HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Saturday, April 29, 2017

Bản chất của ô nhiễm ánh đèn và ô nhiễm tiếng ồn ở VN

Ngày nay, nói VN là đất nước ô nhiễm thì không sai mấy. Nỗi đau là dù ô nhiễm nhưng chưa công nghiệp hóa được mấy mà chỉ chủ yếu đầu cơ bất động sản, buôn bán tài nguyên. Việc công nghiệp hóa lại nhờ vả doanh nghiệp Nhật, Hàn và các nước khác.

Ô nhiễm thì nhiều nhưng thứ mà thường gặp nhất là ô nhiễm ánh đèn và ô nhiễm tiếng ồn.

Ô nhiễm ánh đèn

Hiện tượng ô tô, xe máy rọi đèn pha ngay trong thành phố. Đèn pha vốn chỉ dùng trong thời tiết tầm nhìn kém như sương mù, mưa phùn hoặc khói bụi nặng, khi tầm nhìn thấp. Còn thường ngày thì không được dùng đèn pha trong thành phố.

Lý do là vì thành phố có đèn đường, việc bật đèn là để tránh nhau mà thôi. Còn bật đèn pha thì sẽ gây chói mắt và do đó nguy hiểm cho người chạy ngược chiều.

Vì sao nhiều người bật đèn pha?

Trước hết là vì sự khôn lỏi; Khi làm người khác chói thì họ chạy chậm lại nên bản thân có lợi thế. Nhiều taxi và xe ôm dùng chiêu này. Những người khôn lỏi sẽ dùng chiêu trò này.

Ngoài ra, có thể để trả thù xã hội: Nếu người khác bật thì tôi cũng bật. Tất cả đều chịu chói như nhau thế là công bằng. Đây là dạng "đấu tranh chính trị đòi công bằng".

Nhiều người bật đèn pha còn do nhận thức kém: Bật đèn sáng hơn thì an toàn hơn. Nhưng thật ra là kém an toàn và gây khó chịu, làm phiền người khác. Tỷ lệ nữ bật đèn pha thường cao hơn vì họ tư lợi hơn và trong xã hội trọng nam khinh nữ thì nhận thức của phụ nữ hạn chế hơn. Ngoài ra, thanh thiếu niên nhận thức kém, cũng thường khôn lỏi hơn, thì cũng thích bật đèn pha để nhìn cho rõ hơn mà không quan tâm tới cảm xúc của người khác.

Trong xã hội nho giáo mà yêu cầu người ta đồng cảm, nghĩ cho người khác là điều xa xỉ.

Hiện tượng ô tô nháy đèn pha

Ô tô nháy đen pha thì lại không phải có ý tốt mà chỉ có nghĩa là "Tôi sẽ không nhường mà lao tới, biết đường thì tránh ra". Trên đường sẽ luôn gặp taxi hay ô tô nháy đèn kiểu này. Thực tế là họ nháy liên tục thôi, vì họ không bao giờ nhường đường. Cũng giống như kiểu bóp còi liên tục dù không ai cạnh tranh đường. Vì thói quen bon chen tư lợi đã ăn vào máu, hình thành tính cách rồi.

Ô nhiễm tiếng còi

Người VN khi đi xe thích bóp còi bừa bãi để bắt người khác tránh đường nhằm đi nhanh hơn. Đây là dạng ô nhiễm tiếng ồn khi tham gia giao thông. Bạn giật mình, bạn tức giận, vv thì vẫn luôn có cả đống tài xế thích bóp còi vô tội vạ.

Lý do là vì họ tư lợi, trả thù đời và tiềm thức của họ là khiến tất cả cùng đau khổ. Tất nhiên là ý thức thấp. Nhưng ý thức của họ sẽ không bao giờ cao lên dù cho họ có đi xe nào đi nữa. Thậm chí càng đi xe xịn thì ý thức càng thấp vì họ bắt đầu ảo tưởng họ đáng sống, hay quan trọng hơn người khác. Do đó, không nên nghĩ đi xe xịn thì ý thức cao mà ngược lại, ý thức lại thấp đi. Nếu đi Mercedes thì họ không còn coi trọng tính mạng của bạn mấy nữa, nên bạn vẫn phải tránh xa thôi.

Ô nhiễm tiếng ồn

Ca nhạc hay hát karaoke giữa đêm hay ngoài trời, đám cưới, đám ma, sinh nhật thế nào cũng bật loa thùng hết cỡ. Hoặc khai trương cửa hàng cũng bật maximum volume. Không thấy bóng cảnh sát đâu trong các vụ việc này. Cũng chẳng biết có luật tiếng ồn không nữa.

Đây là vấn đề về bản năng hay tiềm thức. Nếu một người nghèo và bất mãn trong cuộc đời, họ sẽ giải trí bằng cách làm phiền người khác để mọi người đều mất tập trung hay không được nghỉ ngơi như họ. Thế là tất cả cùng nghèo.

Bản năng của người nghèo và thất bại là làm phiền người khác để người khác mất tập trung không lao động được, từ đó sẽ "được" nghèo như nhau.

Thay vì hát trong nhà đóng cửa thì vì sao không hát ngoài trời?
Thay vì bật nhỏ đủ nghe thôi vì sao không bật hết cỡ cho mọi người cùng nghe?
Thay vì hát ban ngày vì sao không hát giữa đêm cho vui vẻ?

Bản năng của người đau khổ là làm mọi cách để mọi người mất tập trung như họ để trả thù đời. Nếu không ai nghỉ ngơi, hay tập trung làm việc được thì họ rất vui. Như thế là "thế giới đại đồng", mọi người như nhau.

Không sợ nghèo chỉ sợ không công bằng.

Chẳng thấy mống cảnh sát nào cả. Ở Nhật hay Mỹ mà làm ồn thì gọi báo cảnh sát là được.
Mark

Wednesday, April 26, 2017

Bài học luân lý: Không làm mật thám nhân dân

Muốn con cái nên người hay muốn bản thân nên người thì đây là một trong các bài học: Không làm mật thám nhân dân.

Minh họa "mật thám nhân dân" (people spy). Ảnh: Pixabay.

Làm "mật thám nhân dân" là làm gì?

Đây là dạng làm mật thám theo yêu cầu của nhà cầm quyền để theo dõi người dân khác trong khi chính bạn cũng là người dân. Tức là dạng "tai mắt" của chính quyền. Đây là điều vi phạm luân lý. Khi được yêu cầu, những người được giáo dục tốt thường từ chối thẳng thừng. Nếu việc từ chối khiến họ gặp rắc rối, họ chỉ giả vờ đồng ý nhưng "bất hợp tác" tức là chỉ báo tin vô thưởng vô phạt. Thậm chí họ nói với hàng xóm "tôi đang theo dõi anh đấy, hôm nay tôi sẽ báo cáo việc anh tưới cây đấy nhé".

Không chỉ trong xã hội mà trong một tổ chức cũng sẽ luôn có những người lạm dụng quyền lực yêu cầu bên dưới theo dõi nhau. Bạn cần từ chối hoặc bất hợp tác. Ví dụ đi học thì hay phân lớp trưởng, tổ trưởng để "mật báo" cho giáo viên. Điều này vi phạm luân lý. Những học sinh, giáo viên sử dụng kiểu "mật thám nhân dân" sẽ không bao giờ khá.

Vì sao không làm "mật thám nhân dân"?

Vì đó không phải công việc của bạn.
Vì việc đó vô ích và vô bổ.
Vì việc đó trái luân lý.

Những người dân họ chỉ muốn bình yên và mưu cầu hạnh phúc, cũng như bạn. Chẳng có lý do gì theo dõi họ theo yêu cầu của một kẻ nào đó. Nếu họ muốn thì họ hãy tự theo dõi. Cảnh sát nếu muốn có thể theo dõi ai đó, nhưng đó là việc tư thù hoặc đơn giản là vô ích, vô bổ, vì đó không phải là lao động. Đó không phải công việc họ nên làm, cả về mặt lợi ích kinh tế lẫn đạo lý, vì công việc của cảnh sát phải là theo dõi và trấn áp tội phạm, không phải người dân.

Khi bạn theo dõi và mật báo ai đó, bạn làm họ gặp nguy hiểm, kém hạnh phúc hơn. Vì làm điều sai trái này mà bạn cũng sẽ không hạnh phúc khi làm mật thám nhân dân.

Những nơi sử dụng mật thám nhân dân thì phần lớn đều nghèo đói, bất công, con người chà đạp lên nhau, ý thức thấp. Vì con người làm chuyện vô bổ nhiều quá. Cả xã hội chỉ chăm chăm theo dõi và mật báo, cảnh sát chỉ chú tâm theo dõi người dân mà không trấn áp tội phạm. Cứ tưởng là có nhiều mật thám thì xã hội yên lành, thật ra chẳng phải xã hội tràn ngập bọn côn đồ và xã hội đen hay sao?

Vì sao nhiều người làm mật thám?

Vì họ tư lợi: Nếu làm hài lòng nhà cầm quyền sẽ được ơn mưa móc, được bằng khen. Họ không cần nhận tiền, mà chỉ cần nịnh bợ được thôi.
Vì họ kém may mắn: Khi sinh ra mà gien di truyền kém (IQ thấp), sống trong xã hội nghèo đói bất công thì sinh ra thù hận xã hội nên họ làm mật thám với sự phấn khích nhất định.
Họ tìm được niềm vui - kể cả không nhận được tiền - trong việc làm mật thám nhân dân. Đây gọi là dạng "mật thám miễn phí". Họ thích theo dõi và ĐÂM LÉN người khác, vui vì điều đó.

Đây là vấn đề TIỀM THỨC. Khi một kẻ đã kém may mắn hay đau khổ thì sẽ cố gắng làm người khác cũng kém may mắn và đau khổ, giống kiểu những kẻ thích xả rác ra đường.

Đặc biệt, trong xã hội nho giáo thì người kém may mắn nhiều vì ngay từ nhỏ đã học thói sùng bái quyền lực, sùng bái cha mẹ. Mục tiêu của người nho giáo là thành con ngoan trò giỏi, sống vì thành tích, bằng khen, phiếu thưởng mà thôi. Đối với họ thì bằng khen còn quan trọng hơn tiền bạc nữa. Nên xã hội nho giáo cũng thường có nhiều mật thám nhân dân và họ rất thích "mật báo".

Tôi lấy ví dụ, khi bạn nuôi chó thì dù sống ở đâu luôn có những kẻ hằn học trình báo, mật báo suốt ngày. Dù chó của bạn hoàn toàn không làm gì! Vấn đề chỉ là những người đó không hạnh phúc, nên họ thích người khác cũng phải như họ, tức là sống bầy đàn toàn người với người rồi sướng cùng hưởng, khổ cùng chịu (tới tuổi thì sẽ đi cùng giải hạn và học cách "buông bỏ").

Tất nhiên là chả làm gì được nhau. Họ thích vậy thôi chứ cũng chẳng dám có ý kiến ý cò trực tiếp gì. Đâm lén thì có vẻ an toàn hơn là đối đầu trực tiếp, và việc đâm lén dành cho những kẻ không có dũng khí.

Kết cục của kẻ làm mật thám nhân dân

Sống đời vô ích, vô bổ và đơn giản là đau khổ. Vì cả đời không chú tâm vào việc hữu ích, việc cần phải làm mà chỉ chú ý quá mức vào ... cuộc đời những người khác. Chẳng phải đó là việc mà bóng ma sẽ làm hay sao. Làm mật thám nhân dân thường hàm chứa ý nghĩa là kém may mắn, kém đạo đức, kém cỏi về năng lực. Hơn nữa còn là thái độ hằn học với cuộc đời và với người khác, mức độ khoan dung yếu kém do thiếu nhận thức.

Mật thám nhân dân là kẻ nhận thức kém. Do đó sẽ thất bại trong cuộc đời. Đây là số phận của họ.

Dạy con làm người quang minh chính đại

Khi muốn dạy con nên người thì phải dạy con làm người quang minh chính đại. Trong đó có việc tuyệt đối không làm mật thám nhân dân. Bạn không "follow" (theo dõi) bất kỳ ai với ý nghĩ hằn học. Dù là trong cuộc đời, hay trên Facebook. Bạn chỉ "follow" những trang hay để học tập mà thôi.

Ngay cả bản thân, nếu muốn sống hạnh phúc lâu dài (để không phải đau khổ tới mức phải học cách "buông bỏ" khi trung tuổi) thì vẫn phải sống quang minh chính đại ngay từ thời trẻ. Và chấp nhận mọi thứ như nó vốn có, đó là biến cố thời gian.
Mark

Monday, April 24, 2017

Du học xong thì phải chốt lời

Bạn kinh doanh hay đầu tư thì phải chốt lời chứ đúng không nhỉ?

Du học cũng là như vậy, đây là đầu tư thời gian, tiền bạc, công sức để thu về kiến thức, khả năng tư duy, ngoại ngữ. Do đó, bạn phải chốt lời vụ đầu tư này. Thông thường việc du học sẽ kéo dài khoảng 5 năm ~ 8 năm. Thời gian này là đủ để bạn có cách tư duy về toàn cầu hóa, đặc biệt là về kinh tế, có ngoại ngữ và kỹ năng làm việc trên toàn cầu (nếu du học đúng đắn).

Sau đó thì CHỐT LỜI bằng cách KHỞI NGHIỆP hoặc bán kỹ năng chuyên gia (làm quản lý dự án, CEO vv).

Nếu đi du học Nhật Bản thì phải có cách chốt lời!

Du học không phải là đi định cư

Nhiều người hỏi tôi là sao du học xong không ở lại Nhật và tôi ngạc nhiên vì họ hỏi như thế. Bởi vì "du học" có nghĩa là ra nước ngoài học tập (study overseas) không phải là đi định cư. Nếu là định cư thì rất dễ bị mặc cảm tự ti dân nhập cư, có khi còn bị bài trừ. Hơn nữa, nếu là dân nhập cư thì còn lâu mới vươn lên được trung lưu Nhật, nói gì tới có cuộc sống vui vẻ, thoải mái.

"Vì sao bạn không ở lại Nhật mà làm?"Đây là câu hỏi mà thật sự là nhiều người hỏi tôi. Câu trả lời luôn là: Vì sao phải ở lại Nhật?
Chẳng có lý do gì cụ thể để ở lại Nhật cả. Vì ở lại Nhật thì luôn phải đi làm để duy trì visa, ở VN thì không cần. Mà lý do lớn nhất là về VN sống như chuyên gia nước ngoài (expat) thì cũng ổn mà có sao đâu. Hơn nữa, nếu không về nước thì khó mà chốt lời được. Cuộc đời con người cuối cùng chỉ là việc thi triển tài năng và chứng tỏ chân tài thực học để phụng sự xã hội mà thôi. Và phải sống vui vẻ nữa.
Bản thân nghĩa của từ "du học" nghĩa là đi học ở nước ngoài. Từ này không có nghĩa là đi định cư. Và người du học chắc cũng không nên làm nô lệ cho mức lương vài ngàn USD ở nước ngoài, vì lương như thế thì sẽ "nghèo" lâu dài.
Đi du học là để hoàn thiện nhân cách và cách tư duy, để có thể sống ở bất kỳ đâu - mà tốt nhất là chọn nơi mà bạn sống với mức sống cao nhất bằng cách phát huy khả năng tốt nhất - chứ không phải thành nô lệ cho mức lương hay một xã hội nào đó.
Bản thân câu hỏi "Vì sao bạn không ở lại Nhật mà làm?" cũng thường có SẮC THÁI là mọi người đang bế tắc ở VN. Tôi có bế tắc ở VN đâu mà trả lời được? ^^ Thật sự bạn cần đi du học để giác ngộ về cuộc đời và sống vui vẻ ở bất kỳ đâu. Nếu ở Nhật mà không cần visa thì ngay ngày mai tôi đi rồi, sau đó lấy một phụ nữ Nhật xinh đẹp, sống cuộc sống êm đềm, thân ái ở Nhật. Và dù ở Nhật, tôi vẫn sẽ nuôi chó để có một người bạn thật sự. Và lại kiếm thêm được nhiều phụ nữ Nhật xinh đẹp hơn cho yên tâm à?

Nếu bạn đã đi du học thì hãy sống vui vẻ thoải mái. Bạn bè tôi đi du học đều thành chuyên gia trong lĩnh vực của họ hoặc khởi nghiệp cả. Tóm lại nếu bạn có kiến thức và tư duy tốt thì hãy mang ra phục vụ cộng đồng, bằng cách khởi nghiệp kinh doanh, hoặc phát huy năng lực trong tập đoàn, công ty lớn. Và vì thế, bạn sống thoải mái như là chuyên gia nước ngoài (expat).

Tuyệt đối tránh kiểu suy nghĩ Du học Nhật = Ở lại Nhật bằng mọi giá.

Vì sao không về VN sống nhàn nhã hơn với kỹ năng bạn có, mà vẫn kiếm tiền trên phạm vi toàn cầu? Nếu khéo có thể tận dụng toàn cầu hóa làm outsourcing (offshore) mà kiếm tiền.

Tôi chưa bao giờ khuyến khích bạn nào đi du học để ở lại Nhật mà chỉ khuyên là đi du học, làm 2 - 3 năm tích lũy kinh nghiệm rồi về Việt Nam phát triển sự nghiệp. Kể cả bạn vào công ty Nhật làm ở VN thì lương cũng rất cao (điều kiện là có kỹ năng chuyên gia) nên chất lượng sống cũng cao hơn bên Nhật nhiều. Ngoài ra, với mức lương trên 40 triệu/tháng thì bạn có thể cho con cái đi học trường tạm ổn, thay vì học trường công lập và ra đời chẳng có lợi thế gì. Về lâu dài để sống tốt và cho con cái đi học đàng hoàng ở VN thì vẫn phải có thu nhập 60 triệu/tháng (3000 USD/tháng) trở lên nhé.

Du học đúng đắn là để khởi nghiệp kinh doanh và sống mức sống cao

Tôi luôn khuyến khích các bạn khởi nghiệp ví dụ ngành thú cưng. Lý do là vì ở VN chưa có gì gọi là chuyên nghiệp hay chất lượng cao cả. Bạn nào du học tại Nhật thì nhìn là thấy ngay. Ở VN người ta chạy theo tiền bạc, lợi nhuận trước mắt quá nhiều, mà không bao giờ học tâm lý khách hàng. Hoặc đơn giản là không học được, thấy lợi thì làm mà thôi. Do đó, khởi nghiệp tại VN dễ hơn ở Nhật khá nhiều.

Chính vì thị trường VN đang lộn xộn, thiếu người kinh doanh tốt, thiếu sản phẩm tốt nên bạn hoàn toàn có thể làm một cách lâu dài và có mức sống cao, miễn là bạn có tư duy tốt và có lòng nhiệt huyết.

Tóm lại thì THU NHẬP = ĐÓNG GÓP CỦA BẠN CHO XÃ HỘI. Vì ở VN thị trường còn hoang sơ nên bạn sẽ đóng góp được nhiều hơn, nhờ thế có thể kiếm thu nhập cao (tương đối so với xã hội) và duy trì mức sống cao. Nếu khéo léo và việc kinh doanh tốt, con bạn sẽ học toàn trường xịn và có IQ cao về tiền bạc ngay từ đầu.

Đây gọi là chốt lời của việc du học.

Còn du học không chốt lời hay không chốt lời được thì cũng nhiều lắm, đơn giản vì học lực yếu hay tư duy yếu. Du học kiểu phong trào là dạng du học không chốt lời được và thường rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: Ở Nhật thì nản và chán, về VN thì lại thất nghiệp hoặc chỉ làm trong lĩnh vực "buôn người" (qua Nhật dạng du học hay xuất khẩu lao động). Về cơ bản thì tôi đả kích dạng du học phong trào kiểu "du học thì tốt hơn là không, cứ qua Nhật rồi mọi chuyện sẽ ổn, rồi sẽ học được tiếng Nhật và mở mang tầm mắt". Coi chừng học chưa tới đã bị bệnh "phức cảm tự ti dân tộc" rồi suốt đời thù nước Nhật ý chứ.

Xác định mục tiêu du học rõ ràng từ đầu

Là một người tư vấn cách du học đúng đắn, tôi sẽ tư vấn bạn phải xác định mục tiêu du học rõ ràng từ đầu, đó là mục tiêu bạn muốn học kiến thức chuyên ngành hay kỹ năng nào, dựa trên sự nghiệp mà bạn muốn có hay nghề nghiệp mà bạn muốn làm trong tương lai. Tuyệt đối không đi du học khi chưa xác định mục tiêu mình học cái gì mà sang Nhật rồi mới tính (vì 1 - 2 năm trôi qua rất nhanh và không kịp tính).

Tất nhiên là bạn nên đi du học sau khi đã có mục tiêu cụ thể và trong quá trình du học bạn sẽ tương tác với nhiều người để tìm được HÌNH MẪU (MODEL) mà bạn hướng tới. Lúc đó bạn có thể điều chỉnh hay thay đổi mục tiêu du học.

Nhưng tôi lưu ý một điều là thật ra bạn học ngành gì cũng không quan trọng mấy. Quan trọng là tương lai bạn muốn hướng tới trở thành con người như thế nào, hay làm trong lĩnh vực gì thôi. Nếu bạn có kỹ năng ĐỌC HIỂU NGÔN NGỮ thì bạn sẽ tự học để làm trong lĩnh vực bạn thích mà thôi.

Tóm lại, tại Saromalang Overseas thì sẽ là du học Nhật Bản thật sự, và hi vọng là 10 năm sau sẽ vui vẻ vì đã đi du học thôi. Tôi vui vẻ. Chẳng có gì phàn nàn. Tôi làm việc tôi thích, tôi thích việc tôi làm. Tôi thích tư vấn khi có thời gian, đặc biệt là chém gió về mọi khía cạnh của xã hội Nhật Bản.
Mark

Monday, April 17, 2017

Ý thức và tiềm thức

Ở VN thì chúng ta biết là có nhiều người ý thức kém, từ trẻ em tới người lớn mà điển hình là xả thẳng rác ra đường. Nhiều người thích vứt rác thẳng xuống miệng cống. Nói là ý thức kém thì cũng đúng, nhưng vì sao ý thức lại kém?

Có nhiều người dù có thùng rác họ vẫn thích xả rác ra đường hoặc miệng cống. Thậm chí nếu bạn để thùng rác ngay cạnh miệng cống họ vẫn thích xả rác xuống miệng cống. Nhưng nếu ở nhà họ thì họ lại không xả rác trong nhà mà chỉ xả ra ngoài đường.

Tất nhiên đây cũng là vấn đề về sự tư lợi nhưng theo tôi thì mọi người đủ nhận thức là không nên xả rác ra đường, đặc biệt là xả rác vào miệng cống (chỉ cần IQ 50 cũng hiểu là xả thế có ngày sẽ kẹt cống).

Vấn đề ở đây là TIỀM THỨC (SUBCONSCIOUS). Tiềm thức họ MUỐN làm thế. Họ muốn vượt đèn đỏ, xả rác ra đường. Họ muốn PHÁ LUẬT (BREAKING RULES). Họ có thể vi phạm luật giao thông, có thể bị phạt, nhưng họ muốn thế. Vì bên trong tiềm thức họ muốn thế.

Minh họa ý thức và tiềm thức như tảng băng: 90% phần chìm là tiềm thức.
Tiếng Nhật gọi là 潜在意識 [senzai ishiki, tiềm tại ý thức]
Ảnh: CCO (link bên dưới)

Phân biệt ý thức (consciousness) và tiềm thức (subconscious)

Ý thức kém tất nhiên là do giáo dục gia đình. Tuy nhiên, đó chỉ là bề mặt. Ẩn sâu phía sau của ý thức chính là tiềm thức. Những người xả rác ra đường thường không nhìn được tiềm thức của mình, họ cũng bị đánh lừa bởi "ý thức" của những người xung quanh, hay nói cách khác là ngụy biện.

Ví dụ, thanh niên đi chơi xong thì ăn uống xả rác tại chỗ rồi xách đít ra về, nếu ai hỏi thì "tạo công ăn việc làm cho công nhân quét rác". Nhưng nếu có ai tạo công ăn việc làm kiểu đó cho họ thì họ cũng không bao giờ vui, hay thanh niên đó mà về nhà "tạo công ăn việc làm" cho cha mẹ họ là sẽ ăn đòn ngay. Họ có thể lý luận là người công nhân quét rác nhận được tiền rồi thì làm việc là đúng, nhưng bản thân thanh niên "ý thức thấp" kiểu này nếu đi làm mà sếp giao thêm việc để làm nhiều hơn thì sẽ kêu ca và lãn công ngay, sau đó là không ngừng nói xấu sếp và công ty. Vấn đề của họ là sự ý thức thấp, nên kết quả là mãi mãi không làm được công việc gì cho ra hồn, hơn nữa thường KÉM MAY MẮN nên kiếm được công ty cũng thường không tốt.

Trong tiềm thức của người tư lợi, kém may mắn là mong muốn làm hại xã hội. Những người phải sống lâu năm trong cảnh ngập lụt, hôi thối thì họ sẽ phải chịu đựng và cảm thấy bất mãn, sinh ra oán ghét. Nếu họ không được giải phóng khỏi ngập lụt thì họ cũng mong tất cả mọi người cùng phải chịu. Họ vứt rác ra đường vì trong tiềm thức họ muốn thế, làm thế thì mới thoải mái, sung sướng. Nếu cả thành phố đều ngập thì họ sẽ rất vui, vì họ đòi được "công bằng". Không ngạc nhiên khi những người này xả rác liên tục mọi lúc mọi nơi.

Người vượt đèn đỏ cũng thế: Ngày nào họ cũng bị kẹt xe, hít khói bụi, đâm ra trong tiềm thức là sự chán ghét cuộc sống, oán ghét xã hội, nên họ cũng cố gắng để người khác cũng kẹt xe như họ.

Phần tư lợi của họ thật ra thuộc về ý thức (mỗi ngày lợi hơn vài phút - không đáng kể so với đi nhậu), nhưng phần muốn làm mọi người cùng kẹt xe thuộc về tiềm thức.

Khi tiềm thức muốn đau khổ

Sunday, April 9, 2017

Cơ hội du học Nhật Bản cho các bạn đã học tiếng trên 1 năm tại Nhật về nước

Đối với các bạn đã học tiếng Nhật quá 1 năm tại Nhật sau đó về nước thì khi đăng ký du học lại sẽ khó có trường Nhật ngữ nào nhận. Lý do: Chính phủ Nhật quy định tổng thời gian học tiếng không đươc quá 2 năm + 3 tháng (3 tháng là thời gian để du lịch, chuẩn bị về nước).

Do đó, khi bạn đã học quá 1 năm tại Nhật thì về nguyên tắc là các trường Nhật ngữ sẽ không nhận nữa. Do đó, bạn phải đăng ký vào thẳng trường không phải trường Nhật ngữ.

Saromalang tư vấn các trường các bạn có thể quay lại Nhật Bản du học. Điều kiện để đăng ký tư vấn du học:
- Nêu rõ lý do vì sao đang du học mà về nước
- Có bằng tiếng Nhật N3 trở lên hoặc tốt nhất là N2 trở lên
- Nộp bộ hồ sơ đăng ký du học lần trước (bản đầy đủ)
- Nộp hồ sơ học lực như du học thông thường

Để đăng ký tư vấn hãy điền FORM ĐĂNG KÝ.

Saromalang Overseas

Saturday, April 8, 2017

Tuyệt đối không mua hàng ăn cắp, mua hàng buôn lậu

Vì sao hàng Nhật bán ở Việt Nam còn rẻ hơn bán ở Nhật?

Vì đó là hàng ăn cắp hoặc là hàng giả.

Ở VN nhiều người có tính ham rẻ, họ thích mua hàng xách tay, hàng trên mạng, vv với giá còn rẻ hơn hàng bên Nhật. Vì sao hàng Nhật bán ở VN rẻ hơn hàng bán ở Nhật? Đó chắc chắn không đơn giản là hàng xách tay, mà thường là hàng ăn cắp. Hàng ăn cắp mới có số lượng lớn như vậy. Ngoài ra, nhiều người cũng nhập lậu hàng về bán trên mạng, trên Facebook giá rẻ hơn siêu thị.

Về mặt luân lý mà nói thì bạn tuyệt đối không nên mua loại hàng này. Không được tiếp tay cho bọn ăn cắp dưới mọi hình thức.

Đây là mô hình ăn cắp có tổ chức của người Việt mới bị bắt tại Nhật gần đây (tin tại mainichi):


Chủ hàng chỉ đạo cho người Việt tại Nhật ăn cắp hàng, cung cấp tiền để mua hàng ăn cắp, người này lại tuyển dụng các du học sinh người Việt cần tiền để ăn cắp. Hàng này được tuồn về cho chủ hàng bán ở Việt Nam.

Mô hình này không mới mà người Việt vốn nổi tiếng với nhiều băng nhóm ăn cắp vặt tại Nhật. Hiện nay người Việt đã đứng đầu ăn cắp hàng siêu thị ở Nhật với vị thế gần như độc tôn. Số vụ bị phát giác cũng chiếm đầu bảng trên ti vi, báo đài ở Nhật.

Cái giá của việc mua hàng ăn cắp, hàng buôn lậu

Sẽ có lúc mua và dùng hàng giả. Vì vốn là những kẻ ăn cắp, kẻ bán hàng ăn cắp là kiểu không có lương tâm gì mấy, ý thức rất thấp. Ngoài ra còn vì lý do kinh tế: Khi bán hàng cực rẻ thì nhu cầu sẽ lớn, không đáp ứng hết. Vì thế, sẽ trộn hàng giả vào để bán.

Các loại sữa sách tay Nhật có rất nhiều hàng giả. Nhiều người cứ thế vì ham rẻ cho con uống sữa giả (có thể chứa melamin độc hại vì sữa rẻ thì thường độc hại). Việc này diễn ra cả tại Việt Nam lẫn China. Không hiểu sao các nước nho giáo người ta ham rẻ đến lạ, và không quá quan tâm tới luân lý, đạo đức, miễn là rẻ, tốn ít tiền là mua.

Vì ai cũng ham mê sữa Nhật nên rốt cuộc, có cả nhà máy sản xuất sữa Nhật giả để cung cấp cho các cơ sở bán sữa Nhật xách tay ở China, Việt Nam.

Những người mẹ này đã mua sữa giả, sữa độc hại cho con mình uống mà không biết. Rồi sau đó chính họ lại lên án những kẻ sản xuất hàng giả. Thật là ĐẠO ĐỨC GIẢ.

Mỹ phẩm cũng là thị trường béo bở cho những kẻ ăn cắp, kẻ buôn lậu, làm hàng giả. Nhiều người xài mỹ phẩm giả lên mặt mà không biết.

Người mua hàng ăn cắp, hàng giả cũng cùng đạo đức như kẻ ăn cắp, bán hàng giả

Chỉ đơn giản là lòng tham. Nếu có đạo đức tốt (tức năng lực cao) thì vào siêu thị mua hàng cũng được, hoặc mua hàng hóa có hóa đơn đàng hoàng. Nếu đã tham lam thì lòng tham của người ham rẻ và lòng tham của người bán hàng ăn cắp cũng chỉ là một. Vì toàn chơi với những người đạo đức thấp nên sẽ phải chịu rủi ro. Trong nhiều trường hợp, có thể mãi mãi không biết là mình đã xài hàng giả cho tới khi báo đài phát hiện.

Do đó, hãy vào siêu thị mua hàng một cách đàng hoàng, tuyệt đối không mua hàng ăn cắp, hàng không có nguồn gốc.
Mark
Ảnh: 万引き  ベトナム人留学生ら7人逮捕 帰国者を運び屋に
https://mainichi.jp/articles/20170405/k00/00m/040/184000c