HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Monday, September 24, 2018

Giấc mộng ngày rằm

Viết thành "bị vong lục" trong lúc ký ức còn tươi mới, không sẽ quên mất. Đây là hai giấc mơ kỳ lạ vào đêm 14 âm lịch tháng 8, mà thoạt đầu, tôi tưởng không quan trọng. Nhưng nhờ tám với một người bạn mà tôi phát hiện ra nó quan trọng. Nhân tiện, thông qua tương tác như thế thì mới có thể phát kiến ra nhiều điều. Giống như là câu chuyện tri âm Bá Nha, Tử Kỳ.
Bá Nha làm quan nước Tấn đánh đàn rất dở ai cũng chê bai cợt nhả, nhưng lại rất mê đánh đàn. Dù vợ con bỏ đi, gia đình ly tán, bạn bè mất hết nhưng vẫn quyết không bỏ chơi đàn. Một lần đi sứ qua sông Hán Giang cao hứng chơi bài "cao sơn lưu thủy", chơi một hồi nhìn lại thấy không còn một mống tùy tùng nào, mà lại thấy tiếng sột soạt trong bụi cây, ngỡ là thích khách nhưng không phải. Vì nếu là thích khách chắc cũng bỏ kiếm chạy lấy tai lâu rồi!
Hóa ra là Tử Kỳ. Chung Tử Kỳ đây mà. Người này làm nghề tiều phu, vì bị lãng tai. Nghe thấy tiếng đàn của Bá Nha, nốt nào cũng sai, cao lên vài bậc rất chói tai, người thường ai cũng ôm đầu bỏ chạy, nhưng lại Tử Kỳ lại nghe ra thánh thót, nên hết mực ca ngợi "Tiên sinh đàn như thế tới cá dưới sông cũng phải ngoi lên, chim bay trên trời cũng phải sà xuống". Bá Nha khóc rưng rức vì cảm động, đến giờ mới có người hiểu lòng mình. Sau này Tử Kỳ mất đi, Bá Nha đập đàn không chơi khúc nào nữa, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Tuy là gia đình đã quay lại, bạn bè lại giao kết, nhưng tâm hồn đã khô héo, vì còn đâu tri âm tri kỷ nữa.

Đây là hai giấc mơ liên tiếp nhau trong cùng một đêm. Hơn nữa, là những giấc mơ hiếm gặp.

Giấc mơ thứ nhất: Thành Cát Tư Hãn cưỡi ngựa hồng bay trên trời đáp xuống đòi nợ.
(Dream: Genghis Khan flying riding a pink horse lands to collect my debt. / 夢:ピンク色の馬に乗って飛翔していたチンギス・カンは着陸し私の借金を取りに来る)


Nội dung giấc mơ: Thành Cát Tư Hãn cưỡi ngựa hồng đang bay trên trời, cả người và ngựa đều một màu hồng, đột nhiên đáp xuống như trực thăng, gió thổi lồng lộng. Cảnh tượng kỳ bí làm tôi hoảng sợ và tìm cách chạy trốn. Nhưng cũng lại tò mò muốn xem tại sao lại thế. Tôi trốn sau một cái cây nhỏ và nhanh chóng bị phát hiện. Tôi sợ hãi vì cảnh tưởng kỳ bí và sợ sẽ bị đòi khoản nợ to lớn.

Đây là giấc mơ kỳ lạ và có sự hoảng sợ. Thành Cát Tư Hãn là symbol (biểu tượng) của điều gì, ngựa hồng là biểu tượng của cái gì. Việc đòi nợ là đòi nợ gì và vì sao tôi lại hoảng sợ?

Tôi sẽ diễn giải sau, đây chỉ là "bị vong lục" cho đỡ quên thôi.

Nhưng quả là một giấc mơ kỳ lạ và hoang đường nhỉ. Vì Thành Cát Tư Hãn lại cưỡi ngựa hồng bay trên trời, và người cũng màu hồng, thật khó mà nghĩ ra được trong suy nghĩ thông thường.

Tôi ghi nội dung song ngữ là để nhỡ có người cùng giấc mơ, thì có khi lại hay nhỉ?

Giấc mơ thứ hai: Sự lưu luyến quá khứ.

Nội dung: Tôi gặp lại một người bạn chơi khá thân từ hồi còn học tiếng Nhật bên Bổn. Cũng mấy chục năm rồi không gặp lại. Người bạn ấy vừa tham gia một cuộc thi lớn, kiểu như Olympic rất khó tham gia và rất lâu mới tổ chức một lần. Và người bạn ấy tại cuộc thi ấy đã gặp một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp hiền dịu, có lẽ là người Nhật Bản, người mà tôi rất muốn gặp lại, muốn giữ liên lạc. Tôi thầm ghen tị với người bạn và ước là mình mới là người đi thi cuộc thi ấy. Một hình ảnh xinh đẹp dịu dàng hiện lên trong ký ức và tôi biết rằng, có lẽ chẳng bao giờ gặp lại. Một cảm giác nuối tiếc xâm chiếm tâm hồn. Tôi nói với người bạn là nếu gặp lại người ấy cho tôi gửi lời chào. Nhưng nói là vậy, vì tôi biết là, cuộc thi hết rồi, chẳng biết bao giờ tổ chức lại và lúc đó, chắc gì người bạn đã đủ điều kiện tham dự. Tôi nói thế là vì chỉ hi vọng trong vô vọng là có một cách nào đó để liên lạc được với người ấy mà thôi.

Nhân tiện, đây lại không phải là một gương mặt tôi từng biết, không phải là một người cụ thể. Người này có vẻ là người Nhật, trẻ và xinh đẹp, vô cùng dịu dàng. Tôi đã mất liên lạc nhiều năm với người ấy và muốn liên lạc lại.

Như vậy, đây không phải là một con người cụ thể, mà là symbol của một thứ khác. Vậy thứ ấy là thứ gì mà làm tôi lưu luyến tới thế?

Bởi vì, tôi không mấy lưu luyến con người. Tôi không bị mắc kẹt trong quá khứ. Tôi là người có thể dễ dàng để quá khứ ngủ yên. Ngay cả với gia đình, tôi cũng là người có tình cảm ... nhạt như nước ốc.

Một thứ gì ngọt ngào không phải là con người. Đó có thể là thứ gì? Các bạn cũng có thể học cách tự giải mã.

Muốn lập đại nghiệp thì không chỉ hiểu được "nhân tâm" mà còn phải nhìn được bên trong tâm hồn của bản thân.

Muốn thành công thì không thể chỉ nhìn viễn tượng (tương lai) mà phải nhìn thấu quá khứ.

Nên giải mã giấc mơ cũng là một chủ đề quan trọng trong cuộc đời. Tôi sẽ diễn giải trong một bài khác.
Mark

No comments:

Post a Comment