Miễn 100% phí hồ sơ du học Nhật + Tặng 5~9 triệu/bạn
Showing posts with label illogical thinking. Show all posts
Showing posts with label illogical thinking. Show all posts

Saturday, May 6, 2017

Tư duy phi logic: Người nghèo = Người tốt, Ăn mày = Người tốt, Bố thí = Việc tốt??

Vì sao trong một số xã hội lại hình thành quan niệm: Người nghèo = Người tốt và Ăn mày = Người tốt?

Và cả xã hội ca ngợi chuyện ăn xin và bố thí? Đây là một dạng tư duy phi logic và cần phải chỉ ra nó phi logic ở chỗ nào.

Câu chuyện của người Thế

Thế là một nước phật giáo, vì thế quan niệm ở đây là con cái nghe lời cha mẹ, người nghèo, ăn mày là người tốt. Việc bố thí là việc cao cả nhất mà một con người có thể làm. Người Thế thích làm video clip dạy về luật nhân quả, về việc đừng nhìn bề ngoài mà xét đoán con người. Sở dĩ họ phải làm như vậy vì xã hội của họ đầy bất công, luật pháp chỉ bảo vệ người giàu mà thôi. Vì bị phức cảm tự ti nên họ phải làm video clip về lòng tốt - dù là bịa đặt - để "thức tỉnh" con người.

Gần đây có video về người ăn mày và chủ cửa hàng. Người ăn mày cứ nằm lì trước cửa hàng và chủ cửa hàng rất tức giận lúc thì đuổi đánh lúc thì tạt nước. Các cửa hàng xung quanh nhìn lắc đầu ngao ngán, lên án chủ cửa hàng nọ. Bỗng một hôm không thấy người ăn xin nữa. Chủ cửa hàng nhẹ cả người nhưng thắc mắc, liền xem lại camera an ninh. Hóa ra người ăn xin là người tốt, luôn dọn dẹp phía trước cửa hàng, và hôm biến mất là do ngăn cản bọn trộm định ăn trộm cửa hàng, nên bị chúng giết chết.

Đây là TƯ DUY PHI LOGIC. Vì chuyện này bịa ra một cách khá thô thiển. Hãy tự hỏi các câu sau đây:

Nếu người ăn xin là người tốt thì vì sao lại không lao động?
Nếu người ăn xin là người tốt thì vì sao lại không có lòng tự trọng mà cứ làm phiền người khác?
Nếu bà chủ tiệm kế bên là người tốt, thông cảm với người ăn xin, ghét chủ cửa hàng nọ thì vì sao không ngủ ở tiệm kế bên cho lành?
Vì sao người ăn xin biết dọn phía trước cửa hàng cho sạch, mà lại không bỏ sức đi lao động?
Vì sao có người ăn xin mà bọn trộm lại tới ăn trộm, phải chăng trộm ở Thế quá ngu?
Vì sao có trộm mà người ăn xin lại không sợ hay hô lên mà lại ngăn cản rồi mất mạng?
Vì sao có án mạng trước cửa nhà mà không thấy cảnh sát xuống điều tra?

Nhưng khó hiểu nhất là, một người tốt như thế, vì sao lại KHÔNG LAO ĐỘNG mà lại đi ăn xin. Một người có thể nghèo, kém may mắn, nhưng nếu muốn hoàn toàn có thể lao động, làm việc có ích. Vì thiếu gì việc công ích mà bạn có thể làm!

Câu chuyện cụ già ăn xin

Những nước tư duy phi logic thì đánh đồng Ăn xin = Người tốt. Đặc biệt, họ còn có phương trình Người già = Người tốt. Đã là người già mà còn đi ăn xin thì thật là đáng quý, đúng là bậc đại đức trong thiên hạ.

Nhưng câu chuyện thật là đi ăn xin nhàn hơn đi làm nhiều, và kiếm hơn người đi làm công ăn lương. Người đi làm công ăn lương cho tiền người ăn xin thật ra là dạng người nghèo cho người giàu, rất trái đạo lý. Vì thế mà họ khổ dài dài.

Ăn xin là một NGHỀ ở xứ nghèo. Không có cấp trên, thời gian tự do, không cực nhọc, chẳng suy nghĩ, và kiếm rất khá.

Nhưng cũng có người đúng là sa cơ lỡ vận mà đi ăn xin thật. Vì sao người già đi ăn xin?

Nếu cả đời họ làm việc nghiêm túc thì họ không cần đi ăn xin.
Nếu họ là người tốt thì bạn bè sẽ giúp đỡ, không cần đi ăn xin.
Nếu họ biết suy nghĩ thì họ sẽ có trách nhiệm với cuộc đời, khó mà có thể đi ăn xin.
Nếu họ tử tế với con cái thì con cái có thể lo cho họ, khỏi cần đi ăn xin.

Tóm lại, họ đã KHÔNG LAO ĐỘNG, KHÔNG SUY NGHĨ, hoặc KHÔNG TỬ TẾ.
Vì kể cả sa cơ lỡ vận mà họ tử tế thì sẽ có bạn bè hoặc ai đó giúp rồi.

Có lẽ, họ đơn giản là dành cả đời chỉ TƯ LỢI, nên tới khi về già chẳng còn ai chơi với họ thật lòng nữa.

Câu chuyện người bán vé số

Ngồi trong tiệm bán thì chẳng phiền ai và chẳng ai kêu gì. Bán vé số không phải là nghề đáng khinh miệt gì. Tuy nhiên, kiểu lê la khắp nơi làm phiền lúc người ta ăn uống thì đúng là bọn "trời đánh". Trời đánh còn tránh miếng ăn, người bán vé số thì không.

Đây cũng là kiểu không tử tế. Chỉ cố làm phiền người khác, hoặc đánh vào lòng thương hại.

Nếu họ tử tế thì cả đời đã học tập và lao động rồi.
Nếu họ cư xử tử tế, thái độ tốt thì đã có người giúp họ rồi.

Họ đơn giản là không thích, hay không thể lao động (do không có kỷ luật do không được cha mẹ dạy dỗ đàng hoàng), cư xử không tử tế với người khác.

Ở trên đời, kiểu người nghèo kể công kể khổ, hay đánh vào lòng thương hại thì tương đối nhiều. Đặc điểm chung của họ là không có danh dự, không được giáo dục đầy đủ. Họ không muốn VAY và TRẢ mà chỉ thích xin xỏ, được miễn phí.

Vì sao người nghèo, ăn mày, bán vé số dạo lại là người tốt trong một số xã hội?

Thursday, May 4, 2017

Tư duy phi logic: Vì sao cha mẹ chỉ có một nên con cái phải nghe lời cha mẹ?

Để sống thành công hay hạnh phúc thì quan trọng nhất là học luân lý. Luân lý phải được xây dựng từ tư duy logic (tức là tư duy hợp lý). Vấn đề trong xã hội nho giáo là sự tư duy phi logic. Điều này dẫn tới cả xã hội loạn lạc, con người chà đạp lên nhau do không xây dựng một xã hội hợp lý, và không làm gì ra hồn. Chỉ toàn bắt chước phương Tây mà thôi, nhưng nếu làm cái mới sẽ thất bại thảm hại.

Điều khác nhau giữa một người hạnh phúc dạy con cái, và một người không hạnh phúc dạy con cái là:
Người hạnh phúc dạy con cái tư duy logic.
Người không hạnh phúc dạy con cái tư duy phi logic.

Tóm lại, nếu sinh ra trong gia đình không hạnh phúc thì xác suất không hạnh phúc rất cao. Trừ khi bạn "thoát ngục" (jail break). Mà tôi lại là jail break instructor (người hướng dẫn thoát ngục) nên cứ yên tâm, nếu bạn tinh thần đủ mạnh mẽ, có năng lực học tập - nhất là các bài học luân lý - thì sẽ thoát ngục được thôi.

Tiên đề X giống như chiếc nhẫn quyền lực, sức người không thể thắng được!

Bài học về "tư duy phi lô-gic" hôm nay là:

X = "Cha mẹ chỉ có một nên con cái phải nghe lời cha mẹ"

Xã hội nho giáo tóm tắt lại là câu này. Cả nền tảng nho giáo dựa trên điều này. Đây cũng là lý do mà vì sao xã hội nho giáo tư duy phi logic và người nho giáo thường nếm mùi đau khổ, đau hơn nữa là không biết vì sao mình đau khổ, nên mặt mũi thường phảng phất một nỗi buồn khó có thể diễn tả được. Vì nỗi khổ lớn nhất trong cuộc đời chính là khổ mà không biết vì sao mình khổ.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng hạnh phúc được. Khi tôi đau khổ, tôi sẽ nói là "Tôi đang đau khổ đây". Tuy nhiên, điều quan trọng là việc "có ý nghĩa" (有意義). Tôi có nói điều này trong bài Thời gian tuyệt đối và tôi sẽ còn lặp lại nhiều lần nữa cho tới khi các bạn phát chán thì tôi vẫn lặp lại. Vì sao? Vì đó đã là bài viết tốt nhất trước năm 2047!

Tóm lại thì X là một dạng TIÊN ĐỀ, được coi là tuyệt đối đúng, nên cha mẹ là tuyệt đối đúng, con cái phải tuyệt đối nghe lời cha mẹ. Điều này có lợi cho tất cả: Cha mẹ THAO TÚNG được con cái, con cái về già lại thao túng con cái. Nhà cầm quyền thì rất nhàn nhãn, vì không gì dễ hơn là một đám dân dễ bảo, mà nếu có định đấu tranh vì việc đúng thì cha mẹ sẽ ngăn cản. Vì lẽ, cha mẹ không thể nào mất con cái, vì còn nỗi đau nào lớn hơn thế - nhất là xã hội sống bầy đàn và ngợi ca "chủ nghĩa gia đình".

Phân tích tiên đề X

Vế 1: Cha mẹ chỉ có một
Thật ra là hai, nhưng để cho tiện thì gộp lại làm một. Chứ nếu lý luận thế thì bạn chỉ nghe cha 50% và nghe mẹ 50% thôi. Tóm lại giả sử cha mẹ đồng thuận thì con cái phải nghe họ 100%. Còn nếu cha mẹ đánh nhau thì bạn lại phiền to vì chỉ đạo sẽ trái nhau. Chúng ta giả định một gia đình nho giáo hoàn hảo và cha mẹ luôn đồng thuận với nhau.

Vế 2: Nên con cái phải nghe lời cha mẹ.

Tóm lại thì Vế 1 => Vế 2. Vế 1 là chân lý, luôn đúng, tuyệt đối đúng, theo kiểu "mặt trời lặn rồi mặt trời lại mọc". Thế là vế 2 tuyệt đối đúng?

Đây chính là điểm phi logic. Không hề có logic gì ở đây, hay thuộc diện chứng minh được. Nếu "Cha mẹ chỉ có một nên một khi đã mất, là mất hết" thì còn hiểu được. Ai chứng minh được rằng "cha mẹ chỉ có một" nên dẫn tới "con cái phải (tuyệt đối) nghe lời cha mẹ"?

Đây là một dạng tiên đề chứ không phải là thứ được chứng minh (định lý). Vì là tiên đề, nó có thể đúng hoặc là sai.

Nếu nó đúng, thì xã hội xây nên sẽ tốt. Nếu nó sai, xã hội sẽ tệ hại. Bạn đang sống trong xã hội tốt hay tệ hại? Chẳng hạn, so với xã hội Nhật Bản, hay phương Tây, tức là những ngước phi nho giáo, nơi mà tiên đề "con cái phải tuyệt đối nghe lời cha mẹ" không hề tồn tại.

Tiên đề X chỉ là "nghe có vẻ đúng"

Đây là thuật ngụy biện dùng để chài những kẻ vô mưu và tư lợi. Sở dĩ nó được coi là đúng vì hai lẽ:
(1) Nghe có vẻ đúng do sử dụng ngụy biện
(2) Giúp người ta tư lợi (tất nhiên là từ con cái) để đảm bảo về tình cảm, vật chất khi về già

Ngụy biện ở đây là dùng một chân lý hiển nhiên (cha mẹ chỉ có một) để suy ra về thứ hai.

Tóm lại thì hãy phân tích câu này:

"Vì mặt trời lặn rồi lại mọc nên tôi phải giặt quần áo."

Vì sao? Vế 1 là chân lý hiển nhiên, hay sự thật hiển nhiên, ai cũng thấy. Nhưng vì sao bạn phải giặt quần áo? Bạn không giặt thì cũng chả sao. Hoặc đơn giản là bạn giặt quần áo thật, nhưng là vì bạn muốn sạch sẽ, chẳng liên quan gì tới việc mặt trời lặn rồi mọc. Thuật ngụy biện ở tiên đề X cũng là như vậy. Vì thế, nó là tư duy phi logic, vì việc "cha mẹ chỉ có một" và việc "con cái phải nghe lời cha mẹ" không hề liên quan gì.

Tiên đề X và sự tư lợi

Sở dĩ tiên đề X được coi là đúng vì nó giúp cho con người tư lợi được. Đó là có thể về già tận dụng con cái về tình cảm và/hoặc vật chất. Những kiểu cha mẹ bê tha, bệ rạc, không hoàn thiện nhân cách đã và đang áp dụng triệt để tiên đề này. Nhưng họ cũng là những người có trí tuệ, năng lực kém nhất, nhân cách thảm hại nhất và sống đau khổ nhất.

Vì việc cha mẹ lợi dụng con cái là trái với tự nhiên. Trong tự nhiên, cha mẹ hi sinh cho con cái, không phải ngược lại. Không ngạc nhiên khi một số xã hội ai cũng sống khá đau khổ, và con cái cũng chẳng vì thế mà khá. Vì ngay từ đầu đã bị cha mẹ nhồi nhét thói tư lợi (gia đình là trên hết = chủ nghĩa gia đình) cũng như tư duy phi logic. Làm gì cũng thường không tới nơi tới chốn, nhân cách thì không hoàn thiện được.

Rốt cuộc, tiên đề X được "coi là đúng" chứ không đúng, và ngược lại, trái với tự nhiên. Càng sống phụ thuộc tiên đề X thì chất lượng sống càng kém, chất lượng con cái càng kém (thường dẫn tới IQ thấp).

Nhưng làm sao có thể bác bỏ tiên đề X?

Cái hay là thế này: Một người đã tin tiên đề X là đúng thì họ không bao giờ từ bỏ và bạn không bao giờ tranh cãi mà thắng họ được. Bạn biết là họ ngụy biện, nhưng bạn không thể bác bỏ họ. Ngược lại, họ sẽ phản ứng tự vệ theo cách cực đoan, vì đó là thành trì cuối cùng để linh hồn họ cư ngụ. Nếu bạn định phá thành trì này thì không dễ, vì nó đã ăn vào tiềm thức, và họ sẽ phản kháng như một con thú bị dồn tới đường cùng.

Do đó, tôi đề nghị KHÔNG BÁC BỎ TIÊN ĐỀ X. Đúng ra tôi phải là người đầu tiên đề nghị bác bỏ tiên đề X, nhưng tôi lại không làm thế. Hãy chấp nhận hai thế giới cùng tồn tại song song. Vì việc cố gắng tấn công vào thành trì tiên đề X khiến bạn gặp rắc rối chứ không thể thắng lợi hoàn toàn.

Bạn KHÔNG THỂ đánh thắng một bóng ma được. Bạn phải chấp nhận sống không sợ hãi. Vì bạn có ánh sáng soi đường. Tôi biết ngày nay người tốt giống như các ốc đảo, bị các bóng ma đánh bật khỏi nhiều vị trí, nhưng hãy tin rằng, bạn thuộc về phe ánh sáng. Vì sao bạn phải thắng phe bóng tối nếu bạn đang sống trong ánh sáng?

Tôi nghĩ rằng cuộc đời sẽ chỉ ra rõ ràng việc ai là phe bóng tối, ai là phe ánh sáng. Do đó, tạm thời thì hãy nghiên cứu về tiên đề X, hơn là đánh đổ hay bác bỏ nó.

Trừ khi có kẻ dùng tiên đề X để tấn công bạn. Lúc đó, bạn sẽ làm gì? Chiến lược tốt nhất nếu có một kẻ - sống như một bóng ma không identity trong cuộc đời - yêu cầu bạn phải nghe lời cha mẹ, phụng dưỡng họ, sống theo tiêu chuẩn đạo đức nho giáo?

Tôi sẽ lại bàn ở dịp khác.
Mark