HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Wednesday, May 9, 2018

An toàn vs. cảm xúc

Chọn cuộc sống an toàn và ít cảm xúc hay chọn cuộc sống nhiều cảm xúc nhưng ít an toàn? Tùy thể chất mỗi người. Có một điều bạn nên nhớ là cha mẹ hay gia đình sẽ chỉ định hướng cho bạn cuộc sống "an toàn và ít cảm xúc". Vì họ sợ bạn làm điều dại dột, tự hủy hoai bản thân và tệ hơn cả là họ "mất" bạn theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Nghĩa đen là "tử biệt" và nghĩa bóng là "sinh li". Sinh li tử biệt có lẽ là đáng sợ với rất nhiều gia đình.

Nhưng nếu bạn chọn con đường an toàn (PLAYING SAFE) bạn sẽ cảm thấy mình đang sống nhạt vì cuộc sống thiếu cảm xúcxúc cảm, những yếu tố then chốt để có đầu óc mơ mộng và tâm hồn bay bổng.

Bạn dường như có mọi thứ như nhà cửa, gia đình, con cái, thậm chí cả công danh, sư nghiệp, nhưng vẫn cảm thấy cuộc đời thật nhạt nhẽo. Vì thế bạn có xu hướng xem những bộ phim tình cảm ướt át, ủy mị, hay lãng mạn để tìm kiếm cảm xúc. Không có gì sai cả.

Nhưng chúng ta nên nhận thức là, mọi người đều chỉ muốn chúng ta sống an toàn, không mạo hiểm mà thôi. Vì nếu bạn bước chân đi phiêu lưu, bạn sẽ thay đổi và mọi người mất bạn là cái chắc.

"Cảm xúc" = Rủi ro

Cảm xúc thì lại không bao giờ an toàn, và bạn phải tự làm tự chịu rủi ro. Ngoài ra, cũng phải nói thêm một việc quan trọng: Sống vì cảm xúc và xúc cảm có thể gây hại cuộc sống bình thường của bạn và gây hại sự nghiệp của bạn.

Bởi lẽ nếu muốn thành công thì bạn phải sống tương đối nhàm chán để có thời gian tập trung vào công việc và sự nghiệp. Bạn cũng cần có cả thể lực cho việc đó nữa.

Cảm xúc và xúc cảm quá độ (nhất là xúc cảm) khiến hoạt chất khoái lạc tiết ra quá nhiều, biến não bộ thành bã đậu. Bạn còn có thể bị mệt mỏi và thậm chí có thể gây mù hay điếc tạm thời (còn không nghe rõ những gì mình nói).

Nó thường làm bạn lao lực và mất tập trung vào công việc.

Nên thật ra, sống an toàn, qua ngày đoạn tháng dù hơi chán và nhạt nhưng lại có vẻ là hợp lý nhất.

PLAYING SAFE không tệ như mọi người tưởng. Nhưng vấn đề là, mọi người đang làm thế ở mức độ cao, làm mất hết cảm xúc và xúc cảm trong cuộc sống. Và thật sự băn khoăn là mình đang sống vì điều gì. Nếu không có cảm xúc và xúc cảm thì giống như bạn đang ăn bít tết mà không hề có gia vị vậy. Vẫn ăn được, vẫn tốt, nhưng vô vị.

Tệ hơn là bạn bị khao khát một ảo mộng đầy cảm xúc và xúc cảm. Nhưng đó cũng chỉ là ảo mộng vì cảm xúc và xúc cảm cũng sẽ trôi qua và quên lãng thôi.

Vậy chúng ta có thể làm gì để cuộc đời "có vẻ có cảm xúc mà vẫn an toàn"? Đi du học và trải nghiệm cũng là điều tốt, khi bạn còn trẻ. Nhất định là có điều kiện thì nên đi du học.

Còn về lâu dài, bạn phải nên thỉnh thoảng làm điều mới, thử cách mới, phá vỡ thói quen thường ngày (daily routine) trong phạm vi thể chất và thể lực cho phép. Còn cơ bản là bạn nên tạo dựng THÓI QUEN TỐT (GOOD HABIT) để thành công.

Chúng ta phải ý thức được sự cân bằng giữa AN TOÀN và CẢM XÚC. Và bạn chọn mức cân bằng (BALANCE) phù hợp thể chất của bạn.

Ví dụ, bạn có thể đứng trên ranh giới của AN TOÀN và CẢM XÚC. Như thế, bạn không bị lệch về bên nào. 90% là an toàn và 10% là cảm xúc chẳng hạn. Sao cho phù hợp thể chất là được. Thường thì tôi chọn an toàn nhưng những việc quan trọng nhất thì tôi luôn chọn cảm xúc vì một lẽ đơn giản: Con người chỉ sống có một lần, làm sao đừng hối tiếc về sau.

Ngay cả trong công việc và sư nghiệp cũng vậy, phải chọn BALANCE giữa CẢM XÚC (việc thích làm) và AN TOÀN (việc không thích nhưng kiếm ra tiền). Tôi không bao giờ chọn 100% chỉ để kiếm tiền, chắc chỉ tầm 50%. Nhưng khá nhiều người sẵn sàng hi sinh hết cảm xúc để kiếm tiền, mua nhà, thành công bằng mọi giá. Tôi nghĩ lúc về hưu mua nhà một thể cũng được mà ^^ Vì cảm xúc cũng quan trọng chứ!
Mark

No comments:

Post a Comment