Miễn 100% phí hồ sơ du học Nhật + Tặng 5~9 triệu/bạn
Showing posts with label sống không hối tiếc. Show all posts
Showing posts with label sống không hối tiếc. Show all posts

Saturday, November 24, 2018

Làm sao để không hối tiếc?

Kết quả tìm kiếm "sống như thế nào để không hối tiếc" (không dấu ngoặc kép): 11.400.000 kết quả (chỉ riêng tiếng Việt)

Tôi hiểu là nhiều người hối tiếc nhưng tôi không trả lời câu hỏi này, tôi chỉ luận và chém gió cho vui thôi. Vì tôi không hối tiếc.

Tôi có xem phần lớn các bài ở những trang đầu và há hốc mồm ngạc nhiên. Những lời khuyên để sống không hối tiếc thật kỳ lạ. Kỳ lạ ở chỗ, nó cần rất nhiều năng lượng và sẽ rút sạch năng lượng của bạn. Tại sao không sống vui vẻ, vô trách nhiệm mà vẫn không hối tiếc nhỉ? Nếu sống như lời khuyên của mọi người thì sớm muộn bạn cũng sẽ hối tiếc thôi. Vì bạn có thật sự vui vẻ đâu!

Gần đây, tôi mới thấm thía ra một điều: Điều gì khiến con người thật sự khác nhau?

Tôi nhận thấy, đa phần (chúng sinh) đều sống và hối tiếc.

Những người còn lại (thiểu số) thì không.

Tôi thậm chí còn không hối tiếc chuyện sinh li tử biệt. Không vui? Có. Hối tiếc? Không. Không đời nào.

Hôm nay tôi không hối tiếc và 10 năm nữa cũng vậy. Tôi nghĩ đây là câu trả lời tốt nhất cho việc, vì sao tôi không sống như mọi người. Vì tôi không muốn sống trong hối tiếc như mọi người.

Câu hỏi trên không phải là câu hỏi đúng và sẽ không có đáp án.

Đây mới là câu hỏi đúng:

Vì sao tôi sống mà không hề hối tiếc (kể cả việc tôi lỡ làm sai)?

Hỏi đúng lắm! Rất hay!

Nhưng tôi không có câu trả lời cụ thể. Vấn đề là mindset của tôi là không hối tiếc, mà mindset (nền tảng tư duy để hành động) được xây dựng trên 3 cột trụ:

- Thế giới quan
- Nhân sinh quan
- Giá trị quan

Ba trụ cột này của tôi rất chắc, nên tôi không bao giờ hối tiếc. Tôi không phải người sùng bái quyền lực, sùng bái cha mẹ tức là dạng "ngu trung".

Con người hối tiếc vì chuyện sinh li tử biệt, hối tiếc vì mình đối xử không tốt với người yêu, người phối ngẫu, với cha mẹ vv.

Tôi không quen những người này, không từng nợ những người này và cũng KHÔNG NHỚ mình từng đối xử không tốt với những người này.

Vì thế, tôi không thể hối tiếc vì họ. Vì không hối tiếc vì ai nên tôi cơ bản là không hối tiếc. Việc hối tiếc lớn nhất chỉ là đi lạc đường (theo nghĩa đen), nhưng chẳng phải, đó cũng là Ý TRỜI hay sao?

Tôi sinh ra từ cát bụi vũ trụ, chết đi thành cát bụi vũ trụ, không từng và không thể nợ ai. Nếu tôi nợ họ thì tôi sẽ KHÔNG TRẢ. Nếu vẫn đòi tôi sẽ đưa họ một con dao để họ tự xử. Nhưng nên nhớ là tôi luôn thủ sẵn con dao thứ hai và tôi rất nhanh tay. Vì thế, ai DÁM đòi nợ tôi?

Không, chưa thấy ai dám đòi gì cả. Nên tôi sống rất thanh thản, mà chẳng phải thế giới vẫn tươi đẹp và tỏa sáng hay sao, việc gì phải hối tiếc.

Chẳng phải mỗi ngày ra đường có cả một đống vitamin D, vitamin G hay sao?

Thế giới quan