu tiên của cá cược mà bạn cần nhớ là: Nhà cái hầu như luôn thắng.

Quên điều này bạn chỉ là kẻ ngốc. Kẻ ngốc sẽ chỉ thua lớn. Hoặc nếu bạn đánh cược kiểu hú họa, thì bạn cũng sẽ thua, vì tỉ lệ chỉ có lợi cho nhà cái, bạn có thể thắng, hay thua nhưng tổng lại là thua, giống như đánh đề vậy (trừ trường hợp "lộ đề" ^^).

Tỉ lệ kiểu châu Âu thường như thế này:


Nếu đặt 1 đồng cửa Sweden thắng và Sweden thắng, bạn ăn được 5 đồng, tức lãi 4 đồng. Cửa thứ hai là hai đội hòa (trong 90 phút chính thức), và cửa thứ 3 là đội thứ hai thắng (Anh thắng).

Ai cũng thua nhà cái, và về lâu dài làm giàu cho nhà cái.

Vậy làm sao cá cược bóng đá thắng?

Hồi còn ở bển tôi cũng thường chơi và thường ... thắng. Vì tôi nắm rõ nội tình các đội, vì tôi phân tích chiến thuật tốt, vì tôi hiểu về bóng đá? Không, chẳng biết gì cả, còn chẳng rõ ai làm huấn luyện viên, chứ đừng nói chiến thuật các đội. Chẳng có ti vi nữa, lấy gì coi mà bóng đá ở Nhật cũng rất đắt đỏ.

Cái mà tôi làm chỉ là người VN bắt cửa nào thì tôi bắt ngược lại. Vì người VN bắt thường thua, bạn bắt ngược lại thì thường thắng. Tóm lại, số đông bắt cửa nào, bạn bắt ngược lại. Đây gọi là LỢI DỤNG TRÍ TUỆ TẬP THỂ, giống như kiểu "trí tuệ nhân tạo" trong cá cược vậy.

Mà mọi người thường xem nhiều, cảm nhận, phân tích nhiều vv nên họ cũng tư duy khá logic. Nhưng đoán thì luôn thua nhà cái. Vì cơ bản trong cá cược thắng không phải là đoán đúng nhiều, mà là ăn được nhiều.

Bạn xem tỉ lệ bên trên thì sẽ thấy, nếu bắt đội yếu hơn và được kỳ vọng thua, thì ăn được nhiều hơn. Mọi người "am hiểu", "chuyên gia" có thể đoán đúng nhiều, nhưng lại ăn được ít. Nếu có đội mạnh sẩy chân là lại thành công cốc.

Như vậy, muốn thắng thì phải chơi cá cược cùng với rất nhiều người để xem họ đặt cửa nào (rồi đặt ngược lại).

Trò đoán tỉ số

Khó nhất là trò đoán tỉ số, người đoán đúng sẽ ăn cả. Trò này cơ bản là bó tay, nhưng theo tôi, vẫn có xác suất thắng. Mà thật ra tôi đã thắng.

Cứ đoán 1-0 thôi ^^ Và quan trọng cũng là đoán khác mọi người. Vì mọi người thường đoán đội mạnh thắng, chẳng còn gì vui. Bạn đoán đội yếu thắng 1-0. Vì đội mạnh được kỳ vọng thắng thường sẽ tấn công, bị dính đòn phản công, sau đó đội yếu thế nào chả đổ bê tông. Với lại, vì bạn đoán ngược mọi người, nên mất thì mất ít, mà ăn thì ăn cả hũ, chẳng phải là quá ngon, quá vinh quang hay sao?

Nhưng từ khi tôi không trong hội cá nữa, tôi đoán toàn sai. Vì không có trí tuệ tập thể nữa. Không có trí tuệ nhân tạo, tôi chỉ là CÁ NHÂN TẦM THƯỜNG.

Ngoài ra, cá cược chỉ để cho vui chứ hiệu quả kiếm tiền thường rất thấp. Nhưng mà nếu xem bóng đá tập thể bày trò ra cũng khá vui. Vinh quang là chính, tiền bạc là phụ.
Mark