HỌC NGÀNH CHĂM SÓC VÀ LÀM ĐẸP THÚ CƯNG TẠI NHẬT BẢN

Tuesday, September 26, 2017

Lý tưởng về hạnh phúc

Thật ra thì ai cũng hạnh phúc, có điều họ không biết đấy thôi. Cuối mỗi tuần ở VN mà đi các khu trung tâm thương mại là đông nghẹt người, toàn những người lao động chân chính mang cả bầu đoàn thê tử đi ăn uống và mua sắm. Thanh thiếu niên tụ tập cười nói tíu tít uống trà sữa. Ai cũng vui vẻ cả. Và có gì sai đâu. Thậm chí nhiều người còn tụ tập nhậu nhẹt ngay từ giữa tuần. Hãy nhìn người dân lao động chất phác và thật thà, họ có loa xách tay và ngồi nhậu mỗi tối, bật loa cho cả xóm nghe - đây gọi là "âm thí" hay "nhạc thí" nói nôm na là "bố thí âm nhạc" dù hàng xóm có thích nghe hay không. Họ uống bia và tự làm mồi nhậu, sống cộng đồng rất vui vẻ.

Tôi không thích nhậu nhẹt vì hiệu quả hạnh phúc thấp tệ hại.
Tôi cũng chẳng thích dân nhậu vì họ chẳng khôn ngoan lắm.

Có ai thật sự không hạnh phúc đâu nào? Ngày nay có đốt đuốc giữa ban ngày cũng chẳng còn tìm thấy người thật sự đau khổ nữa. Đau khổ nhất trong cuộc đời này, có khi lại chính là "người tù vĩnh cửu" không biết chừng. Cả xứ VN này ai cũng sống vui vẻ cả, và ai cũng định hướng là sống vui vẻ cả. Nếu có khiếm khuyết thì chỉ là họ ít khi nghĩ ngợi về tương lai, về nguy cơ, đặc biệt là nguy cơ chiến tranh. Nhưng nếu bạn nghĩ ngợi về rủi ro, nguy cơ, thì sao có thể hạnh phúc vào lúc này?

Ai cũng cố gắng xây dựng một gia đình hạnh phúc, êm ấm, hòa thuận. Và thực sự bằng mọi giá họ đã, đang và sẽ làm điều đó như thể gia đình, con cái sẽ là phao cứu sinh cho cuộc đời. Và thế thì cũng đúng thôi. Bạn có thể đi làm quần quật cả tuần, cuối tuần dẫn cả nhà đi ăn uống, mua sắm, chen chúc - càng chen chúc càng vui - thế có phải đơn giản không nào? Hơi đâu mà nghĩ ngợi nhiều.

Bạn càng nghĩ thì bạn càng cảm thấy mình kém hạnh phúc. Có vẻ như hòa vào đám đông, tức là "hòa nhập" thì có vẻ vui hơn nhỉ?

Nhưng đấy không phải là lý tưởng về hạnh phúc của tôi. Cạm bẫy của họ thật sự là gì?

Đó là họ không thể hạnh phúc lâu dài vì một lý do:

Họ dùng quá nhiều thời giantiền bạc để tạo ra hạnh phúc

Tất cả những người tôi thấy thì quả thật là họ vui, họ hạnh phúc (nhưng thứ Hai đầu tuần sẽ mệt mỏi và căng thẳng, và đã bồn chồn sẵn vào Chủ Nhật) nhưng họ không thể duy trì lâu dài được. Vì để tạo ra hạnh phúc họ tốn rất nhiều THỜI GIAN + CÔNG SỨC + TIỀN BẠC. Vì thế, họ luôn phải làm việc quần quật - bên cạnh việc mưu sinh cơm áo gạo tiền, thường là những việc bản thân không thích, để có hạnh phúc. Và cuối mỗi tuần họ sẽ tiêu sạch thời gian trong việc tạo ra hạnh phúc.

Bằng cách đó, trình độ lao động của họ không tăng lên mấy. Càng về già và thời gian càng trôi thì càng cần nhiều tiền, thời gian, công sức để hạnh phúc hơn. NOT SUSTAINABLE = Không thể duy trì lâu dài được.

Những người nhậu nhẹt là điển hình của việc tiêu phí thời gian, tiền bạc vào việc tạo ra hạnh phúc. Nhưng có mấy ai hạnh phúc lâu dài đâu? Càng về già chất lượng sống càng kém và sẽ càng khó hạnh phúc hơn. Tới một lúc thì e rằng họ sẽ nhận thấy cuộc đời thật là khổ.

Vì thế mới hình thành khái niệm: ĐỜI LÀ BỂ KHỔ.

Ngoài ra, hạnh phúc của họ phải có sự tham gia của tập thể, cụ thể là gia đình hay bạn bè, nên càng khó duy trì. Và khi mối quan hệ đổ vỡ thì đột nhiên họ sẽ không thể hạnh phúc nữa, dù có bỏ tiền hay thời gian ra. Vì họ cần sinh hoạt tập thể, nói chuyện giao tiếp mới hạnh phúc được. Chỉ cần gia đình đổ vỡ là không còn cảm nhận được niềm vui nữa.

Vì thế lại sinh ra khái niệm VÔ THƯỜNG, tức là cuộc đời có thể chuyển từ vui sang buồn rất nhanh và chẳng hiểu lý do tại sao.

Kết cục là, cuộc đời khi về già gắn với hai khái niệm ĐỜI LÀ BỂ KHỔ và VÔ THƯỜNG, mà biểu hiện là sự mất niềm tin.

Vì thế, riêng về hạnh phúc thì tôi chẳng học gì từ người VN cả.

Vậy lý tưởng về hạnh phúc là gì?

Đây lại là một câu chuyện dài mà ở đây tôi chỉ nói một khía cạnh nhỏ: Tôi không dùng tiền để mua hạnh phúc và cũng không dùng thời gian để đổi lấy hạnh phúc. Vì như thế thì không thể duy trì lâu dài được.

Lý tưởng là bạn không có gì vẫn hạnh phúc. Vấn đề là đối với nhiều người điều này có vẻ không khả thi. Bởi vì lý tưởng này cần có năng lực học tập cao, và sự hoàn thiện về nhân cách. Tôi nhớ là từ khi còn trẻ tôi luôn phải hô hào các bạn trẻ phải hoàn thiện về nhân cách, phải học luân lý. Là vì như thế bạn có thể tìm được hạnh phúc lâu dài thông qua HỌC TẬP.

Và bạn cảm nhận được hạnh phúc trong QUÁ TRÌNH (PROCESS) chứ không phải chỉ qua kết quả (result) cuối cùng. Nó giống như hành trình bạn giải một bài toán khó, bạn giải thành công thì thật ra bạn chẳng được thưởng xu nào cả. Chẳng qua quá trình giải toán sẽ giúp bạn "gian khổ nhưng có ý nghĩa" và tìm được sự vui vẻ. Đồng thời, bạn tăng được IQ lên và có khả năng giải quyết được nhiều bài toán khác hơn. Vì mọi bài toán trong cuộc đời về bản chất chỉ là toán học và bắt nguồn từ các bài toán cơ sở. Tôi còn làm hẳn cả phương trình toán học về đau khổ cơ mà.

Tôi thậm chí đề ra lối sống dưới 5 USD/ngày (tiền ăn) mà vẫn hạnh phúc. Tất nhiên là trừ khi bạn đi với người bạn thích ra thì thoải mái ha ha. Nhưng cơ bản của cuộc sống hàng ngày là 5 USD/ngày. Thậm chí, nếu phải húp cháo qua ngày thì tôi nghĩ vẫn hạnh phúc được, chẳng sao cả. Con người chỉ cần ít tinh bột và nước để sống thôi.

Nếu bạn chỉ muốn "hạnh phúc kiểu bầy đàn" nhan nhản trong xã hội, bạn sẽ có kết cục giống như họ. Một lúc nào đó sẽ mất niềm tin và mê tín dị đoan.Và cũng phải đóng tiền cho rất nhiều "thầy" - những người bán hạnh phúc (khống) hay bài giảng chống đau khổ cho bạn.

Làm thế lại càng tốn thời gian và tốn tiền thêm chứ sao!! Nếu có nhiều thời gian và tiền như thế thì theo tôi, nên sống hạnh phúc.

Do đó, thời trẻ thì quan trọng là HỌC TẬP và TRẢI NGHIỆM. Du học cũng là học tập và trải nghiệm. Thất bại, thành công cũng là học tập và trải nghiệm. Tôi cũng thấy bại đầy ra đấy, nhưng PROCESS nó vui thôi. ^^
Mark

Tái Văn Bút: Dạo này đời sống nhân dân tiến bộ hàng ngày người ta viết về hạnh phúc nhiều lắm. Nếu bạn không hạnh phúc thì sẽ là sự dở hơi kép: Đã không hạnh phúc lại còn phải đọc về hạnh phúc ... của người khác. Đây cũng như kiểu đau khổ kép trong chủ nghĩa tư bản: Đã thất bại lại còn phải chứng kiến thành công huy hoàng của người khác.

No comments:

Post a Comment