Miễn 100% phí hồ sơ du học Nhật + Tặng 5~9 triệu/bạn

Friday, October 27, 2017

[Hướng dẫn hồ sơ du học Nhật Bản 2018] Chứng minh công việc và thu nhập từ công ty

Đây là bài hướng dẫn về chứng minh công việc và thu nhập của người bảo lãnh làm tại công ty, cơ quan.
Ghi nhớ về điều kiện tài chính để du học Nhật Bản:
  • Bạn phải có người bảo lãnh (cha/mẹ/vv) chứ không thể tự bảo lãnh
  • Người bảo lãnh phải có thu nhập đủ cao để chu cấp
  • Người bảo lãnh có sổ ngân hàng với số tiền đủ lớn

Tức là chứng minh năng lực tài chính để đi du học tự túc tại Nhật Bản thì chỉ riêng sổ ngân hàng là không đủ, mà còn phải chứng nhận thu nhập hàng tháng/hàng năm của người bảo lãnh (người chu cấp kinh phí du học) nữa.
>>Hướng dẫn làm sổ ngân hàng chứng minh năng lực tài chính du học tự túc Nhật Bản (Yurika)
>>Hướng dẫn làm bộ hồ sơ du học Nhật Bản đầy đủ (Yurika)

Các điểm lưu ý để chứng minh tài chính du học Nhật Bản một cách an toàn và dễ đậu hồ sơ:
Chứng minh năng lực tài chính, thu nhập và bản giải thích quá trình hình thành nguồn tiền


HƯỚNG DẪN CHI TIẾT
Chứng minh công việc và thu nhập
Trường hợp người bảo lãnh đi làm tại công ty

Hãy làm ra hai bản riêng rẽ, chỉ in một mặt trên giấy A4 (không in hai mặt):
(1) Tờ chứng nhận đang đi làm tại công ty
(2) Tờ chứng nhận thu nhập từ công ty (từ lương, thưởng, phụ cấp vv) cho 3 năm gần nhất và năm hiện tại

Lưu ý: Phải đưa cho văn phòng tư vấn du học kiểm tra trước rồi mới đi xin bản chính thức.
Tự đi xin ngày thường có rất nhiều lỗi và thường phải xin lại rất tốn thời gian và làm phiền công ty. Do đó, bắt buộc phải kiểm tra kỹ càng trước khi không còn lỗi mới nên đi xin. Form mẫu sẽ được gửi cho bạn tuy nhiên không nên rập khuôn theo form mẫu mà nên làm đơn phù hợp mỗi công ty, tốt nhất là dùng form có sẵn của mỗi công ty.

(1) Tờ chứng nhận đang đi làm tại công ty

Wednesday, October 25, 2017

Nguyên tắc không mua hàng giảm giá

Tôi đã tốt nghiệp shopping bằng cách nào?

Có một nguyên tắc giúp bạn tiết kiệm tiền khi đi du học và sau này: Không mua hàng giảm giá.

Phiếu giảm giá (coupon) dùng để kích thích tiêu dùng!

Tôi không mua hàng giảm giá. Tôi chỉ mua hàng đúng giá. Hơn nữa, tôi chỉ mua thứ tôi cần, chứ không mua thứ tôi muốn, bằng cách áp dụng quy tắc một tháng + khảo sát sản phẩm thay thế + khảo sát giá.

Sai lầm của nhiều người là mua theo ý thích nhất thời, mua thứ họ muốn (ほしいもの) chứ không phải thứ họ cần (要るもの).

Hàng giảm giá, hàng sale là dạng đánh vào tâm lý khách hàng rằng họ được lợi, và bao giờ cũng có kỳ hạn chứ không giảm giá mãi. Kỳ hạn này bao giờ cũng nhỏ hơn thời gian thử thách (thời gian để suy nghĩ chín chắn xem nó có phải là tình yêu đích thực hay không = 1 tháng).

Quy tắc tư bản chủ nghĩa:

Kỳ hạn sale < Thời gian thử thách tình yêu đích thực

Ví dụ sale trong vòng 1 tuần, 2 tuần. Vì chưa tới 1 tháng nên "tình yêu cuồng nhiệt" vẫn chưa nguội lạnh, và bạn lại có lợi (お得 otoku) nên bạn sẽ bỏ tiền ra mua. Đây chỉ là dạng điều khiển trí não (mind control) của chủ nghĩa tư bản mà thôi. Môn này gọi là "tâm lý học mua hàng" (購買心理学) hay "tâm lý khách hàng" (顧客心理学) hay "tâm lý hành động" (行動心理学). Bạn không cần học môn này nếu chịu quan sát và phân tích hành động mua hàng của bản thân.

Vì sao không mua hàng giảm giá?

Vì bạn sẽ mất tiền mà không được giá trị (niềm vui) tương xứng do mua vội, mua thứ mình muốn hay bắt mắt chứ không phải thứ thật sự cần.
Vì hàng giảm giá là hàng bán đổ bán tháo và có vấn đề gì đó: Kích thước, màu sắc, sự dễ mang sự dễ sử dụng. Vấn đề này "giúp" bạn không dùng được sản phẩm lâu dài.
Vì xác suất mua rác về nhà tích trữ cao.
Vì nó là TIÊU SẢN (LIABLILITY): Bạn phải chịu trách nhiệm lưu giữ, quản lý một thứ không đáng.

Về cơ bản thì bạn MẤT TIỀN. Nếu không mua thì bạn đã có tiền để làm việc khác.

Vậy thì phải làm gì nếu không mua hàng giảm giá?

Tất nhiên là MUA HÀNG ĐÚNG GIÁ. Tôi chỉ mua hàng đúng giá. Và chỉ mua thứ tôi chứng minh được là thật sự cần thiết.

Khi đi du học mà tới mùa sale (khuyến mãi) thì có khi sale tới 70, 80, 90%, vậy có nên mua vì nó sale không? Không. Vì nguyên tắc là không mua hàng giảm giá. Hàng sale tới 90% thì bạn vẫn mất tiền là 10% giá mà.

Nếu là thứ bạn cần và đáng mua thì bạn chỉ cần khảo sát giá là mua được giá tốt. Hoặc thậm chí, khảo sát mặt hàng thay thế (alternative) để mua được hàng tốt nhất. Mua hàng đúng giá bao giờ cũng rẻ nhất.

Vì đó là hàng tốt và dùng được lâu dài.

Nên mua hàng giảm giá

Đây là lời khuyên trái ngược: Đối với thực phẩm, mặt hàng tiêu hao mà bạn vẫn thường dùng thì lại nên tích cực mua hàng giảm giá. Ví dụ bạn đi chợ ở Nhật tầm 9 giờ tối thì đồ ăn thường sẽ giảm giá một nửa, gọi là 半額 hangaku (bán ngạch):

Giảm giá 50%

Các đồ tiêu hao khác như nước rửa chén, sữa tắm, dầu gội vv mà bạn thường hay dùng thì chẳng lý do gì mà không mua khi nó giảm giá cả.
>>Cuộc sống bán ngạch

Chi tiêu hợp lý khi đi du học, hay đúng hơn là xây dựng lối sống hợp lý về tài chính là rất quan trọng. Việc này cũng giúp ích cho bạn trong cuộc sống đi làm sau này dù ở Nhật hay ở Việt Nam. Nhưng ở Nhật thì nguy hiểm hơn vì sale nhiều hơn và mức sale ác liệt hơn VN nhiều, mà hàng hóa lại rất bắt mắt, chất lượng thực sự tốt. Nhưng nghiện mua sắm không giúp bạn hạnh phúc lâu dài, thật sự là thế. Nó sẽ gây gánh nặng cho bạn. Bạn nên thực hiện lối sống đơn giản SIMPLE LIFE. Và tốt hơn nữa là lối sống tối giản MINIMAL LIFE.

Tôi vẫn thường vào McDonald với nhiều phiếu giảm giá, mục đích chính là dùng phiếu giảm giá chứ không phải là dùng kèm phiếu giảm giá. Nếu phiếu giảm giá mà phải mua với số tiền XYZ trở lên mới được dùng thì rõ ràng là bạn nên quẳng nó vào sọt rác.

Bằng quy tắc ở đây, tôi đã tốt nghiệp shopping. Tôi không còn mua sắm nữa mà chỉ mua những thứ thật cần thiết và thực hiện LỐI SỐNG TỐI GIẢN (minimal lifestyle). Cuộc sống tốt hơn hẳn! Và tuyệt hơn nữa là vẫn mua sắm, nhưng với sự khôn ngoan và niềm vui khác biệt.
Mark

Bố Nạt (Bonus): Không đi mua sắm chỉ vì bạn chán
Hay bạn cảm thấy "trống trống trong lòng" (đói bụng). Vì bạn sẽ mua cả lô thứ mình không cần. Mua sắm kiểu này không giúp bạn bớt trống vắng đi, mà sẽ gây ra hối hận lâu dài. Bạn window shopping không mua gì thì không sao, tốt nhất là ở siêu thị nơi mà nhân viên không kè kè theo sát bạn.

Đi mua sắm chỉ để giải sầu hay vì cảm giác trống vắng là dạng mua sắm tồi tệ nhất. Nếu cảm thấy buồn hay trống vắng hay tự nhủ thế này: Mua sắm không giúp giải quyết nỗi buồn hay sự trống vắng mà chỉ làm tăng thêm, nên tôi sẽ tuyệt đối chỉ window shopping. Thứ rất nhỏ cũng không mua, vì không đáng, ví dụ một chai nước. Về nhà vặn vòi ra hoặc ra công viên là cũng có nước máy để uống rồi đâu cần phải mua cho thêm ... rác chai.

Việc ngu dại này giống như "nâng chén tiêu sầu sầu càng sầu thêm". Uống rượu giải sầu là cách dễ nhất để càng cảm thấy trống rỗng và buồn hơn, nên rất dễ dẫn tới chứng nghiện rượu. Đó chỉ là giải pháp tức thời gây hại về lâu dài.

Nếu thực sự nỗi buồn, cảm giác trống vắng hay cảm giác trống rỗng xâm chiếm bạn, có lẽ bạn nên thật sự suy nghĩ lại về cuộc đời, về lối sống, hoặc tìm sự tư vấn tâm lý.

Tuesday, October 24, 2017

Anh Tran phải làm thế nào để cảm thấy hạnh phúc?

Anh Tran mặc dù có cuộc sống đầy đủ nhưng lại cảm thấy trống rỗng.

Trong bài trước chúng ta đã nói tới trường hợp của anh Tran: Mặc dù cuộc sống đầy đủ về vật chất, tinh thần nhưng anh lại cảm thấy trống rỗng.

Phải chăng hạnh phúc chỉ là do cảm nhận?
幸せは気のもちようでしょうか?
Tôi không nghĩ như vậy. Một phần hạnh phúc là do cảm nhận, nhưng phần lớn là do khoa học về hạnh phúc. Bạn không thể dùng ý chí để dừng một chiếc xe hơi, mà phải nhấn phanh đúng không? ^^

Động lượng của một vật thể p = m×v nên vận tốc, khối lượng càng lớn thì quán tính càng lớn, vì thế chạy xe phải giữ khoảng cách an toàn. Toán học, vật lý học áp dụng phổ quát trong cuộc sống và khoa học về hạnh phúc cũng vậy.

Nếu hạnh phúc là do cảm nhận thì nhân loại hoặc hạnh phúc cả hoặc là bi kịch cả rồi. Chẳng qua nhiều người khổ là về khoa học họ khổ thật, sau đó lại thêm phần tâm lý nạn nhân nữa, nên khuếch đại nỗi khổ tinh thần lên, nhưng đây lại thuộc phạm trù khác nên sẽ bàn sau.

Thật ra thì trong bài "Chấp trước" TORAWARERU tôi cũng đã có nói về nguyên nhân của khổ:

Câu hỏi lần này là: Anh Tran phải làm thế nào để cảm thấy hạnh phúc?

"Bái kim chủ nghĩa" và âm mưu của tư bản chủ nghĩa

Vì sao bắt chước người thành công thường chỉ thất bại?
Để thành công thì tuyệt đối không sùng bái hay bắt chước người thành công.

"Bái kim chủ ngĩa" (拝金主義 haikin syugi) là việc sùng bái đồng tiền, coi tiền bạc là trên hết. Thời đại ngày nay là sự pha trộn của bái kim chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa nên cần hết sức chú ý.

Trong một số xã hội ít công lý yếu trật tự thì chủ nghĩa sùng bái tiền bạc sẽ lên ngôi như là sự tất yếu. Một thiếu ca lái xe tông chết người có thể chuồn khỏi hiện trường và có hình nhân thế mạng xuất hiện, gia đình thiếu ca sẽ chu cấp cho gia đình người này. Đồng tiền được coi là thuốc tiên chữa bách bệnh theo phương châm "có tiền mua tiên cũng được", "mạnh vì gạo, bạo vì tiền".

Sở dĩ cần chú ý vì thật ra nhiều vấn đề không thể giải quyết bằng tiền. Vì nếu giải quyết vấn đề bằng tiền sẽ sinh ra thêm rất nhiều rắc rối. Những người lớn lên trong gia đình cực nghèo thường thấy cha mẹ cãi nhau suốt ngày vì tiền bạc và vì thế họ có ảo giác tiền sẽ giải quyết được vấn đề. Đúng ra thì việc không được giáo dục đầy đủ về cách kiếm tiền chính là vấn đề, tức là nằm ở giáo dục gia đình từ cha mẹ thời thơ ấu.

Trong xã hội mà công lý có thể bị bẻ cong bởi tiền bạc thì người ta có cảm giác là có tiền thì an toàn hơn. Nhưng nên nhớ là xã hội như thế chẳng an toàn với ai cả. Một người hôm trước có rất nhiều quyền lực, hay rất nhiều tiền, hôm sau có thể ra tòa và vào tù, và bị dư luận đánh cho tơi tả. Một xã hội không công chính thì rất khó để sống hạnh phúc, vì hạnh phúc đòi hỏi phải an toàn và yên tâm trước đã.

Tiền mua được rất nhiều thứ, phần lớn là rất tuyệt.
Nhưng không vì thế nên sùng bái đồng tiền hay người giàu.
Vì sẽ hiểu sai về tiền bạc và thời cuộc.
Mà những thứ đẹp đẽ bạn thấy chỉ là ảo giác.

Tránh sùng bái đồng tiền

Saturday, October 21, 2017

Sở hữu và hạnh phúc

Sở hữu đem lại hạnh phúc ngắn hạn nhưng không phải vì thế mà bạn không nên sở hữu. Về cơ bản sở hữu là việc tốt, đặc biệt là sở hữu tiền, tài sản, mối quan hệ tốt. Tuy nhiên, lấy việc sở hữu để tìm niềm vui và hạnh phúc thì không thể hạnh phúc lâu dài được. Mua sắm là một nhu cầu chính đáng, vì nó sẽ đem lại niềm vui, miễn là bạn mua sắm đúng cách.

Tôi không hề nói là không sở hữu gì thì sẽ hạnh phúc. Tôi cũng sở hữu cả một lô xích xông thứ, nhưng đều là những thứ phù hợp với triết lý của tôi.

Chúng ta cần phải hiểu tương quan giữa sở hữu và hạnh phúc. Để giải thích, tôi lại vẽ ra sơ đồ này:

Sơ đồ tương quan giữa Sở hữu và Hạnh phúc

Đường A màu đỏ là biểu diễn tương quan giữa sở hữu và hạnh phúc: Bạn càng sở hữu nhiều thì sẽ càng hạnh phúc. Nhìn chung người giàu sẽ hạnh phúc hơn người nghèo, tức là khi bạn giàu lên bạn sẽ hạnh phúc hơn so với thời nghèo, vì thế hiếm khi bạn muốn nghèo đi.

Nhưng lưu ý là, điều này chỉ đúng trong một giới hạn thôi, vì hạnh phúc kiểu này có một giới hạn sau đó cho dù bạn có sở hữu nhiều hơn nữa thì hạnh phúc sẽ hầu như không tăng lên. Đây là trường hợp sở hữu quá nhiều hay nghiện mua sắm. Người ta nghiện mua sắm là vì người ta muốn cảm nhận được sự hạnh phúc, dù chỉ ngắn hạn, bằng cách thỏa mãn cơn nghiện.

Tức là tới một lúc nào đó, bạn sẽ có đủ đồ và không thể tăng hạnh phúc bằng sở hữu được nữa. Lúc này, bạn cảm thấy mất động lực làm việc, mất lý tưởng sống. Vì thường người ta chỉ có động lực kiếm tiền nếu có nhu cầu mua nhà, mua xe, mua vợ/chồng, mua con cái vv thôi mà.

Khi đó, bạn bị xâm chiếm bởi CẢM GIÁC TRỐNG RỖNG. Và lúc này nếu vẫn tăng sở hữu thì có thể sẽ thành đường B màu xanh: Càng tăng sở hữu càng cảm thấy khổ sở, kém hạnh phúc đi. Thật sự là có nhiều người kém hạnh phúc đi thật, vì họ sở hữu quá nhiều. Ở một khía cạnh nhất định, đây là lúc họ muốn cho đi (tức là bố thí) để hạnh phúc hơn.

Cũng theo sơ đồ trên, người nghèo dễ cảm thấy hạnh phúc (ngắn hạn) hơn người giàu. Vì họ chỉ cần tăng sở hữu rất ít là hạnh phúc đã tăng lên khá nhiều.

Tuy nhiên, vì thế mà người nghèo hạnh phúc hơn người giàu, hay vì thế mà mọi người nên nghèo đi (bằng cách đem bố thí tất làm lại từ đầu) thì điều này lại không đúng. Vì lúc đấy nỗi khổ của dục cầu bất mãn (nhu cầu không được thỏa mãn) lại tăng lên. Nếu không thì mọi người è cổ ra kiếm tiền để sở hữu làm gì?

Nên sống hơi thiếu thốn

Chúng ta sẽ chọn vùng sở hữu đem lại mức độ hạnh phúc cao nhất: Đó là vùng cảm nhận hơi thiếu thốn nhưng không quá thiếu thốn. Như thế thì bạn vẫn còn động lực để phấn đấu, mà lại không khổ sở vì thiếu thốn.

Bạn sở hữu ở mức độ hơi thiếu thốn so với tài sản, năng lực của bạn có.

Vì thế mà bạn phải có ước mơ và lý tưởng to lớn hơn năng lực một chút, gọi là THINK BIG (nghĩ lớn).

Tôi nhớ tới câu này: Think big, do small, live tiny, die nothing left.
Nghĩ lớn, làm nhỏ, sống li ti, chết không để lại gì.

Không cần cực đoan tới mức như thế, nhưng ước mơ và lý tưởng là vô cùng quan trọng trong cuộc sống hạnh phúc. Bạn hãy tự hỏi bản thân mỗi ngày: Ước mơ của tôi là gì? Lý tưởng của tôi là gì?

Hoặc đơn giản là: Nếu không cần phải kiếm tiền để sở hữu nữa, thì tôi thật sự muốn làm gì?
Mark

"Cảm giác trống rỗng"

"Cuộc sống không có đúng hay sai, mà chỉ có nghị luận"
- Danh chuyết cổ đại Mark -

Vì sao con người phải chịu "cảm giác trống rỗng"?

Dù bạn thuộc quốc gia, dân tộc, hay chủng tộc nào, thì đặc điểm chung có lẽ là "cảm giác trống rỗng" sẽ ghé thăm bạn. Trong tiếng Nhật sẽ diễn tả bằng:
虚しさ MUNASHISA = sự trống rỗng trong tâm hồn
空虚感 KUUKYOKAN = cảm giác trống rỗng
欠乏感 KETSUBOUKAN = cảm giác thiếu hụt
物足りなさ MONOTARINASA = sự thiếu thốn
Cảm giác trống rỗng KHÔNG phải là điều xấu và không phải vấn đề cá nhân, nên đừng cá nhân hóa vấn đề (do not take it personally). Đây chỉ là NGHỊ LUẬN vì nếu tôi đang cảm thấy trống rỗng thì tôi cũng chẳng hơi đâu mà "chuyết" làm gì, mà "chuyết" thì khó mà trống rỗng được. Sở dĩ tôi "chuyết" là vì đây cũng là một chủ đề trong cuộc đời. Hơn nữa, "chuyết" vì bạn bè là chính.

Tôi sẽ nói ngắn gọn thế này: Khi bạn thiếu thốn thì dục vọng không được thỏa mãn sẽ thiêu đốt bạn (dục cầu bất mãn), khi bạn đầy đủ thì cảm giác trống rỗng sẽ bao vây bạn.

Khó mà có thể hạnh phúc hoàn toàn được. Nói thẳng ra là, khi bạn nghèo thì bạn mơ ước có nhiều thứ, bạn có ĐỘNG LỰC để sống và phấn đấu. Đến khi có đầy đủ các thứ rồi thì bạn hết MỤC TIÊU, hết LÝ TƯỞNG nên cũng mất luôn động lực. Tức là khi đầy đủ thì cảm giác trống rỗng sẽ kéo đến, phủ một bóng mây mù lên cuộc đời bạn.

Bạn không còn biết mình cần gì, muốn gì nữa. Không điều gì làm bạn cảm thấy vui nữa. Những thứ làm bạn cảm thấy vui thì không còn vui như xưa. Những lý tưởng thời "trẻ" thì bạn đã đạt được hết, nên bạn cảm thấy cuộc sống thật nhạt nhẽo. Cuộc sống của bạn không thiếu thốn gì và không bị áp lực gì, nhất là về tiền bạc, hay tình cảm, nhưng cũng không có gì gọi là đột phá hay mới mẻ. Bạn không TRẦM CẢM, vì trầm cảm thì lại là một phạm trù khác hẳn.

Bạn vẫn làm việc đều đều, vẫn làm tốt nhưng không thấy vui hay lý tưởng gì nữa. Bạn có thể học thêm thứ này thứ kia, hay có ý muốn đổi việc, nhưng lại sợ MẤT MÁT. Mà việc thay đổi sẽ cần rất nhiều năng lượng, thứ mà bạn luôn cảm thấy thiếu thốn.

Đấy gọi là CẢM GIÁC TRỐNG RỖNG. Đây là vấn đề của người giàu, những người sống đầy đủ (thường là cả vật chất lẫn tinh thần). Cuộc sống của họ không tệ, hơn đứt đại đa số dân chúng, nhưng họ vẫn cảm thấy trống rỗng. Những kẻ thiếu hiểu biết thường gọi là "Sướng mà không biết đường sướng" hay "Sướng chán so với nhiều người khác".

Đó là cách suy nghĩ của những người không hiểu biết mà thôi. Vì sự trống rỗng là kết quả hiển nhiên, không phải vấn đề cá nhân. Bạn có thể sướng (về vật chất, tình cảm) hơn so với đa số nhiều người nhưng không đảm bảo bạn sẽ hạnh phúc. Bởi vì cái "sướng", "hạnh phúc" mà thiên hạ nói chỉ là khái niệm và tiêu chí của những người không hạnh phúc mà thôi. Một trong những lý do họ không hạnh phúc là họ kém hiểu biết.

Để tôi nói thẳng ra thế này: Đầy đủ về vật chất và tinh thần không phải là điều kiện đủ để hạnh phúc, thậm chí cũng không phải là điều kiện cần để hạnh phúc.

Khi bạn đầy đủ về vật chất, tinh thần thì bạn khó hạnh phúc hơn gấp bội. Vì khi bạn nghèo và thiếu thốn, bạn còn động lực để phấn đấu, vì thế, khi đạt được thứ gì đó, dù là nhỏ bé, bạn vẫn cảm thấy vui vẻ hạnh phúc hơn nhiều.

Đa số người giàu thường nhớ lại thời nghèo khó "hạnh phúc" là vì thế. Vì mọi cảm giác ngon ngọt, hạnh phúc đã tan biến từ lâu, khi họ kiếm được rất nhiều tiền. Theo một nghĩa nào đó, cũng có thể nói là "niềm vui biến thành tro trong miệng".

Cảm giác trống rỗng của người nghèo và tầng lớp trung lưu

Friday, October 20, 2017

Tâm lý học tôn vinh

Những nước trọng nam khinh nữ thường dành một vài ngày để tôn vinh phụ nữ. Mục đích của sự tôn vinh này là để thao túng và lợi dụng phụ nữ.

Bằng cách gán cho phụ nữ các đức tính như đảm đang, đôn hậu, thủy chung, vv người ta quàng vào cổ phụ nữ gánh nặng và trách nhiệm. Ngày lễ, ngày tết sẽ đẩy phụ nữ vào bếp làm đồ ăn phục vụ rất nhiều người. Còn nam giới thì thường tập trung ăn chơi phè phỡn, bê tha bệ rạc.

Sự tôn vinh phụ nữ giống như hoa trúc đào. Đẹp nhưng có độc.

Hậu quả của xã hội "trọng nam khinh nữ"

Xã hội trọng nam khinh nữ thường tạo ra nam giới sống vô trách nhiệm, bê tha bệ rác và phụ nữ có lòng tự tôn thấp. Việc bị người khác tôn vinh và thao túng, lợi dụng thường có căn nguyên là lòng tự tôn thấp hoặc vô mưu.

Phụ nữ phương Tây hay phụ nữ Nhật nếu được tôn vinh thì họ sẽ từ chối. Vì ai chẳng nhìn ra chỉ những nơi phụ nữ bị áp bức mới được tôn vinh.

Trong xã hội trọng nam khinh nữ thì phụ nữ được nuôi dạy thành người có lòng tự tôn thấp, biết nhẫn nhục mà thường ngụy biện thành "vị tha". Thật sự thì phụ nữ ở xã hội này không phải là phụ nữ hấp dẫn về mặt nhân cách. Cũng vì lòng tự tôn thấp hoặc là vì vô mưu mà họ thường trở nên dễ dãi chấp nhận sự tôn vinh một cách hồ hởi.

Nhưng chính họ cũng lại kêu ca trong những ngày còn lại về sự bất bình đẳng. Nếu sẽ kêu ca thì đừng nhận tôn vinh, nếu đã nhận thì đừng kêu ca.

Những phụ nữ da trắng khi được các anh đồng nghiệp châu Á tặng quà trong ngày tôn vinh phụ nữ thì họ đều từ chối. Với lý do thật đơn giản: Chỉ ở nơi phụ nữ bị áp bức, lợi dụng và xem nhẹ mới cần được tôn vinh.

Đó là lý do họ được tôn trọng.

Nếu thật sự cần tôn vinh