HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Monday, August 12, 2019

Vì sao không nên mai mối và không nên khuyên đầu tư

Mai mối và khuyên đầu tư là hai việc ngu ngốc trên đời. Đây là điều mà chúng ta không nên làm.

"Hôn nhân chỉ như rắc muối lên cá biển. Đầu tư chỉ như câu cá biển bằng cần câu tôm."
- Ngạn ngữ nhân loại cổ -

Vì lúc sướng thì chúng ta không hưởng nhưng khi người ta khổ thì chúng ta sẽ lãnh đủ sự uất hận của người trong cuộc.

Mà tính chất của cuộc đời là sẽ đến lúc nào đó mọi niềm vui biến thành tro trong miệng. Ngay cả khi bạn bắt đầu đầu tư, bạn cũng phải xác định là có ngày bạn sẽ phải chịu nỗi đau khôn xiết. Tức là mất trắng và phá sản ý. Tôi từng phá sản rồi và cũng không sợ nỗi đau khôn xiết lắm. Tôi chỉ đầu tư bằng tiền dư dả chứ không phải bằng sinh hoạt phí.

Khi khuyên đầu tư, họ đi theo bạn, rồi có ngày mất trắng hay mất mát thì sao? Họ sẽ hận bạn. Vấn đề ở đây là họ không chịu trách nhiệm việc họ làm, mà bắt bạn chịu trách nhiệm cho việc bạn khuyên và họ làm. Chắc gì họ đã là chính nhân quân tử? Nếu là người quân tử, họ không bao giờ trách bạn vì họ chỉ nhận lời khuyên như lời khuyên. Tiểu nhân sẽ nhận lời khuyên như "cơ hội kiếm lời". Cho lời khuyên bừa bãi thực ra sẽ làm hại họ, làm họ mất tiền và chịu nỗi đau khôn xiết. Tất nhiên, nỗi đau khôn xiết là thứ giúp phân biệt quân tử và tiểu nhân.

Cũng có người đầu tư theo lời khuyên của bạn, mất trắng, chịu nỗi đau khôn xiết. Nhưng nếu bản chất của họ là người trượng nghĩa, họ sẽ sớm nhận ra không phải do bạn mà là do họ, và từ đó họ sẽ tiến hóa lên thành một người dám làm dám chịu, và có thể chơi lớn hơn. Vì thực lòng mà nói, ai cũng sẽ phải phá sản và chịu nỗi đau khôn xiết thôi, trừ khi quanh quẩn trong "chuồng gà" (váy của mẹ) cho an toàn.

Cơ bản thì tôi không khuyên đầu tư. Về mặt cá nhân ý, tôi khuyên không nên đầu tư. Còn với đại chúng thì tôi khuyên nên đầu tư bằng tiền dư dả và phải sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết khi khoản đầu tư này mất trắng. Cùng lắm thì như bị ngân hàng sụp đổ hay chính phủ đổi tiền thôi, chứ có gì to tát đâu?

Mai mối cũng như vậy. Cơ bản là không mai mối. Bởi lẽ, khi sướng thì bạn không sướng, khi hôn nhân trục trặc thì mọi người sẽ nhớ tới bạn.

Nguyên tắc là thế này: Hôn nhân chỉ như là rắc muối lên cá biển. Một việc làm hoàn toàn thừa thãi và hại sức khỏe. Bạn ăn cá biển thì không cần thêm muối, vì cá có sẵn muối rồi. Nếu bạn sống vui vẻ trong CUỘC ĐỜI, mọi ảo mộng của bạn sẽ trở thành hiện thực. Hôn nhân chỉ là một chút muối trong cuộc đời để bạn hiểu ra việc gì đó.

Tức là không nên vì hôn nhân hạnh phúc hay bất hạnh mà bạn cũng bị cuốn theo nó. Cuộc sống của tôi không ảnh hưởng mấy bởi chuyện tình cảm. Trong chuyện tình cảm, bạn cũng phải sẵn sàng chịu nỗi đau khôn xiết. Đó đơn giản là sự cô đơn. Bạn có thể sống cô đơn hay cô độc mà vẫn bình thường, mới gọi là chính nhân quân tử được. Đây là tinh thần vô sản bách chiến bách thắng.

Rồi sẽ có ngày bạn hoàn thành tiểu nghiệp, kiếm năm thê bảy thiếp vui sống điền viên. Nếu bạn vẫn còn để cuộc sống ảnh hưởng bởi những tình cảm nhỏ bé, sao có thể thanh thản mà sống nhỉ?

Tất nhiên thì tôi cũng biết là sẽ có người nói rằng làm sao tôi chịu cảnh cô đơn được, chẳng phải nó đáng sợ hay sao, chẳng phải mọi niềm vui sẽ biến thành tro trong miệng hay sao? Chẳng qua, họ đang sống trong sợ hãi mà thôi. Họ để nỗi sợ đè bẹp ý chí của bản thân, cuối cùng gục ngã trước những gian khó trong cuộc đời.

Bạn không cần sợ hãi như thế. Bản chất cuộc đời là cuộc đời, không phải là hôn nhân. Bạn chẳng cần hôn nhân hạnh phúc, thực ra, bạn cũng không cần quá hạnh phúc. Bạn chỉ cần ý chí đấu tranh. Cứ đi theo đường mòn là sẽ tới được miền đất hứa. Quan trọng là hãy vui chơi giải trí khi có cơ hội. Nếu sau này thành công và sống trong vinh hoa phú quý, thì nhớ hoàn thành tiểu nghiệp của nhân dân nhé.
Mark

No comments:

Post a Comment