HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Tuesday, May 8, 2018

Cảm xúc ở cảnh giới Nhật Bản

Bạn ở đâu không quan trọng, mà quan trọng là cảm xúc thôi. Rất nhiều người hỏi tôi sao không ở lại Nhật Bản mà về Việt Nam. Hỏi rất đúng!

Nhưng tôi không biết! Giá mà tôi biết câu trả lời.

Ở Nhật cũng vất vả mà. Hơn nữa còn ế kinh niên nữa.

Tôi có viết về Lý do về nước sau khi du học nhưng chỉ là về mặt lý trí thôi. Mà tôi thì sống theo cảm xúc là chính. Vui thì làm, việc gì cần có lý do. Cũng như nhiều bạn "thích thì đi du học thôi" chứ cần gì lý do cụ thể. Vì "nhà không có gì ngoài điều kiện". Vẫn hơn rất nhiều người có đủ hết chỉ thiếu mỗi điều kiện chứ.

Đi du học cho vui thì về nước cũng cho vui thôi. Số là sau ngày sinh nhật tôi nảy ra ý định về nước thế là về thôi. Tôi vẫn còn visa mấy năm ở Nhật nhưng đã không bao giờ quay lại. Vì tôi không có cảm xúc để quay lại (trừ đi du lịch với bạn bè hay thăm bạn bè). Sống và làm việc ở Nhật? No, thanks!

Không có nghĩa là ở Nhật không tốt. Ngược lại, ở Nhật rất tốt. Trừ việc ế ra thì chả vấn đề gì. Tôi ế ở cảnh giới Nhật Bản theo cách thê thảm: Tôi còn không có đối tượng để theo đuổi.

Tôi cảm thấy mình già trước tuổi. Ở Nhật, tôi cảm giác già đi 10 tuổi so với tuổi thật và tôi tin là nhiều bạn cũng cảm giác như thế. Ngoài ra, còn bị ế nữa. Còn có cả xu hướng tự kỷ kiểu Nhật, thấy bị hơi hơi "hentai" đi nữa. Không phải là tôi làm gì hentai mà ở lâu lại thấy hentai kiểu Nhật là bình thường!

May mà tôi đã đào thoát khỏi cảnh giới Nhật Bản. Với lại tưởng du học nghĩa là sẽ về nước? Còn đi và đi thẳng thì là "vượt biên" hay "định cư", toàn những việc tốt đẹp, ít nhất là tốt cho bạn. Nhưng tôi không sẵn sàng cho việc định cư lắm, vì cũng phải đi làm lâu năm (10 năm?), thích ứng với văn hóa Nhật vv. Tôi chỉ đi quan sát, học tập, tham quan là chính.

Ngoài ra còn là vấn đề ế nữa. Ở Nhật có nhiều người ế và ế là phong trào chung ở Nhật thôi. Bạn ở một "cảnh giới ế", bạn cũng sẽ ế theo. Tất nhiên là trừ các bạn nữ Việt Nam thì lại ngược lại.

Các bạn nữ dù ế ở VN sang Nhật bỗng nhiên có giá rất cao. Cảnh giới sẽ thay đổi rất nhiều thứ và bạn còn chẳng phải cố gắng. Đây gọi là "có mặt đúng nơi, đúng thời điểm" mà thôi.

Nghĩa là bạn "ế kinh niên" ở Việt Nam thì sang Nhật có thể lại có anh chàng Nhật Bổn trồng cây si bất kỳ chỗ nào bạn có mặt. Còn nếu bạn là nữ và không ế ở VN thì sang Nhật sẽ còn "hót" thế nào đây?

Nhưng cơ bản là mọi người ế ở cảnh giới Nhật Bản. Tôi cảm giác già nua và thối rữa ở cảnh giới Nhật Bản. Thời gian như ngừng trôi và mặc dù vẫn chịu đựng tiếp được, thực tế là tôi đã lượn rất nhanh.

Không, đừng hiểu lầm. Bạn nên đi du học Nhật Bản. Rất vui. Vấn đề là khi ở Nhật quá lâu (tôi là hơn 8 năm) thì cảm xúc là như thế thôi. Tôi vẫn có thể vượt qua, nhưng tôi nghĩ là du học vậy là xong rồi (tôi du học 7 năm sau đó là đi làm) nên thử đào thoát xem thế nào.

Tôi đã đào thoát thành công.

Cái hay là thế này: Dù ế ở Nhật nhưng tôi lại không hề ế ở Việt Nam nếu không muốn nói là ngược lại. Vậy tôi có nên trở lại cảnh giới Nhật Bản không?

Có thể là một ngày tôi sẽ trở lại cảnh giới Nhật Bản, vì ai mà nói trước được tương lai. Nhưng giờ chả có lý do gì cả. Tiền bạc không bao giờ là mục tiêu trong cuộc đời, vấn đề là cảm xúc và xúc cảm mà thôi.

Hơn nữa, ở cảnh giới Việt Nam thì tôi lại cảm giác trẻ hơn 10 tuổi. Thật sự là về thể chất, tinh thần tôi trẻ hơn tuổi thật 10 tuổi thật. Đấy cũng có thể chỉ là một ảo mộng (fantasy) nhưng ai mà chẳng đang sống trong một ảo mộng nhỉ?

Nhật Bản giờ chỉ là một ký ức mờ nhạt. Giờ nghĩ lại tôi thấy cũng khá vui. Không, phải nói là hay phết đấy. Với lại, nếu bạn thích sang Nhật thì có trói lại bạn vẫn mò đi được thôi!
Mark

1 comment:

  1. Chúc mừng ad đã thoát ế thành công!
    Theo web từ khi mới đầu đến tận bây giờ cứ lúc nào cũng nghe câu "ế"🤪

    ReplyDelete