HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Friday, April 27, 2018

Cảm xúc

Tôi có đi nước ngoài một thời gian thăm bạn nên không viết blog một thời gian. Còn biết bao nhiêu thứ phải viết, muốn viết, còn bao nhiêu gió phải chém!

Nhân tiện, vì sao bạn làm thứ bạn đang làm, với tư cách là một con người?

Nhất là khi việc đó dường như là vô bổ (viết blog), có việc thậm chí còn "khí" sai trái? Vì sao con người làm tất cả những việc họ đang làm? Trong khi thật lòng mà nói, công danh thành bại trong cuộc đời cũng chỉ là hư vô mà thôi. Sẽ không ai nhớ bạn là ai, đã từng làm gì, lý tưởng của bạn là gì, bạn sống có vui không, ý trung nhân hay người tình trong mộng của bạn là ai. Không, chẳng ai quan tâm cả, ngay cả từ khi bạn đang sống sờ sờ ra đấy. Nhưng như thế có khi lại hay nhỉ, bạn sẽ tha hồ sa ngã mà không bị ai để ý.

Tôi sa ngã! Thật tuyệt vì chẳng ai biết tôi là ai, lý tưởng của tôi là gì, ý trung nhân hay người tình trong mộng của tôi là ai, đâu là tình yêu đích thực của tôi. Tôi còn mới phát hiện thêm: Tôi sa ngã ở mức độ ... cao! Cảm giác tuyệt thật đấy. Làm việc mà ít người làm ý mà.

Nhưng tuyệt nhất là, chẳng ai biết bạn là ai và chẳng ai quan tâm bạn đang làm gì.

Có lẽ chỉ có bạn là quan tâm thôi. Nên trong cuộc sống hãy mạnh dạn mà sống cuộc sống đích thực, vì cuộc sống chỉ có một lần thôi. Ai cũng sẽ già, sẽ chết, và sẽ hết chuyện, hết thị phi luôn.

Biết rốt cuộc điều thì là quan trọng bậc nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng và vô vị này không?

CẢM XÚC.
EMOTION.

Tất cả những thì con người làm, với tư cách là một con người, đều là vì cảm xúc mà thôi. Tôi không thể sống vì tiền, hay để kiếm tiền, vì tôi không có cảm xúc với tiền. Những việc mà tôi có cảm xúc thì chả liên quan đến tiền mấy, đó là chém gió trên mạng (blog) mỗi ngày, miễn là còn gió để chém.

Mà hết gió thì cũng chém chứ. Gió lặng lâu rồi, chả ai còn quan tâm tới blog này nữa đâu. Nhưng tôi vẫn chém đều. Biết đâu sẽ có gió? Không, không nên nói thế. Không nên thiếu tự tin. Vì chém đủ thì sẽ có bão.


"Cho tôi được một lần"
Vì chỉ có TRẢI NGHIỆM mới đem lại CẢM XÚC!

Nhân tiện nói về cảm xúc. Cảm xúc là thứ quan trong bậc nhất trong cuộc đời. Mà ví dụ điển hình là những phụ nữ xinh đẹp, duyên dáng, tâm hồn thuần khiết như pha lê nhỉ? Ở nước tôi thì đầy (ở cảnh giới Nhật Bản thì hơi hiếm, trừ các bạn đã sang đó du học ^^).

Không, chả xơ múi được gì. Tôi khù khờ lắm. Nhưng quan trọng là sống ở một nơi có nhiều người như thế thì CẢM XÚC sẽ tốt hơn, nên có nhiều động lực và nhiều gió hơn. Toàn gió nóng không à!

cảnh giới Nhật Bản, tôi không những ế, mà còn đau nữa: Không có mục tiêu gì và cũng chả có tí gió nào. Tôi sẽ nói về việc ế ở cảnh giới Nhật Bản trong một dịp khác.

Tin là thế này nhé: Mọi người làm mọi thứ chỉ vì cảm xúc mà thôi. Vì sao nam giới ra sức kiếm tiền, phụ nữ ra sức làm đẹp? Vì họ hi vọng sẽ có cảm xúc. Nếu không có cảm xúc, bạn sẽ chẳng thèm ăn mặc chỉn chu ra đường. Cuộc sống dù có đầy đủ về vật chất mà không có cảm xúc thì cũng khó mà hạnh phúc được. Những người sống trong nhung lụa nhưng không thấy hạnh phúc thường bị lên án là "sướng mà không biết hưởng" nhưng thật ra, những người lên án mới là trường hợp khó hạnh phúc nhất vì họ chỉ chăm chăm vào lợi ích và vật chất, cảm xúc trong cuộc sống của họ rất ít.

Không thể chăm chăm vào lợi ích, vật chất, tiền bạc, vv để sống hạnh phúc là vì thế. Vì hạnh phúc liên quan tới cảm xúc nhiều hơn. Bạn cần sống tích cực với "tư cách một con người" chứ không phải tiêu cực như một cỗ máy được lập trình sẵn bởi định kiến và giáo điều xã hội.

ĐI DU HỌC CŨNG LÀ DO "CẢM XÚC"

Trừ các trường hợp đi do gia đình quyết định, sắp đặt, hay đi để kiếm tiền, thì đa số đi là vì "cảm xúc". Cảm xúc như thế nào?

Chắc một nửa là do đọc manga, xem anime, tiếp xúc văn hóa Nhật. Một số là do tiếp xúc với người Nhật. Như vậy, từ nhỏ là đã có cảm xúc muốn đi du học rồi. Ở đây tôi nói trường hợp tự mình muốn đi, không phải do gia đình định hướng hay đi theo phong trào kiếm tiền.

Cũng có những người có sẵn máu phiêu lưu và đi đại (tôi cũng là người như thế). Nếu bạn có sẵn máu phiêu lưu thì có xích chân bạn lại, bạn vẫn tìm cách chuồn đi thôi.

Có những bạn đã tự lập sẵn từ khi học cấp ba, nên việc du học chỉ là đương nhiên. Mà đã tự lập sẵn thì sang Nhật sẽ như là ... về nhà thôi. Ai cũng quý bạn và bạn quý mọi người. Chẳng có cảm giác gì là xa nhà.

Thậm chí, bạn sẽ TỎA SÁNG, vì bạn đã MÀI GIỮA BẢN THÂN sẵn rồi.

Nhưng ngay cả "máu phiêu lưu" cũng không phải là ngẫu nhiên. Dường như, đó là số phận thì phải. Từ nhỏ tôi luôn mong một cuộc sống sóng gió, vì tôi không thích cuộc đời phẳng lặng. Tôi luôn mơ về cuộc sống giông bão. Quả thật, cuộc đời diễn ra hơi quá (lố) so với tưởng tượng, nhưng tốt mà, vì quan trọng là CẢM XÚC. Chẳng phải tôi vẫn còn chém gió được hay sao?

Quá trình sinh trưởng khi tuổi thơ là rất quan trọng. Tôi được đọc rất nhiều sách văn học, nhất là nước ngoài. Nên bằng cách nào đó, máu phiêu lưu nhiễm vào trong máu. Có lẽ mọi người cũng vậy. Con người được nuôi dưỡng tâm hồn như thế. Hoàn toàn do cha mẹ bạn là ai, nuôi dạy bạn thế nào.

Việc đó cũng là do "cảm xúc" mà cha mẹ dành cho bạn. Nếu họ thật sự yêu thương và TÔN TRỌNG bạn, bạn sẽ có tâm hồn bay bổng và đầu óc mơ mộng, vì thế, cuộc đời bạn có nhiều cảm xúc hơn do bạn sẽ phiêu lưu và có nhiều trải nghiệm trong cuộc đời.

Dù bạn đi du học hay không đi du học, thích phiêu lưu hay không thích phiêu lưu thì tôi cũng khuyên bạn là: Hãy coi trọng cảm xúc của bản thân trên tiền bạc, danh lợi (dù hai thứ này đều tốt và tôi cũng thích thôi ha ha). Vì cuộc đời chỉ có một, bạn chỉ sống có một lần, ai cũng sẽ già và cát bụi lại trở về với cát bụi, sẽ hết ân oán và thị phi. Hãy theo đuổi đam mê hay lý tưởng nếu có điều kiện. Như thế, cuộc sống của bạn sẽ có cảm xúc và thời gian trôi đi - chắc chắn thời gian sẽ trôi đi - mà bạn không hối tiếc. Hãy TRẢI NGHIỆM, vì chỉ kinh nghiệm mới trở thành tri thức và trải nghiệm mới đem lại cảm xúc.
Mark - Blog của tôi, do tôi và vì tôi độc giả tôi và độc giả

Saturday, April 14, 2018

To-do list: Big 3 (xác định 3 việc quan trọng nhất mỗi ngày để thành công)

Bạn gặp rủi ro chính là vì bạn làm việc, ví dụ như kiệt sức (burnout), thậm chí trầm cảm, gặp rắc rối trong mối quan hệ với con người, các vấn đề về sức khỏe tinh thần (bệnh tâm thần) vv.

Nếu bạn không làm việc, bạn chẳng gặp rủi ro nào cả. Chỉ có người đi làm mới gặp rủi ro trong công việc thôi. Vậy vì sao bạn làm việc? Đây là câu hỏi quan trọng bậc nhất trước khi bạn quyết định làm gì. Ví dụ tôi tư vấn về du học, về lối sống (lifestype), cách làm việc (workstyle) vv. Vì sao tôi làm thế? Chắc chắn không phải chỉ vì tiền vì tiền thì cũng tương đối dễ kiếm, chỉ cần tôi vô công ty làm mấy nghề như kỹ sư cầu nối thì việc nhàn lương cao đi nước ngoài như đi chợ ngay. Với lại tư vấn về lifestyle hay workstyle thì cũng không kiếm được tiền, hoàn toàn là cho vui và giúp bản thân và người khác sống tốt hơn thôi.

Chúng ta làm việc phải vì niềm vui, như thế mới duy trì động lực lâu dài và lại vui hơn nữa theo phương châm:

"Làm gì có vui nhất, chỉ có vui hơn mà thôi!"

To Do List

"To-do list"

Khi bạn trở thành người làm việc, vấn đề là bạn bị ngập trong công việc. Bạn phải nhớ rất nhiều thứ, não hoạt động hết công suất chỉ để nhớ nên rất mệt. Do đó, bạn cần có To-do list (danh sách việc cần làm). Bạn có thể dùng sổ tay hoặc note trên điện thoại hoặc app trên điện thoại.

Bằng cách này bạn không tốn công nhớ nữa. Vì thế, hãy mua sổ tay ngay hôm nay. Không cần phải đợi tới khi đi làm, ngay khi du học bạn hãy có sổ tay các việc cần làm và muốn làm nhé. Bạn sẽ giải quyết được nhiều việc hơn hẳn, hiệu quả cao hơn.


Hậu quả của "To-do list"

Cái thì cũng có hậu quả, miễn là bạn làm việc và có động lực, bạn sẽ phải trả giá. Đó là, dù có To-do List thì đây không phải là chìa khóa để thành công. Bạn sẽ ngập lụt trong quá nhiều thứ phải làm hay muốn làm, và không biết làm thì trước. Bạn luôn lo nghĩ về ... To-do list và mất hết cảm nhận về cuộc sống, chứ đừng nói tới cuộc sống thoải mái và thư thái.

Bạn thèm cảm giác ... thất bại và thư thái trước đây. Nhưng đó là ảo giác thôi, vì không ai thất bại mà thư thái được mãi.

"Big 3"

Friday, April 6, 2018

Cách cải thiện tình hình tài chính 2018: Sổ quản lý chi tiêu KAKEIBO

Muốn đạt mục tiêu tài chính 2018? Hay tà tà như 2017 và không đạt được gì, thậm chí tiêu hết sạch tiền? Hoàn toàn do bạn mà thôi.

"Muốn hoành tráng phải thành công trong thương trường và tình trường:
Không thiếu tiền cũng không thiếu tình. Để làm gì thì tôi không biết!"
- Mark -

Muốn nâng cao vận may về tiền bạc (金運)?
Hãy dùng KAKEIBO!

Trong bài này tôi hướng dẫn cách quản lý chi tiêu để bạn dư dả trong năm 2018. Nếu bạn có thể tiết kiệm tiền, biết bao nhiêu việc tốt đẹp có thể xảy ra.
>>Saving 100: Vì sao đi làm phải tiết kiệm 100 triệu / 100 man?

Đây là cách của người Nhật: KAKEIBO (家計簿 gia kế bộ, sổ quản lý chi tiêu gia đình). => Đọc là "CA KÊ BÔ".

Bạn nên ghi chép chi tiêu theo mỗi mục cụ thể, ví dụ ăn uống, shopping, đi chơi với bạn bè (social), xe cộ, vv. Sau mỗi tháng bạn tổng kết lại xem có thể hợp lý hóa không. Lưu ý là quan trọng là phải tổng kết mỗi tháng nhé.

Bạn cũng đặt mục tiêu chi tiêu ngay từ đầu, ví dụ tiền ăn mỗi tháng là bao nhiêu. Như vậy, bạn sẽ biết được còn bao nhiêu có thể tiêu để tiêu xài tiết kiệm.

Cái hay của kakeibo là bạn nhìn rõ được chi tiêu của bản thân để cải thiện. Và bạn có mục tiêu để chi tiêu không quá tay.

Hơn nữa, bạn còn có thể ghi chép cả thu nhập và đặt mục tiêu thu nhập luôn nữa. Do đó, không chỉ giúp bạn chi tiêu tốt hơn mà kakeibo còn có thể giúp bạn có thu nhập tốt hơn.

Từ giờ, bạn không chi tiêu theo cảm tính mà có kế hoạch và kỷ luật.

Dùng app để tự động quản lý

Cách thực hiện

Có nhiều cách ghi sổ ví dụ dùng Excel, rồi lập bảng kê cho mỗi tháng theo từng mục. Nhưng cách nhanh nhất tốt nhất mà tôi muốn giới thiệu là dùng app trên smartphone.

Cách chọn app là chọn app có rating cao, tuy nhiên app miễn phí thường có ad (quảng cáo), hạn chế chức năng (phải trả tiền) và độ dễ sử dụng với bạn nữa. Nên bạn cần thử một vài app.

Ví dụ: AndroMoney, MoneyForward (tiếng Nhật), 1Money, Zaim ...

Zaim thì quảng cáo nhiều, 1Money thì thêm category phải trả tiền lên Premium, MoneyForward thì hơi chậm do xác thực vv.

Ở thời điểm hiện tại, Zaim muốn lên Premium user phải trả khoảng 300 yen/tháng, AndroMoney muốn Ad free thì trả 10$ mà đang khuyến mãi nên còn 2$.

Tôi sẽ dùng bản miễn phí một thời gian trước đã.

Hãy cùng dùng kakeibo và nâng cao vận may về tiền bạc.
Mark

Thursday, April 5, 2018

Ký túc xá đại học Jumonji và số tiền mang theo

Hội quán lưu học sinh Niiza

Tính chi phí ký túc xá đại học Jumonji

Đây là chi phí ký túc xá đại học nữ sinh Jumonji (Saitama). Ghi chú: Số tiền có thể thay đổi.

Nơi ở: Hội quán lưu học sinh Niiza. Đây là ký túc xá mà trường liên kết không phải là ký túc xá trong trường. Đi xe đạp khoảng 15 phút tới trường, đi bộ là tầm 30 phút.

Đón từ sân bay về ký túc xá: Trường đón miễn phí.

Chi phí khi vào lúc đầu
  • Tiền thiết bị 35,000 yên
  • Phí vào ký túc xá (tiền lễ reikin): 16,000 yên
  • Tiền cọc (shikikin): 35,000 yên
  • Chăn đệm 10,800 yên
Ghi chú:
1) Chi phí chăn đệm là tùy chọn, nếu yêu cầu thì trường sẽ mua giùm trước. Lưu ý là tháng 4 khi bạn sang Nhật ban đêm vẫn lạnh không có chăn đệm sẽ không ngủ được.
2) Tiền vào ở (tiền lễ) không hoàn lại.
3) Tiền cọc sẽ hoàn lại sau khi khấu trừ chi phí sửa chữa, vệ sinh vv.

Tổng chi phí vào ở (gồm cả chăn đệm): 96,800 yen

Các chi phí khi ở ký túc xá
  • Tiền nhà: 35,000 yên./tháng
  • 3 tháng 35,000 x 3 = 105,000 yên

Bạn cần mang theo tối thiểu 3 tháng tiền ký túc xá:

Chi phí vào ở 96,800 + Tiền nhà 3 tháng 105,000 = 201,800 yen.

Ví dụ tỉ giá 1 JPY = 214 VND thì sẽ là tầm  44 triệu. Bạn cần đổi sang JPY và mang JPY sang Nhật. Không mang USD hay VND vì sẽ không dùng được.

Với các bạn có visa du học thì có thể ra ngân hàng mua ngoại tệ tới tương đương 5000 USD, tuy nhiên không phải chi nhánh ngân hàng nào cũng bán JPY hay đủ số bạn cần nên bạn cần liên hệ hỏi trước.

Số tiền mang theo

Bạn nên mang theo khoảng 100,000 ~ 200,000 JPY (20 ~ 40 triệu) cho thời gian đầu. Thường thì tháng đầu sẽ không thể đi làm thêm ngay mà đi làm sau 1 - 2 tháng (nhanh là tầm 1 tháng, chậm là tầm 2 tháng).

Bạn hãy xem Ví dụ sinh hoạt phí 1 tháng của du học sinh tại Nhật.

Trường hợp bạn nhập học trường Jumonji thì hãy mang theo 300,000 ~ 400,000 yen (tất nhiên mang càng nhiều càng tốt nhưng không được quá quy định mang không quá tương đương 5,000 USD nhé).

Làm thế nào để gửi tiền sang Nhật?

Tránh làm các loại thẻ ngân hàng (debit, credit vv) ở VN và rút tiền tại Nhật. Lý do vì phí rất cao (gồm thiệt tỉ giá, phí rút tiền mặt, phí chuyển đổi ngoại tệ, vv) có thể từ 5 ~ 10%.

Nghĩa là nếu rút ví dụ 100,000 JPY (20 triệu) bạn có thể mất tới 10,000 JPY (2 triệu).

Cách để gửi tiền sang Nhật là bạn scan visa cho gia đình và gia đình ra ngân hàng gửi tiền cho bạn. Với các bạn làm hồ sơ tại iSea thì iSea sẽ hướng dẫn cách làm cụ thể.

Phí gửi tiền qua ngân hàng (tham khảo):
>>Hướng dẫn đóng học phí du học Nhật Bản 2018-2019

iSea Saromalang

Monday, April 2, 2018

White life (Cuộc sống dễ dàng và thư thái)

Hãy sống dễ dàng và thư thái nhất có thể. Làm thế nào để làm được điều đó thôi. Tạm gọi cuộc sống như thế là "white life". Sống như thế để làm gì thì tôi cũng chẳng rõ. Nhưng có một điều là nếu bạn không sống như thế, rất có thể bạn sống cuộc đời "black". Như thế sẽ không vui lắm đâu.

Để sống cuộc sống thư thái, đừng kỳ vọng bất kỳ điều gì trong cuộc đời. Đừng sùng bái ai cả. Hãy tin vào trực giác của bản thân và sống cuộc sống dễ dàng và thư thái.

Điều đó không phải là "bất khả thi" mà là "rất khả thi".

Nhưng cũng có nhiều người sống cơ cực, đổ lỗi cho cuộc đời và thời cuộc, tâm hồn vẩn đục bởi sự tư lợi cá nhân và những trò lọc lừa?

Đó là cuộc đời "black" điển hình. Sẽ sớm mất niềm tin vào bản thân và cuộc đời, tự cho mình làm chuyện xấu nhưng vẫn coi là tốt, còn người khác cũng làm thế với bản thân thì mặc sức nguyền rủa, viện dẫn cả "luật nhân quả".

Như thế thì toàn cảm xúc tiêu cực, lúc nào cũng lo bị lừa dối, tìm mọi cách thao túng, kiểm soát người khác. Chắc chắn là ảnh hưởng tiêu cực tới sức khỏe, nhan sắc và tuổi thọ. Hơn nữa, luôn phải sống trong sợ hãi, và thường là rơi vào "dục cầu bất mãn".

Black, quá black.

Hóng!

Cuộc sống dễ dàng và thư thái

Wednesday, March 28, 2018

"Black"

Vì sao con người "tránh tối tìm sáng"?

Có một câu hỏi luôn ám ảnh: Làm thế nào để "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm"?

Đây không phải là vấn đề cá nhân mà tôi chỉ muốn giải đáp câu hỏi này cho một người bất kỳ trong cuộc đời. Làm thế nào để một người bất kỳ có thể "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm" và sống phấn khích mỗi ngày?

Vấn đề không phải là bạn đang làm công việc gì mà bạn đang làm nó thế nào trong hoàn cảnh như thế nào.

Tức là WORKSTYLE và môi trường nơi bạn làm việc. Không, riêng nội dung công việc thì lại không hề quan trọng. Quan trọng chính là ĐỘNG LỰC và LÒNG NHIỆT HUYẾT.

Đây chính là cái bẫy mà các bạn trẻ hay mắc phải: Đi khắp thế gian tìm công việc yêu thích. Cũng như việc "đi tìm con chim xanh" (đi tìm hạnh phúc) mà không biết là hạnh phúc ở ngay bên cạnh và do chính bạn tạo ra.

Tức là NẾU tìm được công việc yêu thích, công việc như mơ vv thì sẽ cố gắng, sẽ nỗ lực làm việc với lòng nhiệt huyết. Nếu không tìm được thì thôi. Nên thường là kết thúc bằng việc làm việc uể oải.

Nhưng thật ra thì ban đầu ai cũng có lòng nhiệt huyết cả. Lòng nhiệt huyết đó đã biến mất đi mà thôi.

Vì sao con người mất đi lòng nhiệt huyết?

Có rất nhiều các bạn trẻ dễ thương: Vì các bạn có lòng nhiệt huyết và không tư lợi.

Vấn đề là: Lòng nhiệt huyết biến mất dần theo thời gian.

Lý do lớn nhất chính là BLACK COMPANY.

"Black company" (công ty đen) là một khái niệm rất rộng chỉ những công ty đối xử tồi tệ hay bóc lột nhân viên. Dù bạn có nhiệt tình làm việc cũng không được đánh giá đúng mà lại bị bóc lột, bị đối xử thô bạo, bị vắt kiệt sức. Hoặc đơn giản là bị quấy rối mỗi ngày, không có sự tôn nghiêm thân thể hay sự tôn nghiêm nhân cách.

Các bạn phải làm "black job" vượt quá khả năng chịu đựng của con người.

Hoặc phải làm với cấp trên "black" hay đồng nghiệp "black".

Có những người tài năng, có đạo đức cao nhưng lại làm trong các tổ chức, tập đoàn "black" nên bị trù dập, bức hại về tinh thần.

Do đó, điều quan trọng là làm việc tại WHITE COMPANY.

Con người phải "tránh tối tìm sáng" là vì vậy: Để có thể làm việc với đam mê và lòng nhiệt huyết.

Bạn cần học tập năng cao năng lực để làm công việc ngày càng "white" hơn. Như thế sẽ tới một ngày "tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm".

Nếu không có "white company", hãy tự khởi nghiệp.

>>Burnout: Nguy cơ hủy diệt người đi làm