Cà phế đạo, còn gọi là cà phé không phải là "cà phê đạo" hay "cà phê". Bởi vì chủ thể trong "cà phê đạo" là "cà phê", tức là mục đích chính là cà phê, hay có thể gây hiểu là như thế. Còn "cà phế đạo" thì chủ thể không phải là cà phê, mà bạn vào quán cà phê và uống bất kỳ thứ gì bạn thích, có thể là cà phê, chứa cà phê hoặc hoàn toàn không có cà phê.
Cà phế đạo (cà phé)
Tiếng Nhật: カフェー道
Tiếng Anh: Cafeaism
Mục đích của "cà phế đạo" là sống cuộc đời thư thái theo phương châm:
"Không có thư thái nhất, chỉ có thư thái hơn mà thôi"
Về từ ngữ thì là thế để cho thống nhất. Giống như khi định nghĩa về "chuyết", thì "chuyết" không hẳn là chém gió, cũng không hẳn là hùng biện, "chuyết" là chuyết, là tự do thể hiện, dài ngắn tùy theo năng lực.
"Cà phế đạo" cũng thế, để "thoát tục" khỏi cà phê và "thoát ngục" khỏi văn phòng.
Cuộc sống văn phòng, liều thuốc độc trầm lặng
Tôi phế văn phòng vì văn phòng chỉ là liều thuốc độc, đầu độc tâm hồn và thể xác chúng ta, là nhà tù vĩnh cửu, là thuốc phiện của tâm hồn bơ vơ lạc lõng. Thoát văn phòng chính là lẽ sống. Nhưng bằng cách thoát ngục tù này, chúng ta rơi ngay vào một ngục tù khác: Sự tự kỷ (autism).Cho dù bạn có nuôi chó, thì cũng chỉ làm thuyên giảm nhất thời, vì chó cũng sẽ lại làm bạn phát điên mỗi ngày.
Tất nhiên là bạn nên nuôi chó, với điều kiện, đừng ở gần chúng quá nhiều, vì chó cũng như con nít: Bạn càng gần gũi chúng, chúng càng ít tôn trọng bạn.
Phải chăng cuộc sống chỉ là ngục tù vĩnh cửu? Khi nào chúng ta mới thực sự thư thái?
Không nhất thiết phải như thế. Bạn thoát ngục bằng cách thực hành "cà phế đạo" do tôi hướng dẫn. Mục đích là cuộc sống thư thái hoàn toàn, tâm hồn như bay lượn trên bãi biển, thân thể thư thái như chốn bồng lai tiên cảnh.
Hãy thoát khỏi văn phòng và thực hành cà phế đạo ngay, trước khi tâm hồn bạn bị đầu độc không thể vãn hồi.