HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Wednesday, November 22, 2017

Câu hỏi luyện phỏng vấn học bổng đại học vv

Khi đi du học thì các bạn sẽ luôn luôn phải phỏng vấn hoặc thi phỏng vấn dù là thi đai học, cao học, hay xin học bổng, xin việc làm thêm và xin việc làm sau khi ra trường. Sẽ không ai cấp học bổng, việc làm cho bạn mà không phỏng vấn bạn.
面接 MENSETSU = phỏng vấn
Đặc biệt là với các bạn xin học bổng đại học thì kết quả phỏng vấn rất quan trọng trong việc bạn có được học bổng hay không, bên cạnh điều kiện kinh tế gia đình vv. Tại iSea có luyện phỏng vấn học bổng cho các bạn và chấm điểm phỏng vấn cũng như góp ý để bạn có điểm cao hơn.

Ngoài ra, thông qua luyện kỳ thi phỏng vấn, bạn sẽ có thể trả lời các câu hỏi quan trọng về tương lai, cuộc đời bạn từ đó dễ thành công hơn. Tại iSea thì luyện phỏng vấn là một chuyện ngoài ra còn đưa ra các lời khuyên đúng đắn (hoặc cố gắng như thế) để bạn du học thành công và có sự nghiệp tốt trong tương lai.

Luyện phỏng vấn học bổng du học Nhật Bản 2018 - iSea Saromalang

Bạn nên luyện phỏng vấn trước và có người chấm điểm

Thực sự thì cần luyện phỏng vấn với người khác đặc biệt người có kinh nghiệm phỏng vấn nhiều vì như thế sẽ có người đánh giá khách quan cho bạn và sửa những lỗi cơ bản, cũng như đưa ra lời khuyên đúng đắn để bạn có mindset tốt khi đi thi phỏng vấn. Kể cả bạn xuất sắc thì mục tiêu đi thi phỏng vấn là thể hiện phần tốt nhất của bản thân chứ không phải chỉ là được học bổng hay thi đậu. Bạn cố gắng làm sao để thi được điểm cao nhất, điều đó mới là quan trọng.

Tham khảo:
>>Bí quyết phỏng vấn trường Nhật ngữ
>>Mẫu tự giới thiệu bản thân

Bí quyết? Hãy kết hợp thành công hai điều sau:

Honesty is the best policy = Không gì bằng sự thật
嘘も方便 USO MO HOUBEN = Nói dối cũng là phương tiện / Đôi khi nói dối cũng cần thiết

Phỏng vấn là bạn chào bán con người bạn, nếu bạn chỉ chào bán con người hiện tại thì bạn chỉ như các ứng viên khác. Hãy chào bán con người tương lai hoành tráng của bạn. Bạn không nói dối mà chỉ nói về những việc bạn sẽ thực hiện trong tương lai. Hai tiêu chí trên có vẻ trái ngược với nhau nhưng bằng cách kết hợp được thì sẽ BẤT CHIẾN TỰ NHIÊN THÀNH thôi. Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là luyện tập một cách TỰ CHỦ, TỰ GIÁC hoặc với huấn luyện viên.

Một số câu hỏi luyện phỏng vấn xin học bổng tiếng Nhật

Sunday, November 19, 2017

Toàn cầu hóa 4: Những uẩn ức giằng xé tầng lớp trung lưu

Đã bạn nào đọc "Rừng Na Uy" chưa? Đây là tác phẩm nói về những uẩn ức (giằng xé) và bệnh trầm cảm, bệnh tâm thần tại Nhật sau khi cuộc sống thay đổi từ xã hội nông nghiệp sang xã hội công nghiệp hóa sau chiến tranh, với những bậc cha mẹ bị cuốn theo vòng xoáy tiền bạc và những đứa trẻ lớn lên như cỏ dại tự bơi giữa dòng đời. Tất cả đổ vỡ tan tành!

Rất có thể tầng lớp trung lưu - được phát sinh từ công nghiệp hóa và toàn cầu hóa - sẽ rơi vào những uẩn ức như thế.
葛藤 KATTOU (hoạt đằng) = uẩn ức, giằng xé trong lòng

Vì sao và như thế nào?

Trước hết chúng ta phải định nghĩa được họ là ai trước toàn cầu hóa, điều gì là quan trọng trong cuộc đời họ. Nói ngắn gọn, họ là những người theo CHỦ NGHĨA GIA ĐÌNH: Gia đình là quan trọng nhất, là niềm vui, là tất cả.

Dù họ có đi học, lao động ở nước ngoài thì vẫn đau đáu hướng về gia đình, mong một ngày đoàn tụ. Đặc biệt, đàn ông con giai cũng có xu thế này và có khi còn mạnh hơn.

Quả thực là ngay từ nhỏ họ đã sống kiểu sống gia đình, ít tự lập, nên rời gia đình ra là KHÔNG THỂ CẢM NHẬN NIỀM VUI. Điều này khác biệt so với CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN ở phương Tây và Nhật Bản: Sống cùng với phụ huynh thì đời còn gì vui nữa.

Tôi là người theo chủ nghĩa cá nhân. Tôi chỉ muốn đóng kín cửa phòng sống "êm đềm trướng rủ màn che". Tôi không thích sống bầy đàn mà chỉ thích chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân. Nói chung đừng cố gắng cảm thấy "tội nghiệp" tôi, vì kỹ năng giao tiếp của tôi còn tốt hơn bạn nhiều, chỉ là tôi không có nhu cầu giao tiếp.

Tóm lại thì đối với người theo chủ nghĩa gia đình thì gia đình là quan trọng nhất, là vui nhất vv thứ khác không quan trọng. Mặc dù thế, họ cũng là người sống vì tiền nhiều nhất vì họ không tìm được niềm vui trong công việc hay lý tưởng trong cuộc sống. Vì thế, họ sẽ không hiểu được niềm vui của những người có đam mê và lý tưởng.

Tổng kết lại về giá trị quan và lối sống của họ:
- Thời trẻ sống vì cha mẹ khi có con thì sống vì con cái
- Coi trọng thời gian với gia đình và bữa cơm gia đình
- Thích sinh hoạt tập thể, thích tụ tập hay nhậu nhẹt vì việc đó vui
- Coi trọng sự hiếu thảo với ông bà cha mẹ, ngày lễ tết về thăm nhà
- Coi gia đình là quan trọng nhất, tốt đẹp nhất và là nơi ấm áp nhất và không đánh giá tư cách đạo đức của gia đình

Nền tảng tinh thần chính là GIA ĐÌNH. Lễ tết phải tụ họp với nhau, cuối tuần phải cùng nhau đi mua sắm, ăn uống, sinh hoạt. Điều đó cũng có nghĩa là họ rất cô đơn và luôn cảm thấy cô đơn. Nếu bất khả kháng phải đi xa làm việc thì một lòng một dạ nhớ cha nhớ mẹ, nếu lập gia đình thì cúc cung tận tụy đi làm kiếm tiền để chăm lo cho gia đình, dẫu cho có gan óc lầy đất cũng cam lòng.

Họ muốn lập gia đình và có con sớm, cũng là vì mong muốn cháy bỏng HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH. Nên từ thời trẻ, ý thức sở hữu nhà rất cao và quả thực, họ dành hết tâm huyết để có thể mua nhà.

Chủ nghĩa tư bản hiểu rất rõ về họ. Vì muốn khai thác được con người thì phải hiểu về tâm lý con người. Bản thân người trong cuộc không hiểu rõ mình là ai, mình muốn gì, nhưng chủ nghĩa tư bản thì có, vì thế, chủ nghĩa tư bản sắp đặt ma trận đề mọi người bước vào đó, trở thành tầng lớp trung lưu.

Bạn không thể trở thành nhà tư bản nếu không hiểu rõ tâm lý con người.

Bạn phải biết họ cần gì, muốn gì, điều gì làm họ vui, khi nào họ bất mãn (để tăng lương, tạo chế độ giúp họ tiếp tục làm việc cho bạn) vv. Chủ nghĩa tư bản có cả cẩm nang về tâm lý người lao động và họ có cả đội ngũ tư vấn tâm lý công nghiệp (industrial consultant).

Ai chẳng biết chủ nghĩa tư bản rất dễ dẫn tới, và là nguyên nhân chính của bệnh trầm cảm. Phải chấp nhận như là một phần của cuộc chơi và chuẩn bị sẵn đội ngũ tư vấn.

Những uẩn ức giằng xé tầng lớp trung lưu

Bạn không còn con đường nào ngoài trở thành trung lưu nhỉ? Nếu bạn có bằng đại học, biết ngoại ngữ thì bạn sẽ đi làm cho công ty Nhật, Hàn, còn tốt hơn là đi làm cho công ty trong nước vừa thiếu chuyên nghiệp vừa bóc lột vừa đối xử không ra gì. Làm cho người Nhật, người Hàn thì mọi thứ chuyên nghiệp hơn và thực sự là bớt uất ức hơn, họ cũng trả công xứng đánh và đánh giá cao thành quả của bạn. Đó thực sự là một thế giới thân ái mà bạn mới được khai sáng.

So sánh thế này nhé.

Công ty gia đình trong nước:
- Thiếu chuyên nghiệp, bóc lột
- Nhét nhiều con em và không đánh giá đóng góp của bạn
- Cấp trên không làm mà chỉ thích chỉ đạo, thích đặt ra thành tích, thích SAI VẶT
- Bạn không yên tâm hay tập trung làm việc
- Thích la mắng nhân viên mỗi khi có chuyện bực mình, người nhà của họ cũng như vậy

Công ty Nhật, Hàn:
- Chuyên nghiệp, đãi ngộ tốt
- Không có con ông cháu cha, từ giám đốc là người làm công ăn lương
- Cấp trên gương mẫu, làm việc còn vất vả hơn bạn, chịu trách nhiệm chỉ dạy và nhận lỗi cho bạn
- Miễn là bạn TRUNG THÀNH, công ty không bao giờ đuổi việc bạn và sẽ tăng lương để đảm bảo bạn sống ngày một tốt hơn
- Bạn yên tâm tập trung làm việc
- Bạn được đánh giá tương đối đúng công lao, chỉ bị la mắng khi thật sự có lỗi

Nếu là tôi thì tôi sẽ đi làm cho công ty Nhật hoặc Hàn, sẽ thoải mái hơn. Vì họ có vốn và kỹ nghệ nên làm hàng tốt, bán giá cao thì họ cũng trả cho bạn tương xứng, đơn giản là vậy thôi.

Như vậy, miễn là bạn tốt nghiệp đại học/có bằng cấp ngoại ngữ, bạn sẽ thành tầng lớp trung lưu nhỉ? Vậy vấn đề là gì?

Bạn rơi vào "bẫy thu nhập trung bình"

Tôi có viết về mức lương mà các bạn có N1 có thể kỳ vọngtiền lương không phải phép cộng. Nếu có N1 thì đại khái lương bạn là 500 USD trong đó đã gồm 50 USD phụ cấp cho N1 rồi.

Tiền lương và đãi ngộ sẽ tăng theo năm tháng làm việc và mức độ trung thành với công ty. Nói chung thì bạn đủ sống, khi lập gia đình thì lo được cho con cái tương đối tươm tất và học trường đàng hoàng.

Ví dụ, hai vợ chồng đi làm công ty Nhật, ngoài 30 tổng thu nhập là 40 triệu thì lo được cho 01 đứa con đi học tổng chi phí mỗi tháng là 10 triệu chẳng hạn.

Uẩn ức giằng xé tầng lớp trung lưu

Toàn cầu hóa phần 3: Tầng lớp trung lưu và doanh nghiệp vừa và nhỏ

Toàn cầu hóa sẽ khiến cho một số người bị lãng quên (nạn nhân kép của chủ nghĩa tư bản), một số người giàu lên và một số người nghèo đi, nhưng chắc chắn là sẽ thay đổi bộ mặt của xã hội một cách toàn diện. Liệu rằng bạn có cảm nhận được tinh thần thời đại và có ý thức về nguy cơ hay không?
危機感がある KIKIKAN GA ARU = có ý thức về nguy cơ

Con người khác nhau chủ yếu là về ý thức về nguy cơ. Nếu bạn cảm nhận được nguy cơ thì bạn sẽ nỗ lực cố gắng đúng cách và có cuộc sống tốt. Nếu không bạn có thể chỉ nhậu nhẹt, vui chơi và HI VỌNG.
希望 KIBOU hi vọng => Tiếc thay hi vọng chính là kẻ thù số một của thành công và hạnh phúc.

Điều quan trọng là tôi cảm nhận đầy đủ nguy cơ của toàn cầu hóa và sẽ chuẩn bị sẵn. Đó là phải có khả năng tư duy toàn cầu, khả năng học tập toàn cầu và kỹ năng toàn cầu. Nếu không rất có thể bạn bị lãng quên trong toàn cầu hóa.

Bùng nổ trung lưu và teo tóp doanh nghiệp vừa và nhỏ

Nước bạn sẽ bị công nghiệp hóa bởi toàn cầu hóa. Ví dụ như nhà máy Sumsang sản xuất hàng điện tử bán ra toàn cầu và một loạt doanh nghiệp vệ tinh xung quanh. Các doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ teo tóp thành doanh nghiệp cá thể, hoặc sẽ duy trì một cách chật vật với chiến lược hàng giá rẻ chất lượng thấp, không thể tích lũy tư bản để nâng cao công nghệ.

Một cách khác là trở thành doanh nghiệp gia công, doanh nghiệp vệ tinh cho doanh nghiệp nước ngoài, hoặc gia công hàng xuất khẩu. Đây là những doanh nghiệp tham gia toàn cầu hóa nên có thể sinh tồn.

Các doanh nghiệp chỉ sản xuất và bán hàng trong nước không tham gia toàn cầu hóa nên sẽ khó lòng cạnh tranh với doanh nghiệp vốn ngoại có vốn lớn và kỹ nghệ cao, nên sẽ teo tóp dần.

Nước bạn sẽ trở thành công xưởng của thế giới. Vì nhân công giá rẻ, các chính sách ưu đãi cho công nghiệp hóa và doanh nghiệp ngoại. Ví dụ các doanh nghiệp ngoại hầu như không đóng thuế thu nhập doanh nghiệp do họ luôn khai lỗ (hiện tượng chuyển giá chuyển lợi nhuận về công ty mẹ ở các thiên đường thuế), không bị giới hạn tiền quảng cáo trong tổng số chi phí như doanh nghiệp nội. Một khi một nhà sản xuất đã sản xuất ở nước bạn thì các nhà sản xuất khác có mặt hàng tương tự cũng phải sản xuất ở nước bạn để cạnh tranh về giá. Nước bạn cũng rất cần công ăn việc làm để giải quyết lao động dư thừa và đặc biệt cần trả nợ nước ngoài.

Như vậy công nghiệp hóa, toàn cầu hóa, trở thành công xưởng của thế giới là con đường không thể tránh khỏi và là một tất yếu lịch sử. Mọi chuyện bắt nguồn từ khi Ngân Hàng Sắt chìa tay ra cho vay và nước bạn đã vay, và càng ngày nhu cầu vay thêm để phát triển càng cao, bên cạnh khai thác tài nguyên để trả lãi vay. Bản thân lao động giá rẻ cũng là một tài nguyên gần như vô hạn để khai thác, vì tài nguyên thiên nhiên có thể cạn kiệt chứ con người ai cũng phải sinh con đẻ cái bằng mọi giá.

Toàn cầu hóa sẽ khiến bùng nổ tầng lớp trung lưu (middle class). Đó là những người có trình độ trí thức và biết ngoại ngữ để làm trong các công ty Nhật Bản, Hàn Quốc (vì người Nhật người Hàn sẽ trực tiếp công nghiệp hóa nước bạn - do người giàu nước bạn chỉ muốn đánh nhanh rút gọn đầu tư vào chứng khoán, bất động sản vv chứ không muốn làm trong ngành công nghiệp rất lâu thu hồi vốn). Người Nhật, người Hàn, người Đài, người Sing, người China sẽ giúp công nghiệp hóa vì họ có vốn và kỹ thuật, và họ ở gần hơn là phương Tây - người phương Tây thích các nơi nói tiếng Anh như Ấn Độ hơn và họ cũng không còn mặn mà với cách ngành sản xuất cần nhiều nhân lực như người châu Á.

Nói tóm gọn lại thì trừ khi bạn có tư liệu sản xuất (người giàu), bạn sẽ trở thành người nghèo tham gia kinh tế vỉa hè, công nhân khu công nghiệp hoặc tầng lớp trung lưu.

Một số ít thì sẽ tham gia toàn cầu hóa và sống như chuyên gia nước ngoài. Những người giàu có tư liệu sản xuất thì có thể nhập khẩu công nghệ và ngày càng giàu hơn.

Việc kinh doanh phải hướng tới tầng lớp trung lưu

Friday, November 17, 2017

Toàn cầu hóa phần 2: Nền kinh tế vỉa hè những người bị lãng quên trong toàn cầu hóa nạn nhân kép của chủ nghĩa tư bản

Nền kinh tế vỉa hè

Vì sao hình thành nền kinh tế vỉa hè (kinh tế hàng rong)? Vốn nước nghèo thì nền kinh tế chỉ là nông nghiệp, mối quan hệ là địa chủ - nông dân - tá điền. Cùng với nền kinh tế thị trường, đặc biệt là đô thị hóa, công nghiệp hóa, người ta dần mất đất theo nhiều cách. Ví dụ như nông nghiệp phá sản bán ruộng lên thành phố. Có hai thứ dẫn người ta gia nhập kinh tế hàng rong:
- Không có trình độ để làm công việc trí óc
- Không có kỷ luật để làm công nhân công nghiệp

Nền kinh tế này là nền kinh tế của người nghèo với nhau. Tức là người ta bán giá thấp nhất có thể chứ không quan tâm giá trong siêu thị nữa. Vì giá siêu thị thì quá cao so với người thu nhập thấp chẳng hạn. Hoặc người ta buộc phải bán giá rẻ hơn trong siêu thị, hay mang ra sát vỉa hè bán để tiện cho người mua.

Vì không có trình độ, không có kỷ luật nên cứ phải bám vỉa hè mãi, và vì bán rẻ nên cũng chẳng tích lũy được để mua nhà mua đất kinh doanh.

Nền kinh tế này không mất đi cùng toàn cầu hóa. Vì toàn cầu hóa (thực chất là chủ nghĩa tư bản ngoại quốc) chỉ trả công cho người làm trong nhà máy để họ sống, mà không phải ai cũng có kỷ luật đủ hay có sức khỏe đủ để làm trong nhà máy. Những người không đủ tiêu chuẩn làm việc trong nền công nghiệp buộc phải hình thành một nền kinh tế riêng, gọi là kinh tế vỉa hè để phục vụ lẫn nhau. Ngoài ra, toàn cầu hóa không đảm bảo là sẽ công nghiệp hóa tới mức hấp thu hết số lao động dư thừa, những người dư thừa thì buộc phải bán hàng rong thôi.

Những người bị lãng quên hoàn toàn trong toàn cầu hóa

Tuesday, November 14, 2017

Toàn cầu hóa - Con ngựa thành Troy của chủ nghĩa tư bản

Chúng ta đang sống trong thời đại gọi là "toàn cầu hóa" (globalisation). Dù muốn hay không bạn vẫn phải tham gia cách này hay các khác: Nếu không tự nguyện tham gia thì sẽ bị cưỡng chế tham gia. Nếu không uống rượu mời thì sẽ uống rượu phạt.

Đây không phải là lần toàn cầu hóa đầu tiên, mà ít nhất đã là lần thứ ba:

Phiên bản 1: Con đường tơ lụa của đế quốc Mông Cổ.
Phiên bản 2: Chủ nghĩa thực dân lần thứ nhất với tàu chạy bằng động cơ hơi nước.
Phiên bản 3: Toàn cầu hóa lần này với vốn viện trợ (ODA) và cách mạng công nghệ thông tin.

Phiên bản toàn cầu hóa lần 1 sụp đổ cùng đế quốc Mông Cổ. Phiên bản toàn cầu hóa lần 2 sụp đổ theo hệ thống thực dân kiểu cũ khi các nước thực dân đánh nhau chí tử và kiệt quệ, bên cạnh bị chống đối khắp các thuộc địa.

Trong phiên bản 2, chủ nghĩa thực dân mở cửa tới thuộc địa bằng tàu chiến và đại bác vì các chế độ phong kiến chẳng ai chịu gia nhập toàn cầu hóa. Mục tiêu là khai thác tài nguyên, nhân công ở thuộc địa và làm hàng hóa bán ra thế giới và cho chính dân thuộc địa để sinh lời. Đây chỉ là chủ nghĩa tư bản: Giá trị thặng dư là tất cả. Nếu bạn có tàu chiến chạy bằng động cơ hơi nước, có đại bác thì bạn sẽ có thuộc địa nếu chưa có nước nào chiếm, bắt họ làm gì thì làm. Để làm được thế, tức là biến thuộc địa thành nơi khai thác tài nguyên, đồn điền trồng trọt, xây dựng nhà máy thì bạn phải đầu tư rất nhiều tiền bạc, xây dựng đường xá, cầu cống, hệ thống đường sắt, cảng biển, hệ thống tiền tệ, và đặc biệt là bộ quy tắc ứng xử cho dân thuộc địa (nội dung chính là sùng bái chính quốc và các "vị thần khai hóa"). Nhưng vấn đề chính là các nước tư bản sinh sau đẻ muộn như Đức, Nhật thì bị thặng dư sản xuất (sản xuất quá nhiều mà không có thị trường tiêu thụ), lại còn bị các thực dân cũ như Anh, Pháp chèn ép (vì họ có thị trường, tài nguyên và nhân công giá rẻ từ thuộc địa) nên đứng trước nguy cơ phá sản. Vì thế, chiến tranh xảy ra và làm sụp đổ cả hệ thống.

Vì thế, một loạt các quốc gia, dân tộc giành độc lập khi thế chiến kết thúc. Toàn cầu hóa phiên bản 2 sụp đổ hoàn toàn. Một phần vì mâu thuẫn lợi ích đế quốc, một phần vì sự đấu tranh giành độc lập của thuộc địa, một phần vì kỹ nghệ giao tiếp với các thuộc địa xa xôi không có, nhiều khi chính khách còn chẳng nắm rõ tình hình thuộc địa.

Hậu quả là các đế quốc mất hầu hết thuộc địa. Ở chiều ngược lại, các cựu thuộc địa có một hệ thống ngân hàng, tiền tệ, đường xá cầu cống, đường sắt, sân bay, cảng biển vv do thực dân để lại. Nhưng họ lại bị hội chứng "phức cảm tự ti dân tộc" kéo dài tới tận ngày nay.

Toàn cầu hóa phiên bản 3: Cách mạng công nghệ thông tin

Sunday, November 12, 2017

Tư vấn du học Nhật Bản để trở thành kỹ sư cầu nối (BrSE) xuất sắc

Lĩnh vực ủy thác IT (IT outsourcing) từ Nhật sang VN và các nước là một phần của toàn cầu hóa, không thể đảo ngược, tạo ra vô số công ăn việc làm và dòng tiền hàng tỉ USD mỗi năm. Bạn có muốn tham gia quá trình này mà không cần lập trình? Vì chỉ lập trình ở VN thì tiền lương sẽ bị giới hạn ở khoảng 600 USD/tháng. Hãy nhìn sơ đồ này:


Đọc thêm: >>Nghề IT Communicator

BrSE: Ngành "hot" nhưng không dễ ăn

Nhu cầu nhân lực kỹ sư cầu nối (BrSE = Bridge System Engineer ブリッジシステムエンジニア) luôn cao, luôn khát và sẵn sàng trả lương rất cao nhưng không kiếm được người giỏi. Những người học trong nước CHẮC CHẮN sẽ thất bại: Học riêng IT hay tiếng Nhật đã quá sức, thậm chí chỉ học riêng một trong hai cũng không có người giỏi thì lấy đâu ra người giỏi cả IT lẫn tiếng Nhật?

Do đó, bạn đi du học Nhật Bản để học về ITgiỏi tiếng Nhật một cách tự nhiên.

Bạn phải tư duy tốt về IT và giỏi diễn đạt tiếng Nhật, có kỹ năng giao tiếp (communication skill) tốt mới có thể thành một kỹ sư cầu nối (BrSE) xuất sắc.

iSea Saromalang tư vấn con đường học về IT và tiếng Nhật tại Nhật Bản để trở thành BrSE xuất sắc

Muốn trở thành kỹ sư cầu nối xuất sắc, kiếm lương khởi điểm cao tại Việt Nam và đóng vai trò quan trọng trong IT outsourcing và toàn cầu hóa? Hãy đăng ký tư vấn tại iSea Saromalang.

Đây là sơ đồ vị trí quan trọng của BrSE trong một dự án IT oursourcing (offshore):
Nếu không có BrSE (kỹ sư cầu nối) PM (quản lý dự án) sẽ phải làm mọi thứ.
PM chỉ thành công và thăng tiến nếu có BrSE xuất sắc và ngược lại.
Kỹ sư cầu nối = Cánh tai phải của Quản lý dư án.

Trước hết để nhắm tới trở thành kỹ sư cầu nối bạn cần ghi nhớ các điều này:

CÁC ĐIỀU GHI NHỚ VỀ BrSE