Người không lao động chân chính?
Tôi không phải là người "lao động", tôi không tạo ra gì cả, tôi chỉ chém gió và lập trình, xử lý một ít từ vựng và ngôn ngữ mà thôi. Tôi chỉ đang đợi tới ngày "đại biến pháp" để chứng tỏ chân tài thực học, mong lập được chút công danh sự nghiệp.Lao động như chúng sinh (vật sở hữu của cha mẹ và lãnh đạo) hay theo cách mà chúng sinh hiểu? Ồ, không, cảm ơn nhiều nhưng thôi, để kiếp sau đi. (^o^)
Không, tôi không phải chúng sinh và cũng không có nhiều điều gì chia sẻ lắm. Vì thế, tôi không lao động cực nhọc mấy. Nhưng như thế có phải là bất công, và tôi có nên cắn rứt lương tâm không?
Nên, rất nên. Nhưng tôi không cắn rứt lương tâm lắm vì suy cho cùng, làm việc cực nhọc để phụng dưỡng cha mẹ, chăm lo cho gia đình và chăm lo cho lãnh đạo kính yêu không phải là vinh quang, niềm vinh dự và những điều tốt đẹp mà chúng sinh được dạy hay sao? Không phải hi sinh là cao quý hay sao? Những kẻ được hi sinh vì cha mẹ, vì gia đình, vì lãnh đạo mà còn kêu ca phàn nàn thì đúng là đã suy đồi đạo đức và đã sa ngã. Chúng sinh làm việc cực nhọc để cảm nhận được hạnh phúc và tình thương của cha mẹ, của lãnh đạo thì đó là hồng phúc tổ tiên của họ để lại cho, là điều may mắn bậc nhất trên đời.
Tôi không may mắn như thế. Tôi chỉ sống cho bản thân và cực kỳ ích kỷ. Tôi đi cà phé đạo mỗi ngày, thân thể rất thoải mái và lương tâm ... không cắn rứt lắm. Nhưng khi nghĩ kỹ, tôi thấy hơi nuối tiếc. Đó là vì sao không cà phé sớm hơn??
Kể từ khi phá sản, tôi còn chẳng có việc làm (tự sa thải) và cũng chẳng có văn phòng, nên cũng không biết phải tới đâu làm việc. Đi xin việc? Không, cám ơn.
Vì thế, cơ bản là tôi không lao động và trở thành người không lao động chân chính, sống thoải mái bên lề ma trận và tự xây dựng ma trận của mình. Có thể làm việc vào lúc mình muốn, ở nơi mình muốn. Vì tôi đã tốt nghiệp văn phòng rồi nên thoải mái thôi. Giờ tôi thực hành cà phế đạo.

