Miễn 100% phí hồ sơ du học Nhật + Tặng 5~9 triệu/bạn
Showing posts with label hạnh phúc chuyết luận. Show all posts
Showing posts with label hạnh phúc chuyết luận. Show all posts

Tuesday, January 31, 2023

Làm việc nhà và mức độ hạnh phúc

Cách đơn giản nhất để tăng mức độ hạnh phúc và chống trầm cảm có lẽ là làm việc nhà. Hôm nay tôi sẽ chuyết về vì sao làm việc nhà lại có thể tăng mức độ hạnh phúc của chúng ta.

Điều quan trọng trong cuộc sống là có đồ ăn để no bụng và không bị trầm cảm. Đấy là tiền đề để có cuộc sống hạnh phúc. Nhưng trong thời đại tư bản toàn cầu hóa, self-help (tự hiếp), tâm lý cạnh tranh gắt gao như thế này, liệu rằng chúng ta - những con người chân chính và những công dân chính trực, có còn để tâm làm việc nhà hay không? Hay chúng ta sẽ phi ra ngoài kia, phi vào bất kỳ chỗ nào như một con thiêu thân, để kiếm thật nhiều tiền, để được nể trọng, có chỗ đứng trong xã hội và trong tâm hồn của người khác (?!), kể cả có phải lao vào biển lửa cạnh tranh khốc liệt và hi sinh đi chăng nữa?

"Việc gì không kiếm ra tiền thì chẳng đáng làm! Mỗi giờ, mỗi phút ... tôi kiếm được chừng này này, nên mọi người cứ liệu hồn mà cư xử với tôi cho phải phép. Tôi đang dành thời gian quý giá của bản thân cho các người đây, trong khi đã có thể dành thời gian đấy đi kiếm rất nhiều tiền, nên hãy cảm thấy vinh dự nhé!"

Việc đấy cơ bản là không đúng. Chỉ là chưa GIÁC NGỘ. Trong cuộc sống, việc gì cũng quan trọng như nhau và thời gian của bất kỳ ai cũng quan trọng như nhau. Tiền không phải và cũng không thể là thước đo của hạnh phúc được. Bất kỳ ai cũng trải qua thời kỳ bận rộn, kiếm được nhiều tiền, nhưng có hạnh phúc không? Chẳng ai hạnh phúc đến thế.

Hạnh phúc là khi chúng ta làm việc chúng ta muốn làm, và cần làm, và cảm thấy mãn nguyện vì hoàn thành được nó. Như vậy, nó liên quan nhiều đến VIỆC CHÚNG TA LÀM hơn là làm ra bao nhiêu tiền. Vì chúng ta có thể cảm nhận được chúng ta đã làm bao nhiêu "việc tốt" trong một ngày, từ đó dẫn đến sự mãn nguyện. Liệu chúng ta có thể cảm nhận được chúng ta kiếm ra bao nhiêu tiền trong một ngày không? Vì nó là một con số, không gắn liền với cảm xúc mấy. Kiếm đến bao nhiêu tiền thì bạn mới hạnh phúc đây?

Việc nhà thì không như thế. Nó đúng là việc cần làm, nên làm, thường có đầu việc rõ ràng, ví dụ nấu ăn, rửa chén bát hay giặt đồ. Làm xong một cái là cảm nhận được ngay sự giảm được gánh nặng trong lòng, sự nhẹ nhõm.

Việc nhà = Không ganh đua

Làm việc nhà có nghĩa là bạn không ganh đua để hạnh phúc. Bạn làm vì nó tốt cho bạn, tốt cho nhà bạn. Chứ không phải bạn đang ganh đua với ai.

Còn kiếm tiền, kiếm mối quan hệ, kiếm lợi ích hữu hình hay vô hình khác, về cơ bản đều là ganh đua. Bạn nghĩ việc học đại học sẽ bổ não thật à? Nó sẽ bổ não bạn ra làm đôi nếu bạn học với tâm thế ganh đua. Vấn đề không hạnh phúc hay bi kịch trong trường học, là luôn ganh đua thành tích với nhau. Rất ít người hạnh phúc. Người hạnh phúc vẫn là người chỉ học để học, mà không ganh đua với nhau.

Như vậy, mỗi việc chúng ta làm, tôi sẽ chi ra thành (A) Việc không ganh đua và (B) Việc ganh đua (cạnh tranh). Tùy tính hiếu thắng đã cài đặt sẵn trong bạn từ lúc bạn sinh ra, bạn phải cân bằng được tỉ lệ này để sống hạnh phúc. Đây giống như là cân bằng phương trình vậy.

Những người không hạnh phúc và thư thái có đặc điểm là dồn hết tâm sức vào việc ganh đua. Như thế, sẽ cực kỳ hại não, tổn hại trí não. Tâm hồn cũng khó mà cảm thấy thanh thản được.

Việc nhà là việc không ganh đua, nên nó giúp cho trí não của bạn thực sự được thảnh thơi, cũng chả khác gì thiền. Bạn chẳng cần thiền, chỉ cần ngủ và làm việc nhà.

Làm việc nhà một cách sáng tạo

Saturday, June 20, 2020

Cái chết của bọn chuyết giả

Chuyết giả (拙者) là để chỉ chung bọn chuyết gia (拙家), chuyết nhân (拙人) và chuyết phu (拙夫). Chuyết gia là những người tự cho mình là có tư tưởng để chuyết, chuyết nhân là những người đi theo chuyết gia để học về chuyết, còn chuyết phu là bọn học theo chuyết gia mà chuyết, nhưng vì khiêm tốn hoặc trình độ có hạn, tự nhận mình là chuyết phu, chứ thực ra trình độ có khi còn hơn cả bọn chuyết gia. Ngoài ra, chuyết giả còn gồm một bộ phận diễn giả (演者) và nhà tôn giáo, gọi là tôn hành giả (宗行者).

Chuyết giả là bọn thế nào?

Nếu bạn muốn sống hạnh phúc, hãy làm ngược lời của bọn chuyết giả.

Chuyết giả là bọn có tư tưởng cực đoan, vì thế, không áp dụng được với đại chúng sinh. Đại chúng sinh chỉ nên đi con đường trung dung, gọi là trung đạo, từ đó tìm được sự yên ổn, và có thể là hạnh phúc nữa.

Bên ngoài ma trận chỉ là cõi hư vô!

Tức là, đại chúng sinh muốn hạnh phúc thì không được cực đoan, mà phải đi con đường trung đạo, cân bằng mọi thứ. Ăn không quá đói, quá no, tiền bạc, tình cảm cũng vừa phải, biết đủ là được. Không cố gắng để trở nên xuất sắc mà chỉ cần làm một công việc đủ tốt là được rồi. Không cố gắng diệt dục mà cũng không sa đà vào dục vọng. Nói chung, chỉ cần đi theo chính đạo và trung đạo, là sẽ được yên ổn. Hi vọng thế.

Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì là thế này. Tốt nghiệp ra trường xin được công việc tương đối tốt, rồi cố gắng nỗ lực để theo thời gian lên được chức vụ quản lý cấp trung, hưởng một mức lương trung lưu, lập gia đình, mua nhà trả góp, mua xe trả góp đưa con cái đi học, đưa vợ con đi du học. Sống cuộc sống trung dung của người trung lương, không quá nổi bật nhưng tương đối an toàn, tương đối hạnh phúc. Gia đình có thể không phải tình yêu cuồng nhiệt, hay tình yêu đích thực, nhưng êm ấm hòa thuận là được. Như thế sẽ thành gia đình căn bản, vợ chồng hăng say đi làm, chăm lo cho con cái và cùng nhau giáo dục con cái. Ở nơi làm việc thì là những người nghiêm túc, được lãnh đạo đánh giá cao. Nói thẳng ra, là sống tốt đời đẹp đạo, đi theo con đường trung đạo, đúng như các tôn hành giả vẫn chuyết. Hạnh phúc nằm ở thái độ sống nghiêm túc và sự thực hành những giáo lý tốt đẹp, để tránh bản thân bị sa ngã vào dục vọng, cờ bạc vv.

Bởi lẽ, sa ngã vào tửu sắc, cờ bạc, nghiện ngập vv là con đường cực đoan mà nếu đại chúng sinh muốn sống hạnh phúc thì phải tuyệt đối tránh. Phải nhớ kỹ những điều răn, không được tà đạo, tà dục, hay có hành vi xấu. Tức là mỗi ngày phải tụng lại các điều răn, để răn dạy bản thân, tránh xa dục vọng và các con đường sa ngã.

Như thế, tạm coi là một con người căn bản, và có thể sống trong niềm hạnh phúc căn bản. Nếu thế giới này toàn người như thế, thì chắc chắn là đại chúng sinh sẽ được vui hưởng thái bình.

Tóm lại thì "biết đủ là hạnh phúc", không mưu cầu điều gì quá năng lực bản thân, hay quá mức so với những người khác. Ngoài ra, nếu cảm thấy dư dả (và mất động lực phấn đấu), thì hãy bố thí, cứu độ chúng sinh.

Sau đó nếu không được hạnh phúc nữa, là do sinh ra tà tâm, ham muốn nhiều hơn mức độ đủ mà thôi. Ví dụ muốn có nhiều tiền hơn, nhiều tình hơn, vv. Đấy lại là con đường cực đoan, làm con người không hạnh phúc như trước nữa.

Kết cục của bọn chuyết giả

Thursday, April 30, 2020

Chế độ hưu dưỡng

Cuối cùng bạn đã hạnh phúc chưa?

Tôi đang trong chế độ "hưu dưỡng" (休養, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng) nghĩa là chẳng làm gì cả, chủ yếu là đi chợ, nấu ăn, dọn nhà. Công việc thì chỉ làm ở mức độ không cần cố gắng nhiều. Không có nghĩa là đau khổ hay không hạnh phúc, vì làm việc cá nhân chính là hạnh phúc. "Làm việc cá nhân" tức là làm việc riêng, phân biệt với "lao động cưỡng bức".

Nhìn lại trong cuộc đời, người ta không hạnh phúc vì điều gì? Hôm nay cảm thấy bệnh, mệt, không có hứng làm việc, nhưng vẫn phải đi làm, như thế là "lao động cưỡng bức", thậm chí dù công việc nhàn hạ nhưng vẫn phải có mặt thì đó vẫn là "bó buộc về thời gian", chắc chắn không đem lại cảm giác hạnh phúc.

Tôi nói khá nhiều về "hạnh phúc" ví dụ trong bài trước về Hạnh phúc trầm lặng, tức là cách sống trầm lặng để chống trầm cảm. Chống trầm cảm thành công cũng là hạnh phúc chứ sao!

Một trong những biện pháp tốt để chống trầm cảm là bật chế độ hưu dưỡng, chỉ làm việc vừa phải, vừa sức.

Nhưng nếu đang bị trầm cảm thì làm sao mà hạnh phúc được?

Được. Người trầm cảm cũng có thể hạnh phúc. Dù có nghĩ là tôi còn không ngủ được, người lúc nào cũng mệt bã ra thì làm sao mà hạnh phúc? Thực sự là người trầm cảm vẫn ngủ được, chỉ là ngủ ít và không sâu. Nếu đặt camera quay lại, thì rõ ràng là họ có ngủ được, chứ không phải không như họ "cảm nhận". Cách cảm nhận chưa chắc đã đúng.

Những người có trách nhiệm, có năng lực, được giáo dục tốt thường theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo, ôm đồm trách nhiệm quá nhiều, vì thế dễ bị trầm cảm. Vì họ thường quan trọng hóa những điều mà chưa chắc thật sự là quan trọng.

Bạn phải trở nên VÔ TRÁCH NHIỆM với thế giới xung quanh. Mọi người có chân có tay tự lo được, không khiến bạn phải lo nghĩ. Nếu có các mối quan hệ quá độc hại thì nên bỏ hết đi. Bạn có thể sống một mình và bật chế độ hưu dưỡng lên, từ nay cắt đứt các mối quan hệ, một ngày lành tháng tốt nào đó có thể nối lại sau, hoặc chẳng bao giờ nối lại.

Hạnh phúc để làm gì? Vì sao phải hạnh phúc?

Sunday, April 19, 2020

Hạnh phúc trầm lặng

Đi du học là để tương lai tốt hơn (ít ra tiếng Nhật tốt hơn và quốc tế hóa hơn), sang Nhật xác định là để kiếm tiền. Phải xác định là sẽ sống một mình, cô đơn (giữa biển người - nên càng cô đơn hơn). Vậy làm thế nào để sống hạnh phúc trong hoàn cảnh như thế?

Dù bạn là du học sinh hay đi làm ở Nhật, chắc chắn bạn sống trong một cuộc sống quay cuồng giữa học tập - đi làm thêm - học lên cao vv hay tự chăm sóc bản thân - đi làm việc ở công ty vv. Cực kỳ vất vả và cô độc, dù bạn có đau ốm thì cũng tự mình lo lấy, lết ra tiệm thuốc mua thuốc hay đi bệnh viện.

Ai cũng sẽ trải qua cảm giác cô độc một mình giữa bốn bức tường, dù bạn đang có người yêu hay gia đình đi chăng nữa, thì cảm giác cô độc vẫn bủa vây bạn.

Nhưng có một thứ gọi là HẠNH PHÚC TRẦM LẶNG. Đôi khi là một người VN trầm lặng ở Nhật cũng tốt.

Đấy chỉ là rèn luyện. Làm sao bạn hạnh phúc? Thế nào là hạnh phúc? Phải chăng là khi bạn có cuộc sống sung túc ở một xứ nhiệt đới thiên đường với bờ biển cát vàng, hàng dừa xanh và làn gió mát rượi, uống một li cocktail ngon lành?

Không hẳn. Trong hoàn cảnh đấy chưa chắc đã hạnh phúc thật sự. Bởi lẽ:

幸せは気の持ちよう Shiawase wa ki no mochiyou
Hạnh phúc là do cách bạn cảm nhận

Tuy không hẳn luôn là như thế, nhưng biết đâu cuộc sống của bạn hiện tại lại đang hạnh phúc thì sao? Ví dụ nếu bạn đột nhiên bị trầm cảm, thì cuộc sống hơi "quay cuồng và chóng mặt" như thế vẫn tốt chán. Mà trầm cảm thì lại không phân biệt già trẻ, lớn bé, giàu nghèo.

Hạnh phúc trầm lặng = Dọn nhà và chăm sóc bản thân

Tuesday, March 26, 2019

Thất nghiệp tự chủ để thành công

Quy tắc để thành công về tài chính và lối sống dù bạn kinh doanh, làm công ăn lương, bán hàng hay phi làn (freelance) vv.

Năm nay, sau 7 năm làm việc, tôi thất nghiệp. Nhưng lần này là tôi thất nghiệp một cách tự chủ. Nghĩa là không làm gì mấy. Ở nhà bán đồ, dọn dẹp nhà cửa và làm những việc mình thích. Tuy thất nghiệp, tôi vẫn có thể vừa làm vừa chơi một cách nhẹ nhàng để kiếm tiền.

Sở dĩ gọi là thất nghiệp vì tôi không đặt mục tiêu kiếm tiền gì mấy, mà ưu tiên cho LỐI SỐNG. Phải có một LỐI SỐNG TUYỆT VỜI trước, dựa trên nền tảng chọn lọc:

- Giữ lại thứ làm bạn hạnh phúc
- Bỏ đi thứ làm bạn không hạnh phúc

Nói cách khác, TỐI GIẢN HÓA những thứ không cần thiết. Cơ bản là năm nay sẽ ĐẠI DỌN DẸP. Nên tôi không tiếp khách ở nhà. Năm sau dọn nhà xong mới tiếp khách tiếp.


Điều tôi nghiệm ra trong năm thất nghiệp

Sunday, March 3, 2019

Vì sao dân phố không hạnh phúc?

Như tôi vừa nói trong bài Tabibito:
Tâm hồn dân phố đã thối nát trong sự bon chen.

Thực sự thối nát và hủ bại. Mọi thứ họ đều có thói quen "quy ra thóc". Cứ vô nhà hàng, quán cà (phê), là nghe những chuyện mua đất ở đâu, bán đi kiếm lời bao nhiêu. Họ cố gắng kiếm thật nhiều tiền - hi sinh cả hạnh phúc - sau đó lại dùng tiền mua hạnh phúc.

Nghe họ nói chuyện tôi phải phì cười, vì họ đã đi chệch hướng.

Làm sao cuộc đời có thể "quy ra thóc" được nhỉ? Nếu tâm hồn mà được giá, họ cũng bán luôn.

Tiền là một con số quy ước thôi. Bạn vui sống vì bạn có rất nhiều "người yêu" và đem lại niềm vui cho họ. Chẳng ai đòi tiền của bạn cả.

Dân phố giải quyết mọi thứ bằng tiền

Wednesday, February 20, 2019

Làm sao để thành công về trung nghiệp?

Cần nỗ lực gì để thành công về trung nghiệp, nói thẳng ra, là tiền bạc dư dả tới mức tự do về tài chính? Nếu bạn phải nỗ lực thường xuyên, bạn sẽ không mấy hạnh phúc, và đây là đặc điểm chung của những người "thành công về kinh tế nhưng hi sinh hạnh phúc cá nhân".

Họ đi xe thật là đẹp, vợ họ ở nhà ngoại tình với người khác. Tuyệt thật!

Tôi đưa ra điều kiện để thành công về trung nghiệp như dưới đây:
1. Ích kỷ ở mức tối đa (để có thể "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm")
2. Tự cao tự đại
3. Không phải là người theo chủ nghĩa gia đình

Không theo chủ nghĩa gia đình không có nghĩa là đối xử tệ với gia đình. Tôi không theo chủ nghĩa gia đình nhưng không đối xử tệ với gia đình, tôi đối xử với họ như đối xử với chó: Rất bình đẳng và tử tế. Tôi là người theo chủ nghĩa Dog Supremacy (Chó là trên hết, chó là số một).

Khi nói rằng bạn đối xử với người như đối xử với chó, những nhà hủ nho đạo đức giả thường "cười mỉa" nhưng bản tính của họ là như vậy thôi. Vì họ không đối xử tốt với chó bao giờ.

Ngược lại, không phải theo chủ nghĩa gia đình là sẽ không thành công. Nếu theo chủ nghĩa gia đình mà nền tảng tốt, bạn vẫn thành công. Nhưng thành công này sợ là không lặp lại được thôi.

Với ba điều kiện trên, bạn thành công về trung nghiệp dù có hoàn cảnh gia đình tồi tệ và dù bạn bắt đầu với hai bàn tay trắng (như tôi).

Sau khi hoàn thành trung nghiệp, mọi người sẽ lấy bullshit của bạn ra để ca ngợi và sẽ có một đám fan bại não cắp sách theo học.

Nhưng quan trọng là, bạn sẽ có rất nhiều tiền và có thể sống vô cùng thoải mái, có thể qua xứ Bổn mà thăm bạn bè và ăn tsukemen (mỳ chấm).

Whatever! Dù lợi ích là gì thì quan trọng nhất vẫn là lợi ích về tinh thần: Bạn có thể cười nhạo những bọn hủ nho theo chủ nghĩa gia đình. Vì bọn này cười mỉa bạn mà?? ^o^

Sự nguy hiểm của chủ nghĩa gia đình

Tuesday, February 19, 2019

Trung nghiệp

Làm sao thành công về tài chính theo cách bullshit nhất trên đời? Và trở thành bậc thầy về joker lifestyle?

"Trung nghiệp" là một trong "tam nghiệp" (tiểu nghiệp, trung nghiệp, đại nghiệp), nếu bạn muốn sống vui vẻ thì phải hài hòa tam nghiệp. Trung nghiệp thì nói thẳng ra là sự nghiệp về công việc và tài chính. Làm thế nào để trung nghiệp thành công, hơn nữa, một cách tự nhiên chứ không phải bằng cách bóp méo tiểu nghiệp và đại nghiệp?

Vì biết bao nhiều người hi sinh cuộc đời, niềm vui, lý tưởng vì tiền bạc. Chẳng phải thế nhân đang điên loạn vì tiền, lấy tiền làm mục đích sống, để tỏ ra sành điệu, sang chảnh, hạnh phúc và so kè với nhau hay sao?

Rồi cũng có thể có nhiều tiền nhưng thể xác rệu rã và tâm hồn đã rách nát. Liệu có cách nào để có trung nghiệp mà không vất vả không? Tôi đề xuất trong "hạnh phúc chuyết luận".

Bất cứ ai cũng có thể lập trung nghiệp!

Thời đại này là thời đại nào, năm nay là năm bao nhiêu?

Wednesday, February 6, 2019

Vì sao con người tiêu tiền?

Bạn đã bao giờ từ hỏi vì sao mọi người mua sắm? Bạn đã tự hỏi vì sao bạn mua sắm? Con người mua sắm theo bản năng, không cần lý do. Nhưng dù thế ai cũng cảm thấy là:

Mua sắm là niềm vui tối thượng của nhân loại.
Nói cách khác, mua sắm mang lại niềm vui và hạnh phúc.

Ai chẳng thích mua đồ mới? Dopamin (hoạt chất khoái cảm) sẽ tiết ra khi chúng ta mua được đồ mới làm ta lâng lâng, cứ như ta vừa mua được món hời.

Biết ai đau khổ cùng cực trên đời không? Fan iTáo. ^o^

Họ chờ dài cổ mà không có Táo mới. Dù họ sẵn sàng xếp hàng dài trăm dặm nhưng Táo không chịu cho ra sản phẩm mới, vì thế họ sống trong khắc khoải và đau khổ.

Có cả triệu người và cả triệu lý do mua sắm khác nhau, kể cả để xả stress. Tôi không bàn bạc những lý do đấy nữa vì không phải là nội dung của hạnh phúc chuyết luận.

Mua sắm để xóa bỏ phức cảm tự ti

Monday, January 28, 2019

Làm sao có công việc yêu thích?

Điểm gì chung giữa một người mới ra trường đi làm và đã đi làm một công việc 7 năm? Cả hai đều vỡ mộng. Lý tưởng là "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm" nhưng điều này đơn giản là không đúng trong công việc kiếm tiền. Điều này chỉ đúng với việc không kiếm tiền. Làm thế cho vui thôi.

Gần đây tôi có xem Hayashi sensei chuyết về công việc, tại đây:


Chuyết của Hayashi sensei: Việc muốn làm chỉ là ngẫu nhiên, việc có thể làm được là tất yếu.

Tóm lại biểu đồ là thế này:


Lý tưởng nhất là bạn làm việc mà bạn có năng lực, và bạn thích việc đó. Nhưng cơ bản là con người không thích làm việc và bị bó buộc.

Nếu có thể ăn bám cha mẹ thì chúng ta sẽ ăn bám cha mẹ. Rồi sẽ thành lãng nhân (du đãng) cả thôi. Trong hoàn cảnh rất hiếm hoi, chúng ta có thể làm việc chúng ta yêu thích và thành công. Chỉ một số ít người làm thế được.

Hạnh phúc bất biến

Thời vận sẽ lên xuống và thay đổi không ngừng, nhưng lối sống hạnh phúc là bất biến (indifferent). Cho dù sinh li tử biệt cũng chỉ là biến cố thời gian, không phải bận tâm. Điều quan trọng là lòng trung can nghĩa đảm đấu tranh cho công lý và sự thật, cũng là đủ để hạnh phúc rồi. Ý chí của bạn là bất biến, thì hạnh phúc của bạn là bất biến.

Có đâu như đám thất phu, thất phụ, du thủ du thực, giá áo túi cơm, văn nô bồi bút, hạnh phúc thay đổi xoành xoạch như thái độ và nhân cách!

Cho dù tình thế bất lợi, dù bạn có thất bại, thì bạn vẫn hạnh phúc thôi. Chẳng có gì hối tiếc, theo phong cách "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm". Dù ai nói gì, khoác lên mình tấm áo đức hạnh, mà phán xét (trong khi bản thân thì lời nói hành động bất nhất), bạn vẫn làm theo đúng lý tưởng của mình, vẫn thực hành "cuộc đấu tranh của tôi".

Dù trong cơn bạo bệnh, bạn vẫn có thể thanh thản, vẫn có thể suy nghĩ về lý tưởng. Như thế gọi là hạnh phúc bất biến.

Trở lại với những người mưu cầu hạnh phúc (dạng tư lợi), ai bảo họ không hạnh phúc? Họ lúc hạnh phúc lúc đau khổ, lúc ta nghĩ họ hạnh phúc thì họ đau khổ và ngược lại. Tâm trạng họ thay đổi liên tục tùy theo quan hệ với người khác. Đồng cảm với họ là tự sát về tinh thần. Tôi đã có nói về sức mạnh của không đồng cảm (với người tư lợi).

Hạnh phúc bất biến đòi hỏi phải học luân lý và có khả năng chịu đựng những nỗi đau khôn xiết. Mà sinh li tử biệt chỉ là một phần của nỗi đau như thế. Phải có khả năng độc lập tác chiến thì mới có thể hạnh phúc ngay cả trong nghịch cảnh.

Rồi một ngày, bạn và nhân dân sẽ làm nên lịch sử. Lịch sử cần những chiến binh, những cỗ máy chiến tranh, không cần đám thất phu tư lợi, văn nô bồi bút, chỉ biết mưu cầu hạnh phúc ngắn hạn cho bản thân.

Chỉ có người đấu tranh mới có hạnh phúc bất biến. Đây là sơ đồ tôi phát minh ra:


Sơ đồ này có gì hay?

Hạnh phúc chuyết luận - Thực tiễn

Nếu bạn không tin mình sẽ hạnh phúc, hay không hành động như thể bạn sẽ hạnh phúc, bạn sẽ không hạnh phúc. Thành công cũng tương tự như vậy. Mỗi khi bắt đầu lập trình, tôi không có bất kỳ ý tưởng hay lý tưởng nào cả, tôi chỉ có NIỀM TIN là mình sẽ thành công. Cho dù lập trình thông thường, hay viết trí tuệ nhân tạo cũng vậy. Phải có niềm tin trước, từ đó xây dựng mindset và hành động phù hợp.

Bạn không bắt buộc sống hạnh phúc. Đấy là vấn đề cá nhân của bạn mà thôi. Nhưng nếu bạn không muốn sống trong phẫn uất hay hối tiếc, có lẽ bạn nên sống hạnh phúc. Bạn phải xây dựng được lý tưởng về lối sống hạnh phúc và thực hành nó mỗi ngày. Nói dễ hơn làm!

Nếu nói ra cách thực hành để hạnh phúc thì có hàng triệu cách, nhưng nếu chạy theo hạnh phúc thì khác nào đuổi theo một con chó. Không cần làm như vậy. Bạn chỉ cần một số điều cốt lõi cần ghi nhớ, từ đó sẽ "bất chiến tự nhiên thành". Thực sự là người hạnh phúc lâu dài không ý thức mấy về hạnh phúc, vì điều đó là điều đương nhiên, như chúng ta tắm ánh nắng mỗi ngày. Hạnh phúc là miễn phí và có đầy ngoài kia.

Nhưng tất cả CHỈ LÀ ẢO MỘNG không có thật, có thể tan biến lập tức. Trước hết là phải học BÀI HỌC LUÂN LÝ đã. Sau khi học xong luân lý, mọi chuyện sẽ dễ dàng, còn không học luân lý mà mải mê chạy theo hạnh phúc thì sẽ kiệt sức, nếu chưa tin, thử đuổi theo một con chó mà xem.

Sức mạnh của không đồng cảm

Saturday, January 19, 2019

Nỗi khổ của những người "sướng mà không biết đường mà hưởng" (supposed to be happy)

Nếu bạn có gia đình tốt, đầy đủ về kinh tế, vợ/chồng đẹp, con khôn vv mà vẫn không hạnh phúc? Sẽ bị nói là sướng mà không biết đường mà hưởng. Trong xã hội nho khổng mà ai cũng đạo mạo lung linh đức hạnh tự mình làm quan tòa phán xét người khác, bạn là kẻ có tội.

Sướng thế mà còn không biết đường mà sướng thì không thể chấp nhận được. Họ sẽ sớm khuyên bạn đi làm từ thiện và bố thí. Làm từ thiện cũng có thể giúp hạnh phúc ngắn hạn nhưng về lâu dài thì chắc là không.

Tốt nhất là đem tiền mà cho họ luôn đi, để họ dạy cho bạn biết thế nào là sướng.

Theo tôi, đây không phải là "sướng" (hạnh phúc) như mọi người nghĩ, chỉ là "supposed to be happy" (được coi là sướng) mà thôi.

Vậy vì sao một người được coi là sướng và họ khổ như thế nào?

Theo cách nhìn của tôi mà nói, họ cảm thấy khổ vì họ ... không hạnh phúc. Dù đầy đủ vật chất, gia đình, con cái (không bị phức cảm tự ti con cái) nhưng đấy chỉ là AN TOÀN, không phải là HẠNH PHÚC. Họ không hạnh phúc vì không có niềm tin (vào bản thân) hay lý tưởng (đấu tranh cho xã hội).

Một người không có niềm tin vào bản thân, và không có lý tưởng đấu tranh cho xã hội, sẽ chỉ an toàn mà không hạnh phúc.

Sai lầm của những người không hạnh phúc là phương trình ngụy biện đánh đồng:

AN TOÀN = HẠNH PHÚC

An toàn không phải là hạnh phúc. Một người dư dả về tài chính, tốt về gia đình, được coi là "viên mãn" chỉ là an toàn mà thôi. Họ chỉ "được coi là hạnh phúc (supposed to be happy)" đối với những người đang không an toàn về tài chính, hay gặp vấn đề về gia đình.

Trong mắt người không hạnh phúc thì đến một con chó hoang ngoài đường cũng hạnh phúc. Đơn giản là như thế.

Tôi hay nói thế nào nhỉ? Nếu một ngày bạn ra đường túm bất kỳ ai, kể cả bà lao công vừa bị chó táp ở chung cư, mà bạn có ngay một người hạnh phúc hơn bạn thì có nghĩa là: Bạn đã trầm cảm.

Có những ngày như thế.

An toàn không phải là hạnh phúc

Thursday, January 17, 2019

Hạnh phúc chuyết luận

Không phải là hạnh phúc luận (幸福論) mà là "hạnh phúc chuyết luận" (幸福拙論) nhé. Hạnh phúc luận thì cũng nhiều lắm, không vì đọc hết sách về hạnh phúc mà người ta hạnh phúc, ngược lại, có khi còn kém hạnh phúc hơn. "Hạnh phúc chuyết luận" không phải là luận về hạnh phúc như hạnh phúc luận, mà đơn giản là "chuyết" thôi. Chuyết để cho vui, cho bớt nhạt, bớt nhảm, có thể là bớt ế.

Hạnh phúc chuyết luận.

Chân lý của hạnh phúc chuyết luận: Đuổi theo hạnh phúc khác nào đuổi theo một con chó.

Chẳng bao giờ đuổi kịp đâu, dù bạn có ...  bốn chân đi nữa. Bằng cách nào đó, con chó này chạy rất nhanh.

Rồi sẽ mệt nhoài, chẳng ra thể thống gì cả. Việc gì phải thế! Cứ cắn răng mà sống. Cho dù bạn có đau khổ quằn quại, ra đường vẫn nên tươm tất. Chẳng ai biết bạn vừa trải qua một cơn đau xé lòng trong nội tạng đâu. Không, đây không phải là tư duy tích cực. Còn ai có khả năng tự lừa dối tốt hơn những người tư duy tích cực đâu? Đừng cố gắng tự lừa dối bản thân hay kỳ vọng gì về cuộc đời. Đại khái thế.

Hạnh phúc chuyết luận chỉ dành cho "chuyết giả" (拙者), tức là những người đam mê chuyết. Đam mê hơn cả người yêu. Ngay cả việc bạn có người yêu, cũng là dành cho mục đích "chuyết". Dù bạn ế, hay bạn có người yêu, bạn vẫn "chuyết" một cách đam mê và vui vẻ. Hạnh phúc vì điều đó? Không, chịu thôi. Ai mà hạnh phúc được chứ? Chó chạy nhanh lắm.

"Chuyết giả" gồm có "chuyết gia" (拙家) là những người chuyết chuyên nghiệp, ví dụ như tôi, có thể tương lai sẽ là "danh chuyết" (名拙). "Danh chuyết" có thể là chỉ người, tức là chuyết gia nổi tiếng, cũng có thể là chỉ câu chuyết nổi tiếng.

Ví dụ "Đuổi theo hạnh phúc khác nào đuổi theo một con chó" là một danh chuyết. Câu này đã thể hiện tính chất của hạnh phúc trong cuộc đời rồi.

"Chuyết giả" còn gồm cả "chuyết phu" (拙夫), là những người đam mê chuyết nhưng chưa thành chuyết gia, tức là đang học tập để trở thành chuyết gia.

Nhưng trong thế giới "chuyết" thì không nên phân biệt chuyết gia hay chuyết phu, mà gọi chung là "chuyết giả", tức là những người đam mê chuyết.

Từ tiếng Anh của "chuyết giả" tạm dịch là JOKER.

Hạnh phúc chuyết luận (chuyết luận về hạnh phúc) chỉ đơn giản là cách luận về hạnh phúc, chứ không phải là làm sao để trở nên hạnh phúc. Không thể theo đuổi hạnh phúc, vì hạnh phúc càng theo đuổi sẽ càng chạy đi xa thật xa. Hạnh phúc như là một con chó, bạn phải vuốt ve, vỗ về nó, nó mới ở cạnh bạn. Bạn phải có cảm tình với chó. Chó phải có cảm tình với bạn. Bạn với chó tuy hai mà một, tuy một mà hai.

Ít người hiểu điều này. Nhất là những người không hạnh phúc. Nếu bạn hạnh phúc thì hạnh phúc rất dễ, nếu bạn không hạnh phúc, bạn càng mong hạnh phúc, lại càng không hạnh phúc.

Nếu bạn không hạnh phúc nhưng vẫn chuyết về hạnh phúc, thì có thể một ngày, bạn không theo đuổi hạnh phúc nữa, thì hạnh phúc sẽ lại gần bạn.

Chuyết! Phải chuyết! Chuyết bằng mọi giá!

Nếu bạn muốn hạnh phúc hay thành công